Thứ Năm, 28 tháng 2, 2019

THÔNG BÁO

Trường Đại học Sư phạm Quảng Tây - đơn vị thân thiết với trường ta và các trường VN tại Quế Lâm (gọi chung là Dục Tài) thông báo:
Đã bắt đầu chuẩn bị cho năm học mới (2019-20), nhà trường có ưu tiên cấp học bổng cho con em Dục Tài vào học tại trường.
Vậy thầy cô, anh chị em nào có con em có nhu cầu du học tại Đại học Sư phạm Quảng Tây, có nhu cầu cấp học bổng thì đăng kí với nhà trường.


Đề nghị liên hệ với Trần Kiến Quốc, để giới thiệu với cô giáo Ngô Tuệ Quân phụ trách việc này.

Thứ Tư, 27 tháng 2, 2019

Thầy Hóa dạy sinh vật


Trưa qua, thầy gọi từ Hưng Yên vào cho tôi. Đáng trách quá, lẽ ra phải là ngược lại. Giọng thầy vẫn sang sảng như ngày dạy chúng ta cách đây nửa thế kỉ.
Thầy hỏi thăm tình hình thầy cô trong Nam ngoài Bắc. Thầy buồn khi nghe tin cô Thục và thầy Khoát vừa đi cuối năm nay. Nhiều thông tin về số thầy cô của trường thầy cũng chưa có.
Ở Hưng Yên giờ có thầy Hóa và thầy Oánh. Giờ thầy Oánh mắt kém lắm, chả còn nhìn được nữa.
Thầy cố hỏi năm nay có họp toàn trường. Khi biết tới năm 2020 thì thầy cười: "Lâu thế à vì chả biết khi đó sức khỏe thầy thế nào".
Bạn nào có thời gian thì gọi cho thầy nhé! Số máy nhà thầy: (0221) 3882020.

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2019

Tham khảo: TOUR ĐI QUẢNG BÌNH

CHƯƠNG TRÌNH THAM QUAN QUẢNG BÌNH
(4 NGÀY 3 ĐÊM)

Ngày 1 : ĐỒNG HỚI – CỒN CÁT QUANG PHÚ (Ăn trưa, tối)
Sáng:
Xe và Hướngdẫnviên Phongnha Discovery tours sẽ đón quý khách tại Đồng Hới (nhà ga, sân bay, bến xe).
Quý khách về khách sạn gửi hành lý.
Trưa :
Quý khách dùng bữa trưa và nghỉ ngơi tại nhà hàng biển Đá Nhảy.
Chiều: ghé thăm Cồn cát Quang Phú. Hòa mình vào cảnh trời bao la, tham gia trượt cát trên những đồi cát dốc bao la.
Về nhận phòng khách sạn, tự do tắm biển Nhật Lệ.
Tối: Dùng bữa tối tại nhà hàng, sau tự do tham quan thành phố Đồng Hới về đêm.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2019

Thầy tôi

Người giáo già còn vài năm là tám chục
Vẫn mê say khuya sớm đọc bài...
... trên Internet - công nghệ của ngày mai
Bởi tuổi thầy cao nhưng không già cùng năm tháng

"Em ơi, lỡ tuổi có già đừng ân hận
Đừng buồn giận bệnh tật đã vào thân
Ở đời này nhớ quên đi thù hận
Luôn nở nụ cười tươi
... và vận động - chớ quên"
*
Thầy chúng tôi đó,
được làm trò đã năm chục năm
Nhưng hơn thế vì thầy trò là anh em, bè bạn!

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2019

Về chuyến đi Quảng Bình tháng 4/2019


Theo thông báo sơ bộ từ Quang Việt vừa đi khảo sát tour ở Quảng Bình về:
- 1 Cty du lịch sẽ tổ chức tour 4 ngày 3 đêm tại Quảng Bình cho chúng ta.
- Nghỉ tại nhà khách của BCH QS tỉnh, giá cả phải chăng.
- Các điểm dừng: Vũng Chùa nơi Đại tướng yên nghỉ; Hang động Phong Nha - Kẻ Bàng; 1 vài di tích lịch sử chống Mỹ...
- Mọi chi tiết sẽ được thông báo trên blog và Fb "Bạn Trỗi k5".
Ban tổ chức

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2019

Cái ngày hôm nay 40 năm trước (KQ)

Sáng sớm, chở vợ đi Gò Công. Mở radio nghe VOV phát bài về sớm ngày 17/2/1979 - TQ cho 60 vạn quân bất ngờ tấn công toàn tuyến biên giới phía bắc nước ta, dài 1400km từ Phong Thổ, Lai Châu đến địa đầu Móng Cái. Và quân dân ta đã chống trả quyết liệt. 
VN ta dù là nước nhỏ, luôn quý trọng tình hữu nghị láng giềng với TQ nhưng chúng ta không cho phép bất kì ai được xâm chiếm dù chỉ 1 tấc đất. Và cuộc chiến tranh ấy đã kéo dài 10 năm.
Với những người thực sự yêu nước thì cuộc chiến này phải được ghi nhận trong lịch sử. Không cho phép ai được lãng quên.

Thứ Ba, 5 tháng 2, 2019

Chúc mừng năm mới!

Đã sang năm mới Kỷ Hợi!
Chúc cho thầy cô giáo, anh chị và các bạn cùng gia đình dồi dào sức khỏe, tràn đầy hạnh phúc, luôn luôn vui vẻ, may mắn, thành đạt! 
Chúc cho đất nước ta an bình, thịnh vượng!

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2019

Tết về, nhớ Duy Đảo cùng truyện ngắn này

Ai cũng có 1 thời để nhớ (Duy Đảo)
Tôi biết và quen Kh tình cờ trong lần tiễn thằng bạn lính chuyển vùng ra Hà Nội. Bạn tôi có người cô là giáo viên dạy hóa trường cấp 3 gần nhà tôi. Ông cậu bạn đã mất khi cô còn trẻ. Ngày ấy cô còn đẹp. Mỗi lần theo bạn tới thăm cô tôi thường chào chị. Cô không được vui. Mãi sau nghe bạn nói tôi mới biết lý do. Từ đó tôi gọi chị là cô. Cô là công dân phố cổ, nhà ở Triệu Việt Vương. Có lần cô cho tôi xem tấm hình khi còn là nữ sinh Trưng Vương cùng một người bạn nữa chụp chung với Bác Hồ khi ông tới thăm trường. Tấm ảnh này hiện còn lưu trữ trong Bảo tàng Hồ Chí Minh.

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2019

Lại 1 người thầy nữa ra đi


Sáng, mở máy, nhận được tin nhắn từ gia đình:
Cụ ĐỖ XUÂN KHOÁT, từ trần hồi 16.16 ngày 22/1/2019.
Lễ viếng từ 13.30 ngày 23/1/2019. Hỏa táng: 01.00.
Lễ truy điệu: 7.30 ngày 24/1/2019.
An táng tại địa phương: thông Lương Trạch, xã Thanh Lương, huyện Vĩnh Bảo, Hải Phòng.
Lòng bâng khuâng! Báo ngay cho BBL trường và các thầy ở HN, HP.
... Cách đây chừng tháng, thầy gọi vào trò chuyện. Hôm đó thầy đang họp CCB xã, ồn ào lắm, phải chạy ra ngoài nói chuyện với trò. Hẹn thầy khi nào ra HN sẽ thu xếp xuống Vĩnh Bảo thăm thầy. Ai dè, chẳng còn lần nào nữa!
Nhớ hè 2015, k5 tổ chức Gặp mặt nhân 50 năm nhập trường và 45 năm nhập ngũ ở Quảng Ngãi, thầy cùng thầy Lã Khắc Tiệp, thầy Mai Duy Vọng, thầy Phạm Khang (CTV k5), thầy Phan Trung Trinh vào dự. Thầy trò gặp nhau vui lắm.
Nghỉ hưu ở quê nhà, thầy tích cực tham gia xây dựng địa phương và rất vui khi có cả đóng góp của học trò trường Trỗi. Thầy vẫn sinh hoạt nhóm các thầy ở HP (thầy Tư, thầy Điểm, thầy Khang).
Thầy đi chắc nhẹ nhàng lắm. Cầu chúc thầy an giấc ngàn thu!

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

THỜI CỦA THÁNH THẦN


(Nhân đọc hồi kí Một chặng đường cách mạng của Thiếu tướng Trần Thế Môn)
 Phạm Đình Trọng
Cách đây mấy hôm, em Trần Thế Nam, Khóa 4, mang đến tặng tôi cuốn sách “Một chặng đường cách mạng” của Thiếu tướng Trần Thế Môn. Vậy là trên giá sách của tôi có thêm một cuốn hồi kí quí giá về những ngày máu lửa. Do nghề cầm bút, lớn tuổi,  có ít vốn chiến tranh, lại giao du rộng, tôi hay được các anh lớn tuổi – những người trải qua cả 3-4 cuộc chiến tranh – đưa hồi kí của mình cho đọc từ lúc còn là bản thảo.  Cũng nhờ thế mà tôi đã đọc hầu hết sách hồi kí của các vị tướng (và một số hồi kí của mấy vị Đại tá trận mạc lừng danh nữa). Đăc biệt là sách của các tướng lĩnh trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Pháp và cũng là người chủ trì quân đội trong cuộc chiến chống Mỹ, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước và giải quyết chế độ diệt chủng Pôn Pốt. Sách của các cụ có chung một đặc điểm là: Văn phong ưa giản dị, lời lẽ chân thành, khiêm tốn mà toát lên sức sống mãnh liệt, ý chí quật cường, niềm tin sắt đá, tầm nhìn chiến lược, tính quyết đoán và tình nghĩa dạt dào.

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

Họp mặt truyền thống k5 TPHCM

Chủ nhật cuối cùng của năm, 30/12/2018, k5 phía Nam đã họp mặt ở nhà hàng Vườn Phố (sân vận động QK7) với sự có mặt của gia đình thầy Hoàng Văn, thầy Phan Trung Trinh, thầy Mai Duy Vọng cùng các anh, các bạn: Thanh Tường k1, Bùi Dũng Sô, Hà Chí Quang k4; Lưu Minh Sơn, Toàn Thắng, Trung k6; Hà, Giang, Sơn k7; Quốc Ái, Hữu Nghị k8; Thanh Nga k9...
Quân số k5 có mặt: 25.




Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018

Một cuốn sách nên đọc

Ngày cuối năm, thầy Trọng gửi cho tôi 1 file pdf về hồi ký của cô Bảy Vân (mẹ Lê Kiên Thành k7). Đọc rất hay nhưng không post được. Sau đó đọc được bài viết này.
Nay chia sẻ cùng mọi người!

Mời đọc!

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

THÔNG BÁO: HỌP MẶT TRUYỀN THỐNG K5 TẠI TPHCM

Kính mời thầy cô, các đại diện k1-k9 cùng toàn thể các bạn Trỗi k5 tới dự Họp mặt truyền thống 2018:
- từ 9g sáng chủ nhật 30/12/2018,
- tại Nhà hàng Vườn Phố, sân vận động QK7.
Đề nghị ai đọc tin này thông báo tiếp cho bạn khác.
Phân công:
- Đặt nhà hàng: Thế Thịnh, Phan Nam.
- Mời thầy cô và các khóa: Nhất Trung.
- Báo cho các thành viên k5: Thế Thịnh và các trưởng nhóm.
Ban tổ chức rất vui mừng được đón tiếp thầy cô, anh chị và các bạn.

Thứ Sáu, 30 tháng 11, 2018

"Speak Softly Love" (Nói khẽ!) trong phim "Love Story"

"Chuyện tình" (Tiếng Anh: Love Story) là phim tình cảm lãng man, công chiếu năm 1970, do Erich Segal viết kịch bản và chuyển thể thành tiểu thuyết cùng tên.
Đạo diễn: Arthur Hiller
Sản xuất: Howard G. Minsky
Độ dài: 99 phút
Kinh phí: 2.2 triệu Đô la Mỹ
Doanh thu: $106,397,186[1]


Phim kể câu chuyện về Oliver Barrett IV, một sinh viên Đại học Harvard, xuất thân từ gia đình danh giá, giàu có. Tại thư viện của trường Radcliffe (một đại học trực thuộc Harvard, dành riêng cho nữ sinh viên) Oliver gặp và sau đó yêu Jennifer Cavilleri, một sinh viên Radcliffe lém lỉnh, xuất thân từ gia đình lao động. Sau khi tốt nghiệp, hai người kết hôn, bất chấp sự chống đối từ cha của Oliver.

