Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Đức Dũng về quê (Quốc Sủng, Nghệ An)

Đầu xuân, Phan Đức Dũng về quê Hà Tĩnh thăm mẹ và và viếng bố. Anh em hội ngộ tại Vinh rồi Quốc Sủng và Thúc Minh đã đến mộ phần bố Dũng tại NTLS, thắp hương kính viếng cụ. Xin giời thiệu mấy bức ảnh kỉ niệm.
Hội ngộ tại Tp Vinh.

Hội Hỗ trợ gia đình LSVN

Gia đình LS Võ Nguyên Trọng cùng 7 gia đình LS E46, F1 đã được Hội tạo điều kiện giúp đỡ, áp dụng phương pháp thử ADN để xác định mẫu hài cốt. Và Trọng đã về với gia đình.
Mời đọc tin đón bạn trên Website "Hội Hỗ trợ gia đình LSVN".

Bức ảnh về tuổi thơ AHLS Huỳnh Kim Trung (KQ)

Chụp ở Viện 108.
Đến thăm nhà Huỳnh Kim Trung lần này, chú em Thành mang cho xem bức ảnh quý. Thành kể: Má em có tới 9 người con mà em là "thứ 10". Chị Hai mất sớm. Chị Tuyết là chị ba cùng anh Trung được theo ba má đi tập kết. Từ anh tư trở đi ở lại SG với bà ngoại. Ba mẹ ra Bắc 2 năm mới sinh em.
Bức ảnh này chụp năm 1959, khi má là y tá trưởng ở Quân y viện 108, lính của bác Nguyễn Thiện Thành (ba anh Nhân). Em khi đó đã 3 tuổi. Anh Trung đứng sát em. Chị Tuyết ngày đó là học sinh miền Nam ở Hải Phòng, được ba đón về nghỉ hè. Có chú cần vụ của ba cũng chụp cùng.

Ba Trương 93 mà rất khỏe.
Vậy mà đã hơn 50 năm!

Thình lình đui mắt (ST: Đạt)

Tác giả Hồ Phi, cư trú tại California, khi chuyển bài cho giải thưởng "Viết Về Nước Mỹ" bằng điện thư, không cho biết tiểu sử. Bài viết đầu tiên của ông, tuy chỉ giới hạn trong bệnh về mắt nhưng chứa nhiều chi tiết tỉ mỉ, hữu ích.
Tục ngữ ta có câu "Bảy mươi chưa què, Chớ khoe rằng lành". Thực vậy, một người bình thường khoẻ mạnh, đẹp đẽ, rủi ro có thể thình lình đến làm trở nên tàn phế. Bịnh hoạn xảy ra bất chợt, không biết đâu tiên liệu, đề phòng.

Cái lạnh ở châu Âu năm nay

Mời xem phóng sự ảnh!

What did you learn in school today ? (Thuỷ k42)






Chiến tranh Việt Nam là một sai lầm của đế quốc Mỹ,  cuộc chiến đã giết chết không biết bao nhiêu mạng sống con người. Ở Washington  có một đài tưởng niệm chiến tranh Việt Nam ghi tên 5000 binh sỹ Mỹ đã chết trong cuộc chiến, đó là phía quân đội Mỹ. Thế nhưng, hiện chưa có nơi nào ghi tên hơn 3.000.000 người Việt Nam đã chết trong cuộc chiến, và cũng không ai biết được bao nhiêu triệu người đã chết trong rừng sâu nước độc, trại tập trung cải tạo, và trên biển cả mênh mông, mấy chục năm sau khi tiếng súng đã im lặng ngoài chiến trường, đất nước Việt Nam đã thanh bình và thống nhất.
Đây là những dòng kỉ niệm của 1 người  con đất Việt hiện đang sống trên đất Mỹsau khi đến thăm đài tưởng niệm chiến tranh Việt Nam ở Washington:

Quái vật ở biển (ST)

Mời ngắm!

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

Thương nhớ Trần Vinh

Hiếm khi 2 anh em lại học cùng 1 lớp như Trần Vinh, Trần Quang. Sau này mới biết vì ông già là "dân Quân báo", cài sâu vào vùng địch. Nhà Vinh, Quang ở Đỗ Hạnh (nay chả hiểu sao đổi thành Đỗ Hành?), gần nhà tôi nên sau khi học xong Trỗi hay qua lại chơi.
Mấy năm ra sống ở HN (2008-2010), nhờ Hạ Thanh Xuyên báo nên biết mà hay qua "cửa hiệu" của Quang làm chìa khóa. Gọi là "cửa hiệu" cho oai, thực ra là có cái hòm đồ nghề, cái ô che nắng, cái ghế gỗ để ngồi và ổ cắm điện chạy máy phay chép hình, ngay đầu phố. Đội mưa đội nắng lấy công làm lãi, lấy tiền nuôi vợ con.
Hỏi ra Trần Vinh cũng hành nghề (nghề 2 anh em học lỏm đuợc của phố Đỗ Hạnh sau khi đi bộ đội về) này dưới dốc Hoàng Hoa Thám, gần dốc Buởi. (Anh em  HN thấy Vinh khó khăn từng góp tiền mua máy nén, máy hút để rửa xe. Nhưng không bỏ đuợc nghề "Khoá ơ!"). Ngày Trần Quang đi, Vinh về với vai trò ông cả. Lặng lẽ, buồn, chả nói gì. Mồm meo méo cảm ơn. Anh em k5 xúm tay vào làm hết cho bạn.
Sau đó còn vài lần gặp Vinh ngày họp lớp ở Hải Xồm Nguyễn Đình Chiểu. Vẫn không mất đi cái mồm meo méo từ hồi Trỗi. Hai anh em Vinh-Quang đúng là những người lao động chân chính.
Trong điện thoại tôi vẫn lưu số máy Vinh: 01634763851. Vậy là từ hôm nay không gọi cho bạn đuợc nữa. Vinh sống khôn chết thiêng, hãy phù hộ cho vợ con và bạn bè!

Tin buồn

Bạn Trần Vinh (Vinh "méo", anh Trần Quang) vừa từ trần do bệnh nặng. Trước đó Hoàng Việt Dũng đã đến thăm nhưng không ngờ  bạn bị suy tim quá nặng.
Tang lễ: từ 8g sáng mai, thứ hai, 13/2/2012. 
Truy điệu: sáng 14/2/2012. 
Các bạn k5 tại HN tập trung viếng lúc 9g sáng thứ hai.
BLL k5 kính báo!

Tiên Lãng, tội của anh Vươn và ý kiến Tướng Thước

Mời đọc VHNA!

Sức khỏe Phan Hoài Lưu sau phẫu thuật

Theo tin từ Đà Nẵng của chính chủ:
- Tao đã mổ xong, ra viện "ngon", tuy bị cắt mất dây thần kinh số 7.
- Thế thì hết bị ngượng à? - BT5.
- Vẫn, vì tao còn dây số 8.
- Mổ thoát vị mà chỉ mất dây số 7 là may, cái ấy còn là tốt rồi!
Tôi rất thích các bản Serenade. Serenade (khúc nhạc chiều) là một bản tình ca dành tặng cho một cá nhân (thường là tình nhân!), được biểu diễn dưới cửa sổ vào lúc chiều tối. So với các thể loại tác phẩm nhiều chương viết cho hòa tấu lớn khác, serenade thường có tính chất nhẹ nhàng, thanh thoát hơn. Khi soạn serenade, nhà soạn nhạc coi trọng tính chất du dương hơn là việc phát triển chủ đề hay sức mạnh kịch tính.

Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)


Năm 2012 sẽ có nhiều sự kiện làm thay đổi cuộc sống. Xin gửi lời sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm để tham khảo và học hỏi thêm.

Bài Mở Đầu

Lượng Đức Thánh rộng như biển cả,
Truyền dậy cho thiên hạ điều hay.
Làm điều thiện hưởng phúc dầy,
Bất nhân thất đức có ngày tiêu vong.

Ảnh... quái ! (ST: QV)

Mời xem!

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

49 ngày má LS Huỳnh Kim Trung (KQ)

Bác Trương tinh tường phát biểu.
Hôm nay là 49 ngày má Huỳnh Kim Trung, tôi và Chỉnh Huấn thay mặt lớp đến thắp hương cho bác. Gia đình làm bữa cơm nho nhỏ; chiều nay xong xuôi, sẽ đưa bà lên Chùa Vĩnh Nghiêm.
Bác Huỳnh Kim Trương, ba Trung, năm nay đã 93 mà vẫn tinh tường. Nhận ngay ra tôi, nhắc lại chuyện ông già ở Phú Riềng, rồi bác khoe với khách: "Bạn TSQ Nguyễn Văn Trỗi của thằng Trung đấy!". Hai anh em thắp hương và tặng gia đình cuốn sách Tập 3 "Sinh ra trong khói lửa". Bài thơ "Tiễn mẹ đồng đội" cũng được đặt lên bàn thờ.


Một ví dụ khác về Tiên Lãng (Duy Đảo)

Theo dõi vụ Tiên Lãng cũng như các vụ liên quan đến đất đai  ở thành phố HCM chúng ta thấy sự thật các đầy tớ của dân hiện nay như thế nào.
Mời các bạn xem tấm hình tôi chụp một ngôi chùa nhỏ trên hòn đảo khoảng hơn ngàn mét vuông nằm đầu đường Trần Phú, thành phố biển Nha Trang. Ngôi chùa có từ lâu lắm, nằm ở vị trí quá đẹp. Chính vì vậy mà  hòn đảo nằm trong "tầm ngắm" của các đại gia cũng như của chính quyền sở tại. Cưỡng chế di dời không được, bỏ tiền  mua  không xong các quan dân chỉ còn biết đứng nhìn liếm mép.
Rất may là nhờ  ngôi chùa, nhờ có giáo hội chứ không thì...

Truyện ngắn: NGỤC TRUNG KÝ SỰ (Huỳnh Úc)



1- Đòn thù
Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Một ngày trong trại giam sao mà dài thế, tưởng như vô tận. Chiều muộn. Những người bạn tù kẻ nằm người ngồi. Và im lặng. Chàng ngồi tựa lưng vào tường mắt nhìn qua chấn song sắt cửa sổ trại giam. Cửa sổ trại giam cắt một khung trời xanh mây trắng hình chữ nhật trên đó có một cánh chim lẻ loi. Như một bức tranh. Chàng cám cảnh mà than thầm rằng:
Con chim (hề) cao bay
Vẫy vùng (hề) đường mây
Thân ta (hề) vô tội
Trách Trời (hề) độc thay!
Lòng đau (hề) như cắt
Nước mắt (hề) vơi đầy.

Văn nghệ thứ bảy: Ca khúc Đôi bờ "Dva Berega" (Thuỷ k42)

"Đôi bờ" là một bài hát khá hay của Nga, lời của Grigorii Mikhailovich Pozhenyan, phần nhạc do Andrey Yakovlevich Eshpai viết cho bộ phim "Khát" năm 1960 với tên gọi nguyên thủy là: Em và anh, đôi bờ.

Bắc Triều Tiên… (tiếp theo và hết - TĐ)

  Tài liệu tuyên huấn  :   „ Việc thống nhất hai miền Nam-Bắc Việt nam là một sự phản bội của Việt nam đối với nhân dân Triều Tiên vì như vậy là Việt Nam đã dồn hết đế quồc Mỹ sang cho Triều Tiên…“