Bài đăng Phổ biến
- Vài cảm nhận qua chuyến du lịch New York (Qx)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- KỶ NIỆM ĐỜI LÍNH (Phần II) (Việt Dũng)
- Về Đất Mũi (Quang Việt)
- Gặp gỡ của 4 lính Trỗi KGU (Chu Kì Minh)
- Thăm tư gia của Nhất Trung
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- Vui cuối tuần: Còn 9 tháng nữa... con ạ! (ST: Viên Thạch)
- Sự kiên A60: Các đoàn khách trong và ngoài nước
Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
4 nhận xét:
Hay thiệt , phải thế mới trị được cái tật xấu này .
Quế là cô giáo phải không? Cô có dám làm thế?
Thầy cô nhà mình chẳng có quyền gì đâu , hơi tí lại bị đưa lên báo bêu xấu . Có lần , đến giờ vào lớp mà 1 số đứa không vào lại chạy ra , Quế đuổi vào mà vẫn còn 1 đứa quậy nhất không vào . Quế cho 1 thước vào mông , nghe 1 cái rắc , nó móc túi lôi ra ... cái điện thoại bị nứt toác . Nó hầm hầm nói : em gọi mẹ để cô nói chuyện với mẹ em . Hết giờ , rồi hết mấy ngày sau , chẳng thấy mẹ nó đâu . Quế tìm nó để trả tiền đền điện thoại . Thật không ngờ , nó trả lời : lỗi là ở em không phải lỗi của cô . Quế giật mình và nghĩ thầm : vậy là nó vẫn còn dạy được . Năm ngoái trước khi ra trường nó còn làm 1 bài thơ tặng cô rất hay .
Hya thế, hả Quế? Khó nhất là dạy con nít.
Đăng nhận xét