Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

Ăn mừng Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9

Toàn cảnh.


Chủ nhật, Phan Nam từ Củ Chi về được Quân (Cafe GTQ) mời đến dự tiệc mừng ngày lễ. Cánh già có Tạ Sơn, sau thêm anh Cung (gôn Thể Công lứa 1965). Còn lại là anh em trẻ, quãng 20 người.

Liên hệ nhỏ sau đọc một Comment (Trần Đình, Berlin)


BT5 có bài“ Chuyện vào đảng của cô giáo“ (KQ).  Bài viết có 6 Comment. Đọc  hai Comment cuối của chú em KQ, thấy có nhắc đến chuyện tên học trò cũ đầu bạc của K15 (HVKTQS). Kể thằng trò K nó cũng tài. Mới sau bấy nhiêu năm thăng trầm,  cái thằng  lùn mắt lươn, nhìn ai cũng gườm gườm, mỗi bước đi lại tạo dáng lắc một bên vai… vậy mà bấy lâu nay và càng nhiều là mấy ngày nay, tên tuổi của nó choán hết các mặt báo in, báo mạng.
Đâu đâu cũng thấy nói đến tên trùm đầu bạc. Kẻ bảo nó là "con bài chiến thuật" của kẻ này người kia. Người lại bảo nó tầm cỡ chiến lược, kẻ tạo dựng nguy cơ mất nước mất chế độ… Đành rằng là phải từ từ „Xem xem sao“, nhưng do sự ồn ào của dư luận, lại là người tự xác nhận mình Yêu nước, nên cũng không thể không quan tâm để mà „Xem xem sao“.

Hành trình đi tìm ba 2 (Nam Khánh)


Ngày 27/4/2008 vợ chồng chúng tôi quyết định một cuộc hành trình từ Cần Thơ về thăm quê nội, quê ngoại, thăm anh em bạn bè đang sống ở một số tỉnh trên cả nước và tiện thể sẽ tiếp tục tìm mộ Ba tôi vì đã nhiều năm nay gia đình tôi đã tổ chức đi tìm nhưng chưa thấy được.

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Gặp chị Mai Thị Hoa, vợ góa anh hùng liệt sĩ Trần Văn Phương


Chị Hoa và cháu Đài Trang.

Nguyễn Thế Thịnh, 25/08/2012 22:02:04
Đây là Email tôi gửi cho các bạn: Ngô Thế Vinh (Bạn Trỗi), Trần Thị Minh Nguyệt, Phạm Thanh Bình (người KGU) và Trần Bắc Hải nhằm báo tin công việc cuối cùng của tôi nhận cùng các bạn giúp Trần Bắc Hải trong đợt phát hành đĩa nhạc gây quỹ"đền ơn đáp nghĩa". Nhận được thư, Bắc Hải gọi điện để đưa bài lên <a href="http://www.studentkgu.vn/news/detail/sec_1/id_1822">trang KGU</a>; tôi nói nếu đưa lên mục tin tức thì được. Tôi nghĩ, viết về chị Mai Thị Hoa thành bài để đưa lên trang KGU cần phải tìm hiểu nhiều thông tin hơn và phải là cây bút "sắc". Sắp tới xong việc nhà, có thời gian tôi sẽ giới thiệu người KGU tiếp cận để có bài viết về chị Mai Thị Hoa trình Làng.


Những hàng xóm tọc mạch giữa Thủ đô (ST: ĐB)


Nhà ai có khách là đi qua ngó một cái, đi lại ngó một cái. Bịa chuyện để con gái nhà người không lấy được chồng. Lôi chuyện riêng tư nhà người khác ra bàn tán, xuyên tạc. Ở những con ngõ nhỏ, chung cư cũ ngay giữa lòng Hà Nội vẫn có những kiểu sống tọc mạch, soi mói chuyện người khác như thế.

“Con bé ấy tịt rồi”
Sống ở khu tập thể cũ, toàn các bà các mẹ rỗi việc sống nhờ đồng lương của chồng, chị Hường (Nghĩa Tân, Cầu Giấy) bảo hôm nào phải ở nhà đúng là cực hình với chị. Bởi các bà các mẹ ở đây không có việc gì khác ngoài soi mói chuyện hàng xóm.

Bản “Serenade” tình yêu của cố Bộ trưởng Đoàn Trọng Truyến

Năm 1993, khi làm lễ kỷ niệm đám cưới vàng sau 50 năm chung sống, được nghe lại bản “Serenade” của Schubert, Bộ trưởng Đoàn Trọng Truyến đã ôm  người vợ hiền của mình vào lòng, cố giấu đi những giọt nước mắt xúc động. Cái lần đầu tiên kéo violon để tỏ tình với bà bằng bản “serenade” bất hủ ấy, ông mới 17 tuổi; khi đám cưới vàng diễn ra, ngồi bên cạnh vợ, ông đã là một ông lão 72, nhưng ông  vẫn thấy lòng mình vẹn nguyên cảm xúc như thời trai trẻ. Với ông, bản “serenade” mà nhờ đó ông đã có được tình yêu của bà, là bản nhạc định mệnh của cả đời ông – bản nhạc đã đưa ông đến với mọi điều tốt đẹp nhất mà ông có được trong cuộc đời mình.
Kỳ 1: Chàng thanh niên nghèo trường Quốc học và mối tình với cô nữ sinh Đồng Khánh
Lời tỏ tình lặng lẽ
Có nhiều điều mà một nhà báo như tôi có thể nói khi viết về cuộc đời cố GS -NGND. Đoàn Trọng Truyến, nguyên Bộ trưởng, Tổng Thư ký Hội đồng Bộ trưởng, kiêm Chủ nhiệm Văn phòng Hội đồng Bộ trưởng: ông là một nhà khoa học, một nhà chính trị và là cha đẻ của nguyên Bộ trưởng Văn phòng Chính phủ Đoàn Mạnh Giao… Nhưng trong bài viết này, tôi chỉ xin được viết về câu chuyện tình của vợ chồng ông – câu chuyện tình khiến một kẻ hậu thế như tôi sau khi nghe xong vẫn chưa nguôi được nỗi  xúc động.

Dư luận nói về Bầu Kiên (ST: KQ)

Hắn học sau tôi đúng 10 khóa (k15 Học viện KTQS), tài ba trong làm ăn ngay khi đất nước vừa mở cửa. Chắc ngày học ở Hung đã sớm học được cách làm ăn thông minh, thị trường của dân Hung - dân táo bạo nhất trong các nước XHCN thời bấy giờ?! Táo bạo, liều mạng và kết cục là...
Thật may dân vẫn có mắt.
Mời đọc!

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2012

Niềm vui bất ngờ (Quang Việt)


Ngày mai (bài này post lên thi chắc đã là hôm nay rồi), 26/8, cu Việt-AK2 của Trần Minh Sơn tròn 17 tuổi.

Ở tuổi này, rất nhiều các bạn khác còn được ôm ấp trong vòng tay bố mẹ, còn được bố mẹ hỏi: ”Quà sinh nhật con thích gì để bố mẹ mua cho?”. Còn cu Việt- mẹ đã đi xa cách đây 7 năm, bố cũng đã theo mẹ gần được 49 ngày, ai hỏi đến?
Bánh SN của Hoàng Việt.

Thương cháu, mình bàn với anh Nguyên – Trưởng phòng Công tác học sinh trường Hoa Sữa tổ chức cho cu cậu một bữa tiệc sinh nhật thật vui vẻ. Mình dặn Nguyên phải giữ bí mật để cu cậu có niềm vui bất ngờ. Mình nhờ Nguyên đặt bánh ga tô do các bạn học viên lớp Bánh  tự làm (hoạt động kinh doanh của trường để có thu nhập trang trải cho việc cưu mang các đối tượng khó khăn), chuẩn bị nến, còn các thứ khác sẽ mua mang đến. Từ hôm ở Cà Mau, đã thống nhất kế hoạch qua điện thoại với Nguyên: khoảng 11giờ kém 15 chú đến, ta nhờ một số bạn học viên xắp xếp các thứ và cắm hoa, 11 giờ cô giáo sẽ cho lớp để bắt đầu cuộc vui. Điện trao đổi với Hạ Thanh Xuyên, Xuyên nhất trí sẽ cùng đến Hoa Sữa để dự SN cháu. Hẹn Xuyên khoảng 10 rưỡi qua rồi cùng đi. Đến hôm qua còn gọi điện lại cho Nguyên, thống nhất kế hoạch lần cuối. Lại gọi cho Vũ, anh trai cu Việt, thông báo kế hoạch, cháu đến dự với em. Nó bảo vâng. Vấn đề lo lắng cuối cùng là, liệu hôm nay cu Việt có nghỉ học?

Về HN ta: Những láng giềng "côn đồ" giữa thủ đô (ST: ĐB)


Muốn xây nhà phải nộp tiền sửa ngõ, muốn sửa sang nhà cửa phải nộp tiền rơi vãi vật liệu. Giữa trưa mở nhạc inh ỏi, gõ cửa nhắc thì lôi hình xăm rắn rết ra dọa. Ở những con ngõ nhỏ, chung cư cũ ngay giữa lòng Hà Nội vẫn có những cách hành xử “côn đồ” như thế.

Nộp 10 triệu ra đây!
Đó là cái giá mà hàng xóm của chị T. Quỳnh (Phú Mỹ, Mỹ Đình) đưa ra khi chịmuốn chở vật liệu xây dựng về sửa sang nhà cửa. Chị Quỳnh không đồng ý, hàng xóm liền lôi bàn ghế ra ngõ chặn không cho xe chở vật liệu vào.

Chuyện tắm tiên (Trần Đình Ngân, Berlin)



Người ta bàn tán nhiều về chuyện một nhóm người xin thànhlập CLB Tắm tiên tại bãi giữa sông Hồng (Hà Nội). Báo chí, dư luận ồn ào… Kể cũng khó phân định lý lẽ của từng bên, kẻ bảo tắm tiên  là truyền thống từ xa xưa thời các cụ, là sức khỏe và môi trường. Cũng có người gay gắt cho là đám người tồng ngồng ngoài bãi giữa là kích dục, phản cảm, là thiếu thuần phong mỹ tục…!
Theo tôi, có thể là do cách quan niệm và cảm nhận của từngngười thôi!
Xin kể với bạn đọc chuyện tắm tiên, câu chuyện thật 100% và lại là chuyện về một người đáng kính, người mà tên tuổi người ta phải viết chữ HOA to kia.
Người kể chuyện này chẳng là cái thớ gì để phân định cái đám ở bãi giữa kia là đúng hay sai, phải hay trái  nhưng xin bảo đảm chuyện kể ra đây là thật và có "garantie". Hỏi, sao lâu nay chẳng nghe thấy ai nói chuyện tày trời này? Thưa: lâu nay chuyện thâm cung nào mà chẳng là bí sử, cấm kỵ. Người đã được viết hoa mà gợi chuyện đời thường là phạm thượng. Đám đệ tử biến họ thành thánh. Kẻ tò mò, người làm văn báo chạm đến chuyện húy là bị ngăn cản. Mặc dầu,  đời thường của vĩ nhân giá được nói tới có khi lại làm cho họ được ái mộ, vị nể hơn.


