Mời xem đoạn phim này!
Bài đăng Phổ biến
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- Phùng Quốc Trí, một góc nhìn (KQ)
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- HN cũng đang chuyển mình?
- Gặp mặt các bạn yêu thơ của Báo liếp
- Bàn về thắng, thua trong Bên Thắng Cuộc của Huy Đức (Trần Đình)
- Sơn Hà Xã Tắc (Vũ Quốc Hoạt)
- VN ta theo đánh giá của thế giới???
- Bạn có kỉ niệm gì nhân 30/4 năm nay? (KQ)
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ qua chuyến đi đầu tiên (2)
Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014
Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2014
Những người bạn cùng làng (tiếp theo và hết)
Như lời ông thầy Khúc ở chùa làng thì số của Vinh “ sướng từ bé sướng đi”.
Lúc mới sinh Vinh đã mũm mĩm, mặt phật, da trắng, tai to và đặc biệt là dễ nuôi. Nghe bu Vinh nói: “ Thằng này ngày bé khi được vài tháng tuổi chỉ cần nước cơm hoà tí nuối hột là nó có thể đả hàng bát”. Bố Vinh là cán bộ nhà nước ăn tem phiếu. Trong kháng chiến chống Pháp ông từng là xã đội trưởng du kích, hoà bình lập lại thoát ly là cán bộ trong ngành lương thực lên tới chức trưởng phòng của sở. Ông ít khi về thỉnh thoảng mới tạt qua nhà khi có việc như cúng giỗ, ma chay, cưới xin … hoặc lắm khi mua được chục ký gạo ít mỳ chính hay vài thước vải, cái lốp xe phân phối … ông mới qua nhà đem về cho vợ cho con.
Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2014
Đón khách quý TQ nhân 60 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ
Ryno, chiếc xe điện một bánh cực độc (ST: KC)
Kienthuc.net.vn) – Ở những nơi thường xuyên xảy ra ùn tắc thì chiếc xe điện một bánh Ryno được xem là lựa chọn tối ưu giúp lưu thông trên đường dễ dàng hơn.
Người điều khiển Ryno có thể ngả người về phía trước để tăng tốc và ngả về phía sau để giảm tốc.
Những thằng bạn cùng làng 2
Quê tôi ngày xưa là đất trồng thuốc lào. Có lẽ cùng vệt đất do phù sa của sông Văn Úc, sông Luộc, sông Thái Bình bồi đắp nên khắp một vùng từ Tiên Lãng, Vĩnh Bảo cho tới tận làng tôi thuốc lào đặc biệt ngon. Chả hiểu sao đã là anh thuốc lào thì phải tưới bằng phân chó khói mới đượm và say. Giống như ớt phải tưới bằng phân gà mới cay. Nhớ ngày đóng quân ở đảo Kôkông chúng tôi làm công ăn chia với bọn Thái Lan, trồng Cần Sa. Bọn Thái kỹ tới mức không cho chúng tôi bón bất cứ thứ gì ngoài phân gà. Hàng tuần thuyền chở phân gà từ Thái vượt biển chuyển qua. Khi chúng tôi hỏi thì nó nói Cần Sa phải tưới bằng phân gà mới tăng chất lượng, tăng độ “phê”.
Đồng hồ và chiếc lược (ST: Thu Hương)
Một tình yêu chân thành là tình cảm vô điều kiện. Đôi vợ chồng già này họ không tiếc những giây phút tuổi trẻ để yêu, họ cũng không chờ đợi khi giàu có để thể hiện tình yêu của mình. Hãy luôn dành tình cảm, sự quan tâm cho gia đình và người thân trong mọi hoàn cảnh và yêu thương như ngày mai mình không còn gặp lại họ nữa.
Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông rất nghèo sống với vợ. Một ngày nọ, vợ ông, người có mái tóc rất dài hỏi chồng về chuyện mua một chiếc lược mới hơn để dùng.
Người đàn ông cảm thấy rất buồn vì không mua nổi cho vợ một cái gì đó. Ông không đủ tiền để mua được cho vợ một chiếc lược mới bởi sồ tiền kiếm được chỉ đủ để lo cho miếng cơm hàng ngày. Thậm chí, ông cũng không dám mang chiếc đồng cũ đã đứt dây đi sửa. Người vợ biết vậy nên bà không bao giờ gặng hỏi chồng mình một lần nào.
