Xuân đến thật rồi mà lòng còn trăm mối
Ngổn ngang mọi bề... và bối rối tâm can
Đã tạm qua đi khốn khó gian nan
Để hy vọng vào một mùa xuân mới!
... Có bao điều sao ta không thể nói
Cứ nghẹn ngào và buốt nhói trong tim.
Này xuân hỡi, sao vắng những cánh chim
Bay đâu hết hay lạc chìm trong gió bão?
Như cánh diều kia sao không tiếng sáo
Chao liệng giữa trời mà buồn ảo hư không?
Ta đón xuân sao vẫn cứ mông lung
Gượng gạo niềm vui và vẫy vùng trong hy vọng
... Mùa xuân ơi, mang về bao sự sống
Đã đoạn li một đông giá hôm nào
Ta đón xuân nhưng chẳng thể nào
Quên hết được những nghẹn ngào đông lạnh!
Bài đăng Phổ biến
- Hưởng ứng bài Cái sự học... (ST: Kháng Chiến)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- Mot ngay o Chicago
- Cà phê Anh Đỗ - cảm nhận của tôi
- Chuyện về Thủ trưởng Lê Phương Cảo mà tôi biết (Trần Đình Ngân)
- Hồ Xuân Hương và bài thơ Vịnh cái quạt (Huỳnh Văn Úc)
- MỘT LẦN TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN NỔI GIẬN (Khánh Tường)
- Theo chân 1 du khách Mỹ thăm đường mòn HCM (ST: Đạt)
- Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)
- Dành cho dân sành rượu: từ cưa vỏ cây đến cái nút bần (ST: TB)
Thứ Hai, 11 tháng 2, 2013
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
2 nhận xét:
Đón xuân bên nỗi đau?
Hết Xuân tủi là đến Xuân gượng ! Tiếp nữa sẽ là Xuân... sầu, Xuân tiếc nuối ???
Đăng nhận xét