Không có trợ giúp tài chính của gia đình, đôi vợ chồng trẻ rất vất vả mưu sinh để trang trải học phí cho Olivier học tiếp cao học tại trường Luật Harvard. Jennifer dạy trẻ tại một trường tư, vợ chồng thuê phòng trọ, trên tầng cao nhất của một ngôi nhà gần trường Harvard, để ở. Sau khi tốt nghiệp hạng 3, Oliver vào làm việc trong một công ty Luật tại thành phố New York. Với thu nhập cao của Olivier, đôi vợ chồng trẻ quyết định có con. Sau khi ý định này thất bại, họ tìm đến một chuyên gia nhờ tư vấn. Chuyên gia này báo riêng Oliver biết: Jennifer mắc bệnh hoại huyết và không còn sống bao lâu nữa. Tuy Oliver cố giấu, nhưng cuối cùng Jennifer cũng biết bệnh của mình. Do chi phí điều trị rất tốn kém, thiếu tiền Oliver buộc phải đến gặp cha mượn tiền, hầu có thể kéo dài mạng sống vợ mình.

Cuối cùng Jennifer ra đi, trước khi nhắm mắt nàng bảo Oliver: "Không nên tự dằn vặt mình" và ôm chặt lấy chàng. Không kiềm được nước mắt, Oliver rời bệnh viện, đúng lúc cha của Oliver vừa biết tin vội vào thăm. Ông xin lỗi về đối xử không phải với Oliver thời gian qua. Anh chỉ nói: "Love means never having to say you're sorry" rồi bật khóc.

Mời xem video clip này!

Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2018

THÊM MỘT NGƯỜI BẠN NỮA RA ĐI! (PHẠM ĐÌNH TRỌNG)

