Thứ Tư, ngày 04 tháng 3 năm 2015

Sương xuân và hoa đào (Vũ Thư Hiên)

Chuyện vãn một lát, lại chuyện làng văn làng họa, ai mới viết cái gì hay, bức hoạ cuối cùng của ai độc đáo, là đề tài yêu thích của ông, Nguyễn Tuân hỉ hả ra về. Ông nói ông còn phải đến chơi với Văn Cao ("bà Băng bà ấy kiêng. Mình phải đến muộn muộn một tý!"), đến Nguyễn Sáng ("Tết nhất mà nó có một mình, buồn muốn chết!")


Ra khỏi cổng, Nguyễn Tuân dừng lại hồi lâu trên hè, nhìn phố Hai Bà Trưng thưa thớt người đi lại vào sáng sớm tinh sương, ông nghiêng đầu nói khẽ với tôi:


- Anh có thấy Hà Nội buổi sáng mồng Một này thiếu cái gì không?


Tôi không cần động não để tìm câu trả lời. Câu hỏi được đặt ra chỉ là cái cớ cho câu trả lời đã có sẵn, chắc chắn là sẽ rất Nguyễn Tuân.


- Thiếu sương! - Nguyễn Tuân, mắt vẫn nhìn chung quanh, thở dài.- Anh không nhận ra cái sự thiếu ấy, tôi không trách. Anh còn quá trẻ. Ngày trước, sáng mồng Một bao giờ cũng có sương nhè nhẹ, không nhiều, một chút gọi là có, nhưng đích thực là sương. Nó bay là là, thoang thoảng, như có mà như không. Rét ngọt. Chỉ có trên các lá cây mới có sương hiển hiện, lâu lâu đọng thành giọt, rơi xuống mặt mình, có khi lọt cả vào cổ áo mình, rất là Tết. Đã mấy năm nay, vào ngày Tết mình cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó mà không biết là cái gì. Bây giờ mới hiểu ra: đúng là thiếu nó, thiếu sương.

Lễ tang cụ Phạm Văn Cự

Di ảnh cụ.
Đại tá Phạm Văn Cự - thân phụ của 2 bạn Mạnh Kiên k4 và Hồng Kỳ k7, nguyên Phó Giám đốc BV 175, GS, Thầy thuốc nhân dân - mất ngày 02/3/2015.
Tang lễ bắt đầu cử hành từ 14.30 chiều nay, 04/3/2015 tại NTL BV 175.
Đầu năm 1967, khi trường ta mới sang TQ thì gặp dịch viêm màng não song cầu trùng. BS Cự được TCHC tăng cường sang giúp nhà trường phòng, chống dịch. Như vậy cụ có những đóng góp trực tiếp cho việc bảo vệ sức khỏe của thầy trò trường ta.

Nguyễn Phục Quốc lưu bút vào sổ tang.

Các đoàn vào viếng.

Đáp lễ.


Bà ấy không còn biết tôi nữa nhưng tôi vẫn còn biết bà ấy là ai (ST: ĐB)

Lúc đó khoảng 8:30 sáng, phòng cấp cứu rất bận rộn. Một ông cụ khoảng trên 80 tuổi bước vào phòng và yêu cầu được cắt chỉ khâu ở ngón tay cái. Ông cụ nói ông rất vội vì ông có một cuộc hẹn vào lúc 9 giờ.
Tôi bắt mạch, đo huyết áp cho ông cụ xong, tôi bảo ông ngôi chờ vì tôi biết phải hơn một tiếng đồng hồ nữa mới có người đến cắt chỉ khâu cho ông. Tôi thấy ông nôn nóng nhìn đồng hồ nên tôi quyết định sẽ đích thân khám vết thương ở ngón tay cái của ông cụ. vì lúc đó tôi cũng không bận với một bệnh nhân nào khác cả.

Sương xuân và hoa đào 1 (Nhà văn Vũ Thư Hiên)



Tôi bao giờ cũng hình dung Tết gắn liền với đất Bắc, nơi đi trước mùa xuân phải có một mùa đông. Mùa đông ở nơi này mỗi năm mỗi khác, nó có thể lạnh nhiều hay lạnh ít, độ ẩm có thể cao hay thấp, nhưng nhất thiết không thể không có gió bấc và mưa phùn. Không khí se lạnh làm cho con người phải co ro một chút, rùng mình một chút, chính là sự chuẩn bị không thể nào thiếu được để cho ta bước vào một cái mốc thời gian mới đối với mỗi người mỗi nhà. Thành thử ở Sài Gòn trùng vào những dịp xuân sang tôi vẫn không thấy lòng mình rung động cảm giác về cái Tết ruột rà, cái Tết đích thực. Xin các bạn Sài Gòn tha lỗi cho tôi nếu trong những lời của tôi có gì làm các bạn phật ý, nhưng mãi tới nay, sau nhiều Tết Sài Gòn, tôi vẫn chưa quen được với một ngày đầu năm phải phơi đầu dưới cái nắng chói chang và trầm mình trong cái nóng hầm hập, làm cho con người phải tìm đến với trái dưa hấu mọng nước trước khi ngồi vào mâm cỗ Tết có đủ thịt mỡ và dưa hành, bánh chưng và giò thủ. Ở mỗi nhà vẫn nghi ngút trầm hương thật đấy, ngoài đường xác pháo toàn hồng vẫn tràn ngập lối đi thật đấy, nhưng cái Tết dường như vẫn còn lạc bước nẻo nào, nó chưa hẳn là Tết, chưa đủ là Tết. Đành phải viện hai câu thơ mà nhiều người vốn không yêu thơ cũng thuộc, để giải thích nỗi nhớ về đất Bắc, để biện hộ cho cái cảm xúc không phải đạo của mình trước đất Sài Gòn cũng đã trở thành không kém thân thương:


Tự thuở mang gươm đi mở cõi,
Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long. 
(Huỳnh Văn Nghệ)

Ảnh từ trên không (ST: Đạt)

Mời ngắm!

Học tiếng Anh trên blog

Trong công việc, lương và phúc lợi là những yếu tố quan trọng tạo động lực làm việc cho nhân viên. Hãy cùng AROMA - Tiếng Anh cho Người đi làm cập nhật vốn từ vựng và những mẫu câu giao tiếp thuộc chủ đề này và chúc các bạn lương và phúc lợi ngày càng tăng, công việc ngày càng thăng tiến.
I. Từ vựng chủ đề lương và phúc lợi trong công việc
1. income: thu nhập
2. salary : lương (thường chỉ lương theo tháng)
3. wage: tiền công (theo giờ)
4. compensation: thù lao, tiền bồi thường công tác
5. pension: tiền trợ cấp, lương hưu
6. pay raise: sự tăng lương
7. bonus: tiền thưởng

Thứ Ba, ngày 03 tháng 3 năm 2015

Ai còn mẹ còn cha, xin đừng chê Tết nhạt (ST: Trọng Bảo)

Thư từ Pháp mùng 2 Tết: “Ai còn mẹ còn cha, xin đừng chê Tết nhạt”

Tết cổ truyền trong trái tim người trẻ Việt vẫn chứa đựng những giá trị truyền thống thẳm sâu. Từ Montpellier - Pháp, chàng trai Nguyễn Thái Hòa gửi tới báo Dân trí những chia sẻ chân thành, xúc động về “Tết đoàn viên” khi đón Tết lần thứ… 7 ở xứ người.

“Tết là thời điểm bắt đầu một năm mới. Nhắc đến Tết, nhiều người sẽ nghĩ ngay đến bánh chưng xanh, dưa hấu đỏ… Nhưng Tết đâu chỉ có thế, Tết còn chứa đựng những nét đẹp văn hóa truyền thống ẩn chứa nhiều giá trị tinh thần thiêng liêng của người Việt, trên tất cả, Tết là đoàn viên, là sum vầy.

Ai ai dù bôn ba xuôi ngược khắp năm châu bốn bể, đến những ngày cuối năm, cũng náo nức chuẩn bị hành trang để trở về quê hương, bên gia đình. Tuy nhiên, không phải ai cũng may mắn có được niềm hạnh phúc được trở về sum họp đó.

Bạn Thiện Nhân về thăm Trại Hòe

Sáng xuân, nhận được email từ Trại Hòe về chuyến thăm của bạn ta.

Câu đối của cụ Vũ Khiêu cho hoa hậu Kỳ Duyên (ST: QgV)

Mời đọc!

70 năm cuộc vượt ngục Hỏa Lò lịch sử

Mời đọc!

Thứ Hai, ngày 02 tháng 3 năm 2015

Thăm bạn Trỗi ở Vũng Tàu

Ngày 28 Tết, có việc dưới đó, vợ chồng Thế Thịnh tới thăm tư gia Chiến Thắng. Họ nói chuyện gì chỉ có Trời mới biết! Chắc lại Năm mới... thôi!

Clip: Trận bóng Khai xuân của CLB Cựu cầu thủ QĐ TPHCM

Mời vào đây!

Những hình ảnh tuyệt đẹp của đất nứơc VN ta (ST: Đạt)

 "Quê ngoại" - Thành Vương

Patrina hejmvilaĝo: amasoj da pajlo devenanta de la malsupra parto de rikoltitaj maturaj rizplantoj. Tiu pajlo estas la manĝaĵo de bubaloj kaj bovoj. 

Câu chuyện mua hoa đào chiều cuối năm (ST: Trọng Bảo)

Một bạn trẻ đã vô tình ghi lại được câu chuyện và bức ảnh về một ông lão đi mua hoa đào cho vợ ngày cuối năm, một câu chuyện đẹp khiến bất cứ ai trong chúng ta đều "nở hoa trong lòng".

Dường như, Tết luôn là thời điểm của những câu chuyện cảm động về tình yêu và gia đình. Mới đây, trên Facebook của một bạn trẻ, câu chuyện về một ông lão đi mua hoa đào ngày cuối năm đã nhận được sự quan tâm đặc biệt từ các cư dân mạng. 

"Câu chuyện chiều cuối năm: 
- Cành đào này bao nhiêu cháu? 
- 100 nghìn cụ ạ
- Đắt quá nhỉ? 
- Cụ mua cho ai? 
- Tôi mua cho bà nhà tôi 
- Ôi giời, bà ở nhà mà đi cùng chắc chắn chọn cành này. Cụ xem nắng nóng lại nhuận nên đào nở hết mang về làm củi, may ra được cành này 
- Ừ
- Thế cụ bà ở nhà làm cơm 30 ạ?
- Bà ấy mất năm ngoái. Tôi mua ra mộ, nhưng 100 nghìn đắt quá tôi ko đủ tiền
... ... ... 
- Cụ ơi, cụ ơi. Thôi cháu biếu cụ. Chúc cụ Tết vui Tết khoẻ 
P.s không cố ý nhưng nhìn chiếc quần vá đụp của cụ ông cùng chiếc xe đạp cà tàng đi mua đào thấy lòng mênh mang
Hình như Tết ở gần lắm rồi. Đi mua chậu ngọc lan nghe được câu chuyện thấy hoa nở ở trong lòng."

Hành khúc năm mới từ Vienna!

New Year's Concert 2015 / Vienna Philharmonic Orchestra 

 1/ Blue Danube (Dòng Danube xanh) của Johann Strauss con 
 2/ Radetzky march (Hành khúc Radetzky) của Johann Strauss cha 

 Nhạc trưởng: Zubin Mehta
 Dàn nhạc:Vienna Philharmonic Orchestra
 Phòng hòa nhạc: Golden Hall, Vienna, Áo.  

Chương trình hòa nhạc Cổ điển mừng Năm mới (New year Concert) của Dàn nhạc Giao hưởng Vienna (Vienna Philharmonic Orchestra) - một trong những dàn nhạc Giao hưởng nổi tiếng nhất Thế giới có mối liên hệ chặt chẽ  với lịch sử âm nhạc Cổ điển châu Âu. Sự kiện truyền thống này thường diễn ra vào buổi sáng đầu tiên của Năm mới tại Goldener Saal (Golden Hall) - phòng hòa nhạc lớn nhất trong tòa nhà Musikverein, trụ sở của Dàn nhạc. 
  Nhưng để có thể trực tiếp vỗ tay theo Hành khúc Radetzky đúng vào ngày đầu năm tại Goldener Saal như vậy, nhiều người đã phải đặt vé trước cả năm dù giá vé rất cao. Thậm chí nhiều chỗ ngồi đã được một số gia đình người Áo giữ trước từ rất lâu và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.  Hàng triệu triệu khán thính giả khác trên khắp thế giới theo dõi sự kiện biểu tượng cho văn hóa âm nhạc Vienna đó qua truyền hình. Tất cả cùng được đắm mình vào bầu không khí vui tươi, lạc quan đón chào một Năm mới đến. Năm 2006, con số này đã lên tới xấp xỉ 1 tỉ người ở 44 quốc gia.
 Ra đời trong thời kỳ lịch sử đen tối nhất của nước Áo (năm 1939),sau này nhờ các mạng lưới truyền hình, chương trình nhận được sự mến mộ của cả châu Âu. Và trong những năm gần đây, người dân ở nhiều nước cũng đã có thể theo dõi chương trình trực tiếp qua truyền hình. Được thưởng thức các tác phẩm âm nhạc tinh tế mà thư thái của chương trình đặc biệt ấy là một nguồn khích lệ lớn lao với tất cả mọi người.
  Tiếng vỗ tay của khán giả có mặt tại Goldener Saal lại rộ lên ngay khi họ nhận ra giai điệu của Dòng Danube xanh. Và trong suốt tiết mục cuối cùng, Hành khúc Radetzky, những khán giả này hào hứng vỗ tay thật to theo sự chỉ huy của Zubin Mehta.  
Lời chúc mừng Năm mới bằng âm nhạc từ thành Vienna lại sẽ truyền đi khắp thế giới với tinh thần hi vọng, hòa bình và hữu nghị.

Thứ Bảy, ngày 28 tháng 2 năm 2015

Ký ức về Trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi

Mời đọc!

THÔNG BÁO:

Mời các bạn đón xem:
1. Phóng sự "Sự kiện Phú Riềng Đỏ, cách đây 85 năm":
- Thứ tư, 04/3/2015, lúc 9.30 sáng.
- Kênh QPVN.

2. Phóng sự "Cuộc vượt ngục Hỏa Lò lịch sử năm 1945":
- Thứ hai, 09/3/2015, lúc 18.15.

- Thứ ba, 10/3/2015, lúc 07.30 sáng.
- Kênh QPVN.

Chuyện về các cụ (Duy Đảo)

Ông già tôi 
Cụ năm nay 93 tuổi. Anh thứ hai của tôi có nhiệm vụ trực tiếp chăm sóc cụ  Một hôm, đang cho cụ ăn,  tự nhiên thấy mắt cụ sáng lên, hấp háy ngắm ông anh tôi một hồi rồi thỏ thẻ:
-         Bác quê đâu nhỉ?
 Biết "CPU" của cụ có vấn đề, sau phút ngỡ ngàng, ông anh tôi trả lời:
-         Con là đồng hương của cụ.
-         Thế, té ra tôi với bác cùng quê à? Bác vợ con gì chưa?
       Ông anh tôi thật thà: 
-         Con có một vợ, đẻ được bốn đứa con, chúng nó lớn cả rồi.
-         Mừng cho bác, con đàn như thế là phúc đấy!...   Thế cụ thân sinh ra bác có khỏe không, còn hay mất?
-         Cụ con vẫn khỏe. Hàng ngày, con vẫn chăm sóc cụ ấy như chăm em bé.
-         Thế bây giờ cụ ấy ở đâu?
-         Cụ ấy ở đây này, - vừa nói ông anh tôi vừa vỗ vỗ lên vai ông già.
Ông già tôi ngồi ngẩn ra hồi lâu rồi buông một câu: "Bác chỉ được cái hay văn nghệ. Tôi mà lại đẻ được ra bác à?". Không nhịn được, ông anh tôi cười làm văng cả thức ăn trong bát đang cầm trên tay.