HÀNH TRÌNH ĐI TÌM BA (Nguyễn Nam Khánh K2)

Trong chuyến đi Đất Mũi vừa rồi, đoàn tôi kết nạp thêm anh Nam Khánh k2 ở Cần Thơ. Tại bữa cơm trưa ở nhà anh, chúng tôi được nghe chuyện cảm động tìm mộ ba của anh. Từ hôm nay, BT5 sẽ đăng báo nhiều kì về hành trình này! - BT5
 

“Hành trình đi tìm Ba” - là tựa đề câu chuyện tôi kể sau đây - chuyện hoàn toàn có thật, nếu bạn đang đi tìm mộ cho người thân thì đây là bài học hữu ích. Là 1 nhà kỹ thuật nên viết văn hơi lủng củng, mong bạn đọc lượng thứ.
Ba má tôi đều là dân xứ Huế. Vào những năm đầu thập kỷ 40 của thế kỷ trước ông bà đều sinh sống tại tỉnh Phú Yên. Khi CMT8 năm 1945 bùng nổ, Ba tôi nhập ngũ tham gia cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Ba và Má tôi gặp nhau và lấy nhau. Sau đó chúng tôi ( Khánh, Nguyên và Đông ) ra đời tại Tuy Hòa.
Năm 1954, khi hiệp định Giơ Ne Vơ được ký kết Má tôi ẵm em Đông ( sau này học K6 ) lúc đó mới 7 tháng tuổi, còn tôi và Nguyên ( học tương đương K4) lẽo đẽo theo sau, hai anh em tôi khóc lên khóc xuống vì đường đi quá xa từ Tuy Hòa ra Quy Nhơn phải đi bộ mất nhiều ngày mới tới nơi ( thỉnh thoảng mới có xe ngựa để đi một chặng ) lên tàu thủy để ra Miền Bắc.

Ảnh hot !!!!

Chuyến đi Cà Mau, tới tận cùng phía Nam của Tổ quốc, vui, sướng vô cùng! Vui trong tình đồng đội, bạn bè thân thiết; vui trong tình cảm của những người con từng sống ở phía Bắc được vào tận cùng phía Nam; vui trong tình thân mới mà như kết thân với nhau từ rất lâu...
Các phó nháy cũng tranh thủ tìm những khoảnh khắc vui bất tận để chớp. Xin trân trọng giới thiệu phóng sự ảnh!
Đêm trước. Lưu bút tặng sách cô Đàm Thơ.

Sáng sau. Anh Ba: "Chào nhé,
đi tìm đường cứu nhà đây!".


Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2012

Bạn tôi tặng báu vật của gia đình cho Bảo tàng HCM

Giấy chứng minh thư.
Sáng qua, anh Nguyễn Quang Thắng - con út Luật sư Nguyễn Văn Hưởng (1910-2001) cố Thứ trưởng Bộ Tư pháp từ 1946 - đã tặng Bảo tàng HCM chi nhánh TpHCM  chứng minh thư do chính Bác Hồ cấp cho Luật sư. Chuyện thế này...

... Để thuận tiện cho việc đi lại thực thi công vụ trong cả nước, ngày 5-4-1946, chính tay Bác Hồ đã đánh máy, đóng dấu tên chứng minh thư này. Tấm chứng minh được gia đình bọc kỹ và trân trọng lồng trong khung kính đặt trên bàn thờ. 66 năm đã trôi qua nhưng nét chữ vẫn còn rõ ràng, mầu mực chưa hề phai. Ngày đó chưa có máy chữ tiếng Việt, nên Bác đã dùng máy chữ tiếng Pháp để đánh chữ, sau đó Người đã dùng bút điền dấu vào văn bản. Nội dung được ghi lại như sau:









“Chủ-tịch Chính-phủ                                                 Việt-Nam Dân-chủ Cộng-hoà
         Văn phòng                                                           Độc-lập Tự-do Hạnh-phúc


GIẤY CHỨNG MINH

Chủ tịch Chính-phủ Việt-Nam Dân-chủ Cộng-hoà, cấp giấy chứng minh này cho Ông Nguyễn Văn Hưởng, Thứ-truởng Bộ Tư-pháp, để Ông Thứ-trưởng liên lạc với các cơ quan hành- chính, quân-sự được dễ dàng...
Hà Nội, ngày 5 tháng tư 1946
Chủ tịch Chính phủ - Hồ Chí Minh”



Chuyện vào Đảng của cô giáo tôi (KQ)

Cô giáo tôi mấy năm trước được Thành ủy Tp Cà Mau trao huy hiệu 30 năm tuổi Đảng. Cùng đợt ấy có cậu học trò - hiện là bí thư phường nơi cô sống. Trong buổi lễ, ban tổ chức mời cô lên phát biểu. Hãy nghe những tâm sự giản dị của cô.
... Cảm ơn các đồng chí đã cho tôi phát biểu!
Thưa các đồng chí, thật ra tôi đã xác định không đúng mục tiêu phấn đấu vào Đảng. Đáng lẽ phải nhìn vào lý tưởng cách mạng của Đảng, ngọn cờ tiền phong của Đảng, gương sáng Đảng viên để phấn đấu. Đằng này tôi cứ nhìn vào "gương tối" của Đảng viên. Cộng vào đó là cái tính kiêu ngạo, đến đâu cũng thấy Đảng viên dở hơn mình về mọi mặt: từ chuyên môn đến đạo đức, lối sống nên tôi đã không vào Đảng, chừng ấy năm ở miền Bắc XHCN đến khi về lại quê hương, dù đến đâu Đảng cũng kêu kết nạp. Vì thế tôi mới chỉ có huy hiệu 30 năm tuổi Đảng. Tôi xin mạnh dạn kiểm điểm điều này trước tổ chức Đảng bộ và các đồng chí.
Hôm nay có em học sinh của tôi cũng được trao huy hiệu 30 năm tuổi Đảng. Cô cũng có đôi lời riêng với em: làm một Đảng viên không dễ chút nào. Anh, chị Đảng viên có thể cuốn hút quần chúng cùng đi theo Đảng, cống hiến cho sự nghiệp chung nhưng cũng có thể làm nhụt ý chí phấn đấu của quần chúng cách mạng. Cô mong và tin em sẽ làm được ý đầu!

Tượng lạ

Chú Việt Trung em tôi vừa qua Anh dự lễ tốt nghiệp đại học của cô con gái. Sau đó cả nhà lên London chơi. Tại 1 quảng trường, có 1 bức tượng rất hay - giải phẫu sinh lý, phanh phui toàn bộ "cơ quan đoàn thể" (có cả bộ đồ lòng) của con người. Vậy là con gái đã chớp ngay 1 pô cho ba.
Mời cùng xem!

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

Chuyện về cô Thơ Cà Mau

Cô Đàm Thị Ngọc Thơ là 1 trong 50 học sinh miền Nam của tỉnh Cà Mau tập kết ra Bắc năm 1954, rồi trở về quê hương sau 1975.

Cô chiêu đãi bánh xèo Cà Mau.
Gia đình cô có 8 anh chị em vì ba hoạt động kháng chiến nên "tiêu chuẩn" được cho ra Bắc 2 người. Bến tầu đón ngay Tx Cà Mau. (Tiếc là lần rồi chưa đến thăm được - NV). Chỉ mình cô ra, khi đó mới 12-13 tuổi. Nhớ nhà quá, khóc suốt mấy tháng trời. Ngày ở Hải Phòng, cô học trường số 4 dành cho nữ sinh.  Đến đầu những năm 60, cô từng dự bị tiếng Nga để đi học nhưng vì "xét lại" nên vào học đại học Sư phạm HN, chuyên ngành Văn. Ra trường, cô xin về Nam nhưng Bộ Giáo dục không cho với lí do "gia đình chỉ có 1 người ra Bắc, phải bảo tồn". Cô về dạy trường Miền Nam ở Đông Triều", cô nhớ lại "Sau 1975, cô trở về Cà Mau. Tiếc là ba đã mất trước đó 2 năm, 1 em trai và 1 em rể hy sinh trong chiến tranh...  Còn má cô mới mất cách đây 5 năm".

Thứ ba 21/8/2012 là ngày gì mà may thế?

Ngày âm mới là 5/7. Hôm nay cũng là ngày bể bơi Rạch Miễu mở cửa lại sau khi tu rửa bể. Vì có việc nên cũng chỉ bơi 500m rồi lên. Về đến cửa nhà, dừng xe, tháo mũ, mở cổng. Vừa bước vào sân thì xoẹt, 1 viên gạch sắc cạnh, to bằng nửa quả đấm, bất ngờ rơi từ nóc công trình xuống, sạt qua trước mặt. Mẹ ơi, gang tấc! Nếu dính mặt là chảy máu, nếu dính đầu là lõm đầu, còn vào thân cũng thương tích chứ chả chơi. Thế mới biết, cứ vào quanh khu vực công trường là phải đội mũ bảo hiểm là thế. Chỉ sớm khoảng 0,5s chắc hôm nay đi bệnh viện rồi.
Trưa đi đón Mý cũng vậy, vừa thoáng thấy cháu nhỏ chạy vụt qua đầu xe, vội hét lên thì cô ta quay phắt ngay về, tay dắt theo 1 em bé. Bóp cháy phanh (xe ga mà!), nghiêng cả xe mới dừng được: "Con cái nhà ai mà cho chạy qua lại phố thế này?". Lại lần nữa thoát nạn.
Cú thứ 3 không kém nguy hiểm. Mua xăng xong, phi về chỗ thằng em hẹn "có độ". Đường Bùi Đình Túy đoạn cuối chật quá, chiếc taxi trả khách chiếm nửa đường. Vậy mà tay lái xe bán tải cứ liều cắm đầu vào, chiếm hết cả chiều ngang. Mà vào bất ngờ mới chết chứ! Vội bóp phanh. Xe nghiêng, xăng dò khỏi bình, chảy xuống đường. Dựng xe lên, chờ cho xe tải qua thì nổ máy. Lo rằng, xăng trào ra không biết có bị kích cháy hay không? May mà trời thương.
Chả biết hôm qua nhằm ngày gì mà may vậy?

Quan hệ với TQ hay Hiệp định Thành Đô thứ 2 ?

Mời đọc bài viết của nhà nghiên cứu Nguyễn Trung!

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Bài thơ Xứ Quảng (Phan Hoài Thuận)

Xin tặng BT5 bài thơ xứ Quảng để mỗi khi về Đà Nẵng đọc cho Cave nghe:

“Sơn Trà mây phủ mù anh đợi
 Sông Hàn nắng cực đá không reo.
 Nhất nhật hưởng dương tu phải đạo.
 Tam niên khu động, Bát niên sầu”
 Nếu không dịch được thì đừng về xứ Quảng vì nắng cực lắm.

Biểu tượng của Cà Mau

Giữa Tp Cà Mau có bùng binh lớn với tượng đài chiến thắng được điêu khắc gia chọn bộ gốc rễ của cây đước (chang đước) làm chân tượng đài và phần ngọn là hình tượng lá dừa nước được thấy khắp các kênh rạch Cà Mau.
Gốc chang đước ở đất Mũi Cà Mau.
Tượng đài chiến thắng ở Tp Cần Thơ.

Nhìn tượng đài xong, cũng có ý kiến đùa cho là "ông nọ bà kia"; nhưng bản thân xin xác nhận, đó chính là cái gì rất đặc trưng cho đất nước và con người Cà Mau - vững vàng, kiên gan, dũng cảm vượt lên bao khó khăn, khắc nghiệt của thời tiết, thiên nhiên để tồn tại và phát triển. Cây tràm, cây đước đã cùng con người hàng triệu năm qua bền bỉ lấn biển, mở rộng bờ cõi cho Tổ quốc.