Đi đâu hai cụ chung xe
Cụ ông cầm lái cụ bà chỉ huy
Vợ chồng nay đã về già !
Lưng còng gối mỏi, làn da đồi mồi
Khó khăn lúc đứng khi ngồi
Mắt mờ, tai điếc, răng thời lung lay .
Về hưu rảnh rỗi cả ngày
Cụ bà đổi tính nên hay nói nhiều
Thôi thì cụ nói đủ điều
Trời mưa trời nắng, từ chiều tới khuya
Trách ông già: vẫn không chừa
Tính tình gàn dở, khó ưa quá trời
Lỗi ông cụ nhớ thật dai
Lâu lâu lại nhắc một vài tật xưa
Đi đâu hai cụ chung xe
Cụ ông cầm lái cụ bà chỉ huy
Hãy nhìn đèn đỏ đằng kia
Ông mà vượt nó hồn lìa thế gian
Lái xe cốt giữ an toàn
Chạy nhanh lái ẩu là tan thân già
Những ngày hai cụ ở nhà
Đứng ngồi quanh quẩn vào ra đụng đầu
Chuyện trò chỉ được vài câu
Thế là các cụ bắt đầu sùng lên
Bà rằng: ông dở chứng điên
Ông rằng: bà mới vô duyên trên đời
Hôm nao khó ở trong người
Không gây nhau thấy buồn ơi là buồn
Gây hoài riết trở thành quen
Gây xong lại nắm tay em cười hòa
Cãi nhau cái thú người già
Không gây không cãi, cửa nhà buồn tênh
Bài đăng Phổ biến
- Hưởng ứng bài Cái sự học... (ST: Kháng Chiến)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- Mot ngay o Chicago
- Cà phê Anh Đỗ - cảm nhận của tôi
- Làng Cổ Nhuế qua bài viết của Phạm Thế Việt (ST: KC)
- Dành cho dân sành rượu: từ cưa vỏ cây đến cái nút bần (ST: TB)
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ... (4)
- Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)
- Thổn thức (Quang Việt)
- Chuyện ít biết về gia đình Trần Độ, vị tướng “văn - võ song toàn” (KQ)
Thứ Năm, 23 tháng 6, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét