Cuộc sống thay đổi, có những nghề
truyền thống trong dân gian được lưu truyền sáng tạo và người đời gìn giữ mãi. Như
nghề mộc, nghề gốm, nghề sơn mài, nghề thợ may, nghề làm bún, nghề làm giò chả,
thậm chí cả nghề cô đầu, nghề tẩm quất… Có những nghề mai một dần theo năm
tháng như nghề vẽ truyền thần, nghề làm guốc mộc, nghề làm mắm rươi, mắm cáy (vì
rươi, cáy ngày dần tuyệt chủng)… Có những nghề
phát sinh theo từng thời kỳ và cũng chết khi giai đoạn lịch sử đó chấm
hết, như nghề nhuộm răng đen đầu thế kỷ 20, nghề chạy xe tay, nghề bơm bút bi,
nghề hàn dép nhựa, nghề khắc bút máy, nghề làm và sửa chữa dép cao su…
Bài đăng Phổ biến
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ... (Tiếp theo và hết)
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- Lê Bình vừa đi, đột ngột quá !
- Điện ảnh thứ bảy: Nghệ thuật phim (Cao Bắc)
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ qua chuyến đi đầu tiên (2)
- Chuyện về mấy anh em nhà họ Chu (KQ)
- Bạn có kỉ niệm gì nhân 30/4 năm nay? (KQ)
- Bác Hồ cười trước lúc đi xa (ST: CCB Trần Đình Ngân, Berlin)
- Bộ trưởng Tài chính Lê Văn Hiến qua lời kể của người cháu ngoại (Hương Thảo Nguyên)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015
TẢN MẠN "NGHỀ" Ở XỨ TA (Đào Duy)
CÂU CHUYỆN CÓ THẬT XẢY RA VÀO NĂM 1892 TẠI ĐẠI HỌC STANFORD.
Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi, và cậu ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là anh chàng này bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)