Một hôm, khi đang trên đường đi làm về ngang qua cửa hàng đồng hồ, ông quyết định bán nó. Với số tiền ít ỏi có được người chồng mua một chiếc lược mới cho vợ.
Ông trở về nhà vào buổi tối và mang tặng cho vợ món quà nhỏ bé này. Tuy vậy, ông đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy người vợ thân yêu với mái tóc ngắn. Bà đã bán tóc của mình và mua tặng cho ông một chiếc đồng hồ mới.
Ông trở về nhà vào buổi tối và mang tặng cho vợ món quà nhỏ bé này. Tuy vậy, ông đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy người vợ thân yêu với mái tóc ngắn. Bà đã bán tóc của mình và mua tặng cho ông một chiếc đồng hồ mới.
Nước mắt lăn dài trên gò má của hai vợ chồng, họ ôm nhau khóc trong hạnh phúc. Tuy cuộc sống hiện tại khá khó khăn, nhưng bù lại họ đã có được tình yêu và sự sẻ chia trong cuộc sống. Đó là món quà quý giá nhất mà hai vợ chồng ông nhận được từ thượng đế.
Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014
Những nữ chiến binh xinh đẹp ‘chết người’ của quân đội Ukraina (ST: QV)
Được các chuyên gia Liên Hợp Quốc đánh giá đang làm rất tốt vấn đề bình đẳng giới trong lĩnh vực quân sự, Ukraine có số lượng nữ quân nhân lớn nhất trên thế giới với tổng số nữ binh sĩ chiếm tới 13% tổng số quân.
Nữ binh sĩ Ukraine đang tập bắn tỉa
NHỮNG THẰNG BẠN CÙNG LÀNG (Duy Đảo)
Câu chuyện tôi kể cho các bạn nghe về thân phận của lớp thanh niên nông thôn sinh vào những năm 1953-54, lứa tuổi tôi. Họ đã đã đi qua chiến tranh, là nhân chứng... Chiến tranh đã qua lâu nhưng nỗi buồn thì cứ mãi mãi. Nhân ngày 30-4 tôi gửi các bạn câu chuyện về những năm tháng ấy.
... Chúng tôi sàn sàn tuổi nhau sinh ra và lớn lên ở vùng quê bốn bề sông nước. Quê tôi là vùng đất bãi nên quanh năm làng xóm ẩm ướt lụt lội. Làng tôi có tên hẳn hoi nhưng thiên hạ có việc tới thăm khi tìm đường chỉ hỏi tên tục của làng, làng “Lằn”. Chả biết vì sao làng tôi lại có tên như thế. Theo các cụ cao niên thì “ Làng Lằn ” đã có từ lâu lắm, từ cái thời mà cụ tổ đầu tiên của chúng tôi tới mảnh đất này khẩn đất.
Chiến tranh đã qua tự lâu thằng chết đã yên phận thằng sống cũng ngót nghét trên dưới 60. Chơi với nhau từ thuở cởi truồng chăn trâu cắt cỏ mài đít ở trường làng, may mắn “Ơn Đảng, ơn chính phủ” hầu như chúng tôi đứa nào cũng học được tới lớp 5. Đa phần học tiếp đến lớp 7, chỉ có tôi và Vinh là leo được đến cấp 3. Đại học ư! Hai từ đại học ngày ấy đối với chúng tôi, những đứa trẻ ở một vùng quê hẻo lánh, nghèo khó sao nó xa xôi thế, giống như ngôi chùa Cao trên đỉnh Yên Tử mà chiều chiều đi dậm cáy, dậm tôm đứng trên con đê bên dòng sông Văn Úc ngước nhìn qua lớp lớp mây xám.
Tất cả lứa chúng tôi trừ những thằng quặt quẹo, không đủ tiêu chuẩn lý lịch, năm 70-72 sau trước đều nhập ngũ trở thành người lính. Cuộc đời mỗi đứa sướng khổ hình như trời đất đã sắp đặt cả, chả đứa nào thoát được số phận
... Chúng tôi sàn sàn tuổi nhau sinh ra và lớn lên ở vùng quê bốn bề sông nước. Quê tôi là vùng đất bãi nên quanh năm làng xóm ẩm ướt lụt lội. Làng tôi có tên hẳn hoi nhưng thiên hạ có việc tới thăm khi tìm đường chỉ hỏi tên tục của làng, làng “Lằn”. Chả biết vì sao làng tôi lại có tên như thế. Theo các cụ cao niên thì “ Làng Lằn ” đã có từ lâu lắm, từ cái thời mà cụ tổ đầu tiên của chúng tôi tới mảnh đất này khẩn đất.
Chiến tranh đã qua tự lâu thằng chết đã yên phận thằng sống cũng ngót nghét trên dưới 60. Chơi với nhau từ thuở cởi truồng chăn trâu cắt cỏ mài đít ở trường làng, may mắn “Ơn Đảng, ơn chính phủ” hầu như chúng tôi đứa nào cũng học được tới lớp 5. Đa phần học tiếp đến lớp 7, chỉ có tôi và Vinh là leo được đến cấp 3. Đại học ư! Hai từ đại học ngày ấy đối với chúng tôi, những đứa trẻ ở một vùng quê hẻo lánh, nghèo khó sao nó xa xôi thế, giống như ngôi chùa Cao trên đỉnh Yên Tử mà chiều chiều đi dậm cáy, dậm tôm đứng trên con đê bên dòng sông Văn Úc ngước nhìn qua lớp lớp mây xám.
Tất cả lứa chúng tôi trừ những thằng quặt quẹo, không đủ tiêu chuẩn lý lịch, năm 70-72 sau trước đều nhập ngũ trở thành người lính. Cuộc đời mỗi đứa sướng khổ hình như trời đất đã sắp đặt cả, chả đứa nào thoát được số phận
CẢM XÚC TRƯỜNG SƠN (Nguyễn Thành Dũng)
Chúng tôi đến Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn vào một
ngày đầu xuân. Ở nơi nằm lại của hơn 10.000 người con ưu tú của đất Việt, cảm
giác ấm cúng với những hồn chiến sĩ thiêng linh đã làm cho bất kỳ ai đến đây,
dẫu là lần đầu tiên đều tràn ngập xúc cảm yêu thương, gần gũi đến lạ.
Ở Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn,
chúng tôi ghi nhận nhiều chuyện cảm động về nghĩa tình của người đang sống
với người đã khuất. Trong rất nhiều câu chuyện thấm đẫm ân tình ấy, điều lạ
là có những người dẫu chẳng phải thân nhân của người nằm xuống nhưng chẳng
ngại vượt dặm đường xa tìm đến, lặng thầm thắp hương, nguyện cầu cho biết bao
linh hồn chiến sĩ được ngủ yên.
|
Những kỉ niệm không quên về anh Vũ Lập
THAM MƯU TRƯỞNG QUÂN KHU TÂY BẮC – NGƯỜI ĐÔNG CHÍ KEO SƠN- NGƯỜI BẠN THÂN THIẾT:
Những năm 60 của thế kỷ trước Quân khu Tây Bắc được thành lập trên địa bàn của 3 tỉnh thuộc Khu tự trị Thái Mèo là Sơn La, Lai Châu và Nghĩa Lộ. Khi đó tôi là Trưởng phòng Cán bộ thuộc bên Chính trị. Anh Vũ Lập làm Tham mưu trưởng Quân Khu nhưng anh còn trong thường vụ Đảng ủy Quân khu nên tôi vẫn thường được làm việc với Anh .
Tôi là Trưởng phòng cán bộ nên có điều kiện tham khảo ý kiến các cán bộ và chiến sỹ trong Quân khu để làm cơ sở quản lý cán bộ của mình. Hầu hết anh em cán bộ chiến sỹ tôi đã từng tiếp xúc đều có những nhận xét rất tốt về anh Vũ Lập! Anh không những gương mẫu trong tác phong sinh hoạt mà còn rất thông cảm với cuộc sống khó khăn của các cán bộ và chiến sỹ của mình. Anh Lập được mọi người yêu mến bởi tác phong giản dị và thái độ trân thành, và rất dễ gần của anh.
Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014
Thời khắc 11g30 trưa ngày 30/4/1975 bạn ở đâu? (KQ)
Sớm ngày 24/4/1975, đoàn cán bộ Đại học KTQS tiếp quản kĩ thuật hệ thống thông tin ICS của Mỹ ngụy, do thầy Lê Khôi làm trưởng đoàn và thầy Ngô Hai làm phó, xuất phát từ Trạm giao liên số 