Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Một bài viết về ngày 27 tháng 7 xôn xao cộng đồng mạng (ST: Trần Đình)

    Hiện bài viết đang lan truyền rất nhanh trên cộng đồng mạng và gây xúc động cho nhiều người.
Lê Thị Hương - Tác giả của bài viết đã gây xúc động mạnh trên
cộng đồng mạng trong những ngày qua. (Ảnh do tác giả cung cấp)
Nhân ngày Thương binh - liệt sỹ 27/7, bạn đọc Lê Thị Hương (25 tuổi, Chí Linh - Hải Dương) đã chia sẻ câu chuyện về người bố là thương binh hạng 2/4 của mình, bác Lê Anh Tuấn (nhập ngũ lần đầu năm 1974, lần 2 năm 1978, tham gia chiến đấu và bị thương ở chiến trường Campuchia).

Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tranh đã vào hồi cuối, bố là lớp tân binh nên còn huấn luyện chán chê để rồi tuyển lựa "đi B". May mắn thay, bố chưa đến đợt đi B thì chiến tranh kết thúc, 1977 bố giải ngũ trở về, cưới vợ.



Tháng 8/1978, chị cả em ra đời, sau đó chỉ một tháng, chú Tư - em trai ruột của bố em, có lệnh gọi nhập ngũ. Chú vừa nhát vừa hiền, lại vừa cưới vợ nên bố xin đi thay chú. Đất nước đang cần người đã có kinh nghiệm, đơn tình nguyện của bố được chấp thuận ngay. Mẹ em, chị và ông bà tiễn bố lên đường.
Vài tháng sau, bố đi K (chiến trường Campuchia). Chuyến tàu đưa bố đi từ ga Hải Phòng, đơn vị bố có hơn 40 người Hải Phòng, vào đến Quảng Trị còn 14 người. Họ nhảy tàu vì đi B thì sẵn sàng nhưng đi K thì khác.
Thời gian đầu còn có chút tin bố về nhà, càng về sau càng biền biệt. Mấy năm sau có giấy báo tử gửi về, bà nội khụy xuống trước thềm nhà. Suốt tháng trời bà mê man chỉ đòi chống gậy đi tìm con, bà bảo bố em không thể nào chết được.
Mẹ ôm chị gái em từ căn nhà riêng về ở với ông bà vì chị ốm quá, lên sởi mủ xanh mủ vàng đã có lần thiếp đi, chú mang ra góc giường đặt, mẹ khóc ngất, bỗng thấy cánh tay chị vời lên, mẹ lại ôm chị, chăm nuôi bú mớm. Những năm tháng ấy, bố vẫn biền biệt bên kia, không hay biết gì về tình cảnh bi đát của con thơ, mẹ già.
Rồi bố bị thương trong một lần đi họp giao ban buổi tối: đạp trúng mìn, bàn chân dập nát, đồng đội đưa về trạm quân y dã chiến giữa cánh đồng hoang. Sợ tiếp tế đến không kịp, bác sĩ y tá cưa chân cho bố, cưa sống, đồng đội hát quốc ca bao nhiêu vẫn không át nổi tiếng gào thét. Rồi 2 ngày sau bố mới được chuyển về Sài Gòn bằng trực thăng, lần này nằm viện, cưa thêm một lần nữa vì vết cưa cũ bị nhiễm trùng. Điều dưỡng thêm vài năm nữa 1/3 chân phải của bố đã không còn, một mảnh đạn găm ở đùi và hai tai bị điếc nhẹ. Bố về nhà với giấy chứng thương 2/4, mất sức 65%. Nhưng còn về được đã là đại phúc cho cả nhà mình, bố kể hồi mới sang được 1 tháng, chính tay bố đã phải gói hài cốt của bạn mình để trực thăng mang về.
Ngày bố về, nét mặt dữ dằn hơn, những cơn đau mê sảng thỉnh thoảng vẫn trở lại, chị em nhất định không nhận bố vì sợ cái nạng và cái chân gỗ bố tháo ra lắp vào mỗi sáng tối. Ngay cả đến đời con trai của chị, cháu ngoại của bố, mỗi lần nhìn cái chân ấy nó đều khóc thét. Bố mất cả tháng giời chỉ để làm quen và ôm con gái mình vào lòng mà không làm nó sợ. Đúng, em là gái, em chỉ nhìn những thứ xung quanh mình, em nhìn thấy chiến tranh và hậu quả của nó trong suốt 18 năm sống bên bố, những lần sợ hãi đến run rẩy khi bố em mắt vằn tia máu lên nóng giận vì những điều không lớn lao gì, khi bố em những đêm rên rỉ trong vô thức vì mảnh đạn trong người, khi bố em có những lần đi xe máy hơi quẹt xe đã ngã vì không thể dùng chân giả mà chống như người ta được.
Bố em chưa một lần than vãn gì về chiến tranh, kêu ca gì về sự đãi ngộ của nước nhà cho những người thương bệnh binh như bố, bố vẫn bươn trải bán buôn ngược xuôi để nuôi con học hành. Em nhớ mãi một lần lớp 11, em học kém bị bố đánh, đánh xong bố nói rất nhiều, nhưng có một câu em không thể nào quên được, bố bảo: "Chị em chúng mày đang đi học bằng tiền xương máu của tao đấy con ạ". Đúng, chúng em từ Cấp 1 cho đến hết Đại học đều được miễn học phí vì bố là thương binh.
Bao nhiêu năm em sống trên đời là bấy nhiêu năm em thấy mẹ chăm bẵm bố em từ miếng cơm, phích nước, ấm trà, là thấy mẹ chịu đựng đủ sự nóng nảy của bố do thay đổi tâm tính từ lúc trở về. Có đôi lần ai đó nói đến chiến tranh, mẹ em chỉ lơ đãng nói một điều: "Kể cả có chiến tranh, thằng HA (em trai em) nhà này cũng không bị gọi đi nhập ngũ đâu, nó con một, bố lại thương binh yếu đuối thế kia".
Các bạn có thể cười rằng mẹ suy nghĩ hạn hẹp và ích kỷ, nhưng nếu các bạn đã từng vùi cả tuổi xuân của mình để chờ chồng, nuôi cha mẹ già con thơ và dành cả cuộc đời để xoa dịu những vết thương chiến tranh, các bạn sẽ dễ cảm thông cho mẹ em biết chừng nào. Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn gìn.
Theo Inforne

10 nhận xét:

Nặc danh nói...

Bài viết cảm động thật! Nếu ai không qua chiến tranh, nếu ai không có người nhà trong chiến tranh thì không thể hiểu những nỗi đau ấy. Gia đình bạn hiểu, đồng cảm, chia sẻ được với bố cũng đã là sự tuyệt vời.

Nặc danh nói...

Càm ơn tác giả bài viết về một người đã hy sinh máu,thịt của mình cho Tổ Quôc, cuộc sống,vui buồn,căng thẳng của gia đình một thương binh khi anh trở vế.Bài viết khác hẳn những bài tuyên truyền theo hệ thống chính trị của Việt Nam hiện nay . Bài viết gây súc động cho người đọc,như vậy là bài viết này của nhà báo trẻ Lan Hương thành công trong người đọc.KC

Nặc danh nói...

Bài viết hết sức chân thực và xúc động. Những hoàn cảnh tương tự như trong bài viết, trên dải đất hình chữ "S" này thì nhiều lắm lắm. Khổ nhất là những nỗi đau da cam. Nó không chỉ phát tác ở thế hệ thứ 2 mà còn ở nhiều thế hệ tiếp theo. Lại còn những chị TNXP sống cô quạnh, nhiều người phải vào chùa nương nhờ cửa Phật, những bà mẹ liệt sỹ sống cô đơn, không nơi nương tựa... Thế mà những "nhóm lợi ích" đâu có cần để ý tới? "Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi" là phương châm sống và hành động của họ.
Làm thế nào để xương máu của các thế hệ trước (trong đó có rất nhiều phụ huynh Trỗi và cả lính Trỗi) không bị đổ xuống sông xuống biển?

Nặc danh nói...

Câu kết của bài viết "...còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ" như một lời nhắn nhủ, như chỉ lệnh cho lương tri. Xin hãy cùng hạ nhiệt, xin hãy từ bỏ những tham vọng vô căn cứ và cả những đố kỵ hèn mọn.

Viên Thạch nói...

Đúng là câu kết có chủ ý sau nội dung dễ lay động lòng người và giờ bác KC nói cháu mới biết là bài viết của một nhà báo chứ không phải chỉ là một tự sự của một người con. Không biết đây có phải là nhà báo Lan Hương đã viết bài về anh hùng Ba Bổn không nhỉ ?

TranKienQuoc nói...

VT ơi, kia là Tô Lan Hương; còn đây là Lê Thị Hương. Bác Chiến chắc nhầm chút chút?

Viên Thạch nói...

Vậy ạ ? Nhưng hình như những người tên Hương đều viết hay chú nhỉ ? Lại xinh nữa !

Nặc danh nói...

Xn lỗi vì sự nhầm lẫn(do tuổi già,hồ đồ một chút) Song thực sự cảm phục tác giả Lê Thị Hương về cách trình bầy có chiều sâu về một hoàn cảnh rất điền hình của xã hội Việt Nam vào bài viết tự sự.Sau khi đọc bài này tôi nhận thấy chúng ta các bantroi,các cựu chiến binh cần nêu cao trách nhiệm công dân ,không để nổ ra chiến tranh một lần nữa như tác giả đã gửi gắm trong những giòng cuối cùng của bài báo cảm động này.KC

phúc chiến vt nói...

bài viết này,thực sự xôn xao trên mạng.chỉ có những người trong cuộc mới hiểu hoà bình quý giá biết nhường nào.tự sự của cháu Hương để chúng ta có nhiều suy nghĩ?

Nặc danh nói...

Ai mà không muốn HB....."CÂY MUỐN LẶNG NHƯNG GÍO KHÔNG NGỪNG"
Cần HB hay muốn làm nô lệ.....
Tuỳ cách hiểu của từng người