Dịp “Ngày Nhà giáo VN” vừa rồi,  bận đến mức quên máy. Đêm qua mở ra, trên “BạnTrỗi k5”, gặp ngay tin cô giáo Phạm Thị Thục đã về cõi vĩnh hằng! Dù đã biết chị mắc bệnh hiểm nghèo từ lâu, biết rõ chị năm nay đã 81 tuổi rồi, nhưng khi biết tin chị mất, tôi vẫn bất ngờ.
Chi Thục và tôi có tới 4 điểm “Đồng”là:
-  Đồng môn: Cùng học Cấp III Lê Hồng Phong, Nam Định, cùng học Đại học Sư phạm.
-  Đồngliêu: Cùng lĩnh bằng Cử nhân năm 1963.
-  Đồng nghiệp: Cùng là thày giáo trường TSQ NVT, TCCT.
-  Đồng tộc: Cùng họ Phạm. Chị Thục quê ở Huế. Còn tôi, có ông Tổ cách tôi 10 đời, cụ Phạm Văn Trứ, là “Khai quốc công thần nhà Nguyễn”, ở Huế nhiều năm. Không biết có quan hệ gì với “họ Phạm” chị Thục không?
Nhớ năm 1958, tôi đỗ vào Trường Cấp III Nam Định. Thành phố Nam Định lúc ấy có một khu kí túc xá cho thanh thiếu niên Miền Nam. Chị Thục ở đó. Trường có 5 lớp 8, chịThục học lớp 8B còn tôi ở 8E.
Năm sau, 1959, Trường chia làm 2 là Lê Hồng Phong(học ở Thành phố) và Lí Tự Trọng (xuống huyện Nam Trực). Chị và tôi học Lê Hồng Phong; chị 9A và tôi 9B. Chị Thục hơn tôi một tuổi, dáng thấp đậm, có nụ cười thật dễ thương, ít vẻ người lớn hơn các chị khác cùng trang lứa.
Năm 1961, theo sự xếp đặt của ông “Tổ chức”, tôi và chị cùng thi vào ĐHSP. Chị học Khoa Sử ĐHSP HN còn tôi, Khoa Văn,  ĐHSP Vinh.Năm 1963, sau khi tốt nghiệp, chi ra dậy còn tôi ra ĐHSP HN học thêm, sau Đại học.
Năm 1967, tôi cùng các anh Ngô Hồng Chiêu, Trần Chánh Điền, Võ Sơn Hô và  Dương Ngọc Yên về làm thày Trường TSQ NVT, bất ngờ gặp lại chị Thục. Thấy chị không chỉ già đi nhiều mà còn có vẻ u ám, đôi mắt tròn, đen luôn chứa một nỗi buồn bất tận. Sau này, qua chị Trần Quý Hai, tôi mới biết anh Long, một phi công xuất sắc, chồng chị Thục, vừa hi sinh, để lại cho người vợ trẻ một đứa con gái: Cháu Hương!
Gia đình tôi chuyển vào Tp HCM năm 1982 và được TCCT cấp cho căn hộ, nhà cấp 4, tại số 448/10 Nguyễn Tất Thành, Quận 4. Trước nhà tôi là nhà cháu Lê Hồ Hương, con LS Lê Đình Dư, PV báo QĐND. (Sau này anh Dư được phong AHLLVTND). Không ngờ chị Kim, vợ anh Dư lại là bạn học Khoa Sử của chị Thục và nhờ đó, có cuộc hội ngộ vui vẻ tại nhà chị Kim. Bữa anh chị Thục gả chồng cho cháu ngoại, (con cháu Hương), ở nhà hàng ven kênh Văn Thánh, tôi có đến dự. Chưa bao giờ tôi thấy chị uống bia mà tối đó chị hết luôn nửa vại, trẻ lại như hồi Lê Hồng Phong!
Ngày 24-2- 1991, lần đầu tiên, thày và trò Trường TSQ NVT họp mặt. Từ đó trở đi trường ta duy trì tương đối tốt cuộc họp truyền thống các khóa và toàn trường. Các năm chẵn thì tổ chức “HOÀNH TRÁNG”, có đoàn đại biểu Quế Lâm sang dự.
Các thày cô trường Trỗi mỗi ngày mỗi già yếu, nhiều người bước qua thế giới bên kia, không ít thày cô phải chống gậy, phải lên xe lăn… Âu cũng là qui luật muôn đời.
Chị Thục cũng vậy, ngày càng nhiều bệnh, nhất là từ ngày anh Bút mất. Có điều đăc biệt ở chị Thục là các em mời, bất kì khóa nào, chị khỏe một chút là ráng có mặt. Mà chị có mặt, bao giờ cũng có quà cho các em. Ấy là những sản phẩm có thương hiệu của Kinh thành Huế, do chị tự tay làm lấy. Thế mới biết, nghề “nữ công gia chánh”, với chị, sâu sắc biết nhường nào. Hình ảnh các em trân trọng đón quà của cô giáo Thục, nâng lên khỏi đầu và hô to: “Quà Cô Thục” trong tiếng vỗ tay rầm rầm, thật là ấn tượng!
Những chi tiết sống động của tình cô cháu Trỗi ấy, từ nay chỉ còn là kỉ niệm!
*
Tôi bị bệnh gout nặng, không biết có thể tới tận nơi tiễn biệt chị Phạm Thị Thục không. Trước hết, qua bài viết nhỏ này, xin có nén nhang vĩnh biệt chị và có lời chia buồn cùng các cháu.
Người bạn cũ, cách đây 60 năm tròn: PHẠM ĐÌNH TRỌNG












Thứ Năm, 22 tháng 11, 2018

Nhớ cô Thục

Mời vào đây!

TIN BUỒN


Cô PHẠM THỊ THỤC đã vĩnh biệt gia đình và thầy trò chúng ta lúc 11.30 trưa nay, ngày 22/11/2018, tại Bv Đà Lạt.
Như đã thông báo, sau khi trị bệnh kéo dài ở Bv Thống Nhất, sức khỏe tốt lên, cô đã được em Phong đón lên Đà Lạt dưỡng bệnh.
Nhưng đầu tuần này, cô phải cấp cứu vào Bv. Bác sĩ tiên lượng tình hình xấu, chỉ duy trì sự sống được vài ngày. Nay, cô đã đi xa.
Câu chúc cô siêu thoát, gặp được chú Long, chú Bút ở cõi Tiên.
Kế hoạch tang lễ sẽ được thông báo sau!
(Hồ Bá Đạt k8 báo tin này).