Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Từ đặc sản tiến vua đến sự man rợ của con người (ST: Trọng Bảo)

Dường như, từ trên tivi cho đến hàng quán vỉa hè bệ rạc nhất, người ta đều thi nhau quảng cáo các thứ xoay quanh công dụng “tráng dương bổ thận”. Sao mà thiên hạ bây giờ mải mê “kích dục” thế nhỉ?

Con cá đổi ba chiếc công nông!
Đúng là sơn hào hải vị của Việt Nam, có hẳn một xêri các thức được tiếng là “thời trân” danh bất hư truyền, đến vua chúa ngày xưa cũng phải bắt con dân của mình nai lưng lên rừng xuống biển kiếm tìm về để tẩm bổ. Ví như “chim, cá tiến vua” với chim sâm cầm, cá anh vũ, hoặc bộ lòng cá chiên. Để đến nỗi, bây giờ các món này đều bị lùng tìm kiểu tàn sát, hủy diệt.
Những chuyến theo thợ săn cá anh vũ dọc sông Gâm, sông Lô, sông Nho Quế, sông Đà và vạch mặt những trò bầy hầy lừa đảo khách thích làm “vua” ở nhiều tỉnh, thành luôn để lại trong tôi cảm giác bi hài. Đám “phá sơn lâm đâm hà bá” đang muốn lộn ngửa sông hồ lên, bới bùn, tát nước, bắt bằng được những “quái vật” sông hồ.
Từ đặc sản tiến vua đến sự man rợ của con người - Ảnh 1
Cá Anh Vũ, loài cá có nguy cơ tuyệt diệt vì bị săn đuổi.


Thầy cô Trường Trỗi họp mặt 1998 (Hà Mèo)

Mời xem clip này!

LỜI CÂY VỚI CỎ HÀ NỘI! (Vũ Minh Trực)


Thảo, mộc cùng họ nhà cây!
Cớ sao mày nỡ ra tay "giết người! "
Cây tao đang tốt, đang tươi,
Giữ cho thành phố triệu người vui tươi!
Trưa hè nắng cháy da người,
Tao làm bóng mát, nụ cười trẻ thơ!
Các cụ râu tóc bạc phơ,
Sáng ra thể dục tha hồ ô xy!...
Khi còn Kháng chiến trường kỳ,
Tao làm chiến lũy, tăng đi đằng trời?
Hoà bình tao chẳng nghỉ ngơi!
Quả me, quả sấu bao người sướng răng...
Mầu hoa tím của bằng lăng,
Mùi hương hoa sữa đêm trăng tràn về!..
Thơ, ca, nhạc, họa thiếu chi?
Cây xanh Hà nội làm gì tội đây?
Đích danh "Cỏ dại " là mày!
Giết tao ! Mày chắc đến ngày "đi tong"!...

VMT. 14h Ciputra Hà nội!

QUAN ăn... (Cường Liều)

   Giờ mới thấm bà Doan nói đúng!
   Chúng nó ăn... chẳng ngại thứ gì...?
   Từ vỉa hè... lát đá chân đi,
  tới tán lá xanh rì... cũng chén...!
   Ăn tạp vậy chẳng bao giờ chúng NGHẸN
    Vẫn nhởn nhơ ngồi... đến hẹn lại lên?...
     Duyệt DỰ ÁN... Luôn có chữ QUÊN
     Cuộc sống của dân, môi trường sinh thái
    Tiền đút túi... chẳng hề e ngại!...?...
   phát biểu hàm hồ, trái phải vòng vo
   Từ Quan nhỏ cho tới Quan to
    Cùng một giuộc ỡm ờ... gian dối!
    Dân nhịn nhiều... bây giờ phản đối
    Quyết sách u mờ... vô lối của Quan
   Xin bái phục câu của bà Doan
    Trước rất đúng!... và bây giờ vẫn đúng!

Cuonglieu

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2015

Ra mắt cuốn sách "Tướng lĩnh VN thế kỷ 20..."

Mời xem!

Thí tốt (Quang Việt)

Thí tốt là trò cũ xưa nay,
Có vấn đề gì, sếp chối bay.
Chỉ khổ mấy thằng cha cấp dưới,
Vốn chỉ quen vâng dạ suốt ngày.

Lợi lộc, công lao thì sếp hưởng,
Có vấn đề gì, tội chúng bay.
Thôi thôi, đành vậy, thân con tốt,
Có làm gì được sếp cao tay?

23/3/2015

Điện thoại di động lấy đi của bạn những gì? (ST: TB)

Những chiếc smartphone đang chiếm quá nhiều thời gian của bạn. Ảnh: Lê Hiếu.Hãy thử cất chiếc điện thoại di động trong một ngày, bạn sẽ biết nó đã lặng lẽ lấy đi của bạn những gì. Đó là thông điệp của tác giả bài viết này.

Trí tưởng tượng của một gã trai tơ đang yêu luôn bị triệt tiêu bởi sẽ được giải đáp sau cái SMS quan tâm giả tạo “Em yêu đang làm gì thế?”.
Những sự quan tâm lớn lao đến người mình yêu trong đó còn có cả mật khẩu mở điện thoại của họ.


"Hà Nội những công trình" (Nhạc: Quốc Trường, Lời chế: Cường liều)

Những con đường rợp mát Sấu, Bàng
đã không còn... từ nay đã tàn
Những con đường trụi trơ cứng khô
Hỡi ôi... đất trời Thủ đô!
Cây xanh, cây xanh đâu rồi...?
vắng bóng vắng bóng... xa rời
Trên cao QUAN kia vẫn ngồi
thí tốt... dí tốt xong rồi
Hà Nội... giờ xót xa tim ta... mất dần mộng mơ!


Nhạc gốc!

Phóng sự truyền hình: Kỉ niệm 50 năm ngày anh Trỗi hy sinh

Mời xem!

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Sử dụng nước hoa, chuyện tưởng chừng đơn giản... (ST: Bin)


nuoc hoa, su dung

Sử dụng mùi hương nước hoa, chuyện tưởng chừng đơn giản lại đòi hỏi cả cảm xúc lẫn hiểu biết và sự từng trải,...

Dùng nước hoa đã trở thành chuyện đơn giản: trước khi ra khỏi nhà, hay nếu thích thì ngay cả trước khi đi ngủ, cầm chai nước hoa yêu thích lên xịt vài tia lên gáy, lên cổ tay hay vào nếp áo. Đương nhiên, tôi vẫn luôn khuyến khích những tín đồ yêu mùi hương hãy thả sức thử mình với các mùi khác nhau – nhưng sự tự do nào muốn đẹp đẽ cũng nên có một nền tảng cơ bản chắc chắn, để ít nhất, cái tự do của mình không làm phiền lòng người đối diện vì những lý do lãng xẹt.

Xin lỗi... tôi không phải là con lợn! (ST: TB)


Cuộc tranh luận giữa nam đạo diễn và nữ nhà văn - cả hai đều nổi danh là ngoa ngôn - về “trách nhiệm việc nhà” giữa vợ và chồng đã khiến không ít người đàn ông thấy chạnh lòng vì bị nữ nhà văn ví von: “Đàn ông về nhà chỉ có tắm, ăn, ngủ khác gì con lợn”.
    Và đã có người đàn ông “con lợn” gửi ngay bức thư cho nữ nhà văn Trang Hạ - tên tuổi vốn chỉ gắn nhiều với truyện ngắn trên mạng mà cô nhà văn này là dịch giả với tựa “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”.
    Người đàn ông “con lợn” đó đã có lời “tự thú”: “…Chắc cô cũng biết lợn có năm bảy loại lợn. Và chẳng có con lợn nào ngay khi sinh ra chỉ muốn sau này đời mình chỉ quanh quẩn ăn, tắm và ngủ. Tổ tiên chúng tôi cũng sục sạo khắp nơi, cũng đào bờ, đào bụi, cũng sẵn sàng nhe nanh chiến đấu với kẻ thù rình rập để bảo vệ bầy đàn, cũng tung tăng trên bờ, dưới bãi, và cũng yêu… nữa, đúng không cô?

    Ảnh đẹp!

    Chiến tranh biên giới 1979: TQ thả khí độc giết dân ta

    Mời đọc!

    Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

    Càng cao tuổi càng cần ăn ngon (ST: TB)

    Tuy không hẳn vì bất hiếu nhưng do định kiến là người cao tuổi không cần ăn nhiều nên không thiếu người già bị rơi vào tình trạng suy dinh dưỡng một cách oan uổng! Thêm vào đó là nhiều người lớn tuổi phải kiêng cữ, thường khi thái quá do con cháu ép buộc, vì bệnh tiểu đường, cao huyết áp, tăng mỡ trong máu…Vấn đề chưa dừng lại ở điểm cơ thể người cao niên vì thế mà thiếu dưỡng chất. Nguy hơn nhiều là do đó mà sức đề kháng bị soi mòn khiến bệnh bội nhiễm cũng như bệnh do thoái hóa cơ khớp trở thành mối đe dọa thường xuyên cho cơ thể vốn vừa nhạy cảm, vừa dễ thiếu nước khi tuổi đời chồng chất. Nếu xét về mặt dược lý, bữa ăn của người cao tuổi thậm chí quan trọng không kém viên thuốc đặc hiệu.

    Quan điểm theo đó người cao tuổi phải e dè với từng miếng ăn, là một sai lầm nghiêm trọng. Nhiều công trình nghiên cứu trong thời gian gần đây cho thấy hình thức ăn uống dồi dào rau cải tươi, nhiều cá biển, và nhất là ngon miệng, là chế độ dinh dưỡng lý tưởng cho người già. Bằng chứng là người cao tuổi ở Địa Trung Hải ít bị nhồi máu cơ tim nhờ khẩu phần đa dạng với thực phẩm “xanh” chiếm tối thiểu 60% tổng lượng. Bằng chứng là người Nhật có tuổi thọ cao nhất thế giới nhờ thực đơn hầu như không bao giờ thiếu cá biển và đậu nành. Ngược lại, người cao tuổi trong các nhà dưỡng lão ở Hoa Kỳ, nơi chế độ ăn uống kiêng cữ được đặt lên hàng đầu, lại có tỷ lệ tai biến mạch máu não và tử vong vì nhồi máu cơ tim vượt xa các nước khác!

    XIN ĐỪNG ĐỤNG VÀO CÂY… (Nhà thơ NGUYỄN TRỌNG TẠO)

     Đi qua một con đường Hà Nội, bỗng người lái xe hỏi: Anh ơi, sao con đường trống trải thế? Thì ra, rất nhiều cây lớn bên đường đã bị đốn. Chúng tôi quan sát, thấy nhiều cây bị đánh dấu nhân (X) để đốn tiếp. Rồi thấy những xe cẩu đưa người lên ngọn cây để cưa cành cao, rồi hạ xuống cưa cành thấp… rồi cưa luôn gốc cây. Tôi lặng người, biết đây là cả một phong trào đốn cây của Hà Nội văn hiến, Hà Nội xanh sạch đẹp, Hà Nội hào hoa… 

    Xin đừng giết tôi!
    Xin đừng giết tôi!
    "Xin đừng động vào cây, mùa lá rụng" -  Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
    “Xin đừng động vào cây, mùa lá rụng” -
    Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
    “Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi!” – Câu thơ Bằng Việt dịch Olga Bergoltz bỗng vọng lại một điều gì chua xót chưa từng thấy.

    Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015

    NGƯỜI BẠN CỦA ANH VỢ TÔI (Duy Đảo)

                                                    
    Biết không  về được trong dịp tết, anh vợ tôi ghé Nha Trang và Sài Gòn sớm, thăm và chúc thọ bố mẹ. Mấy ngày ngắn ngủi gặp nhau, ngoài thời gian dành cho các cụ, trong những câu chuyện lại qua giữa hai anh em, tôi được nghe anh kể về một người bạn của mình, câu chuyện buồn thời hậu chiến.
    Năm 1964, gia đình vợ tôi  sơ tán về Bình Giang - một huyện của tỉnh Hải Dương. Huyện lỵ Bình Giang là thị trấn Kẻ Sặt sầm uất. Qua thị trấn vài cây số là phố Phủ, qua Phủ là làng Sồi (thuộc xã Thái Học) - nơi gia đình vợ tôi tá túc từ năm 1964 tới 1973. Chín năm, thời gian dài tới độ hai cô em vợ, sau hơn bốn mươi năm giờ đây giọng nói vẫn đặc sệt giọng làng Sồi.

    Nước Mỹ từ Tây sang Đông 3 (Trần Quang)

    Mời vào đây!

    10 tiết mục kỉ lục nhất Got Talent Auditions Ever



    Như một lẽ tự nhiên (Quang Việt)

    Chẳng biết em quê ở đâu.
    Trên chiếc xe đạp cà tàng,
    Ngày ngày em đi vào từng con ngõ.
    Từ quê lên thành phố,
    Em kiếm sống bằng nghề ve chai.

    Mỹ và Sirie

    Mời đọc!