Cũng khởi đầu Cờ (c) đứng cạnh U,
Sao cho rằng CỤ lớn hơn CU ?
Râu ria rậm rạp CU như CỤ,
Da dẻ nhăn nheo CỤ giống CU.
Chớ cậy ngày nay lên mặt CỤ
Mà quên thuở nọ vốn thằng CU.
Lạ gì CU nặng CU thành CỤ ;
CỤ chẳng .. nặng, thì CỤ hóa CU.
(Tây nào phân biệt CỤ hay CU).
Thế sự đảo huyền chuyện CỤ CU,
Lộn sòng "Thằng CỤ" với "Ông CU"
CU "Quân tử kiếm" là "CU CỤ",
CỤ "Lão ngoan đồng" ấy "CỤ CU".
Ra chốn đình trung ưng gọi CỤ,
Giữa vòng hương phấn muốn là CU.
Giai nhân có hỏi CU hay CỤ ?
"Ngũ thập niên tiền .. CỤ vốn CU".
Năm nay tuổi tớ sáu mươi tư,
Rằng CỤ rằng CU tớ cũng ừ!
Với bọn nhóc tì, ừ ! Lão: CỤ ;
Cùng hàng tiến bối, dạ ! Con: CU.
Nhơn sanh ảo ảnh, đời là mộng ;
Thế sự vô thường, khôn giả ngu.
Thành bại nhục vinh, mây khói cả ;
CU hay CỤ há khác nhau ư.
Bài đăng Phổ biến
- Hưởng ứng bài Cái sự học... (ST: Kháng Chiến)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- Mot ngay o Chicago
- Cà phê Anh Đỗ - cảm nhận của tôi
- Chuyện về Thủ trưởng Lê Phương Cảo mà tôi biết (Trần Đình Ngân)
- Hồ Xuân Hương và bài thơ Vịnh cái quạt (Huỳnh Văn Úc)
- MỘT LẦN TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN NỔI GIẬN (Khánh Tường)
- Theo chân 1 du khách Mỹ thăm đường mòn HCM (ST: Đạt)
- Dành cho dân sành rượu: từ cưa vỏ cây đến cái nút bần (ST: TB)
- Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
3 nhận xét:
Hay!
Sờ Cu được, nhưng sờ CỤ thì... khó???
Vì đã "nặng", cu không "lên" được nữa!
Đăng nhận xét