Hồn thơ Xuân
Hồn thơ Xuân lặn trong mây trắng,
Bồng bềnh trên nền trời biếc xanh.
Đôi vần thơ lẻ rơi theo nắng,
Khi gió đùa, mây bỗng lướt nhanh.
Lộc Xuân
Trời Đất sang Xuân phơi phới vui,
Muôn hoa rực rỡ, hé môi cười.
Mơn mởn chồi non trên cành biếc,
Lộc Xuân Trời tặng, khắp muôn nơi.
Bài đăng Phổ biến
- Hưởng ứng bài Cái sự học... (ST: Kháng Chiến)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ... (Tiếp theo và hết)
- Bạn có kỉ niệm gì nhân 30/4 năm nay? (KQ)
- HN cũng đang chuyển mình?
- Làng Cổ Nhuế qua bài viết của Phạm Thế Việt (ST: KC)
- Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)
- Chuyện ít biết về gia đình Trần Độ, vị tướng “văn - võ song toàn” (KQ)
- KỶ NIỆM ĐỜI LÍNH (Phần II) (Việt Dũng)
- Thơ gửi từ Úc: THƯỜNG DÂN (Ngô Hà, dân Guilin 1950)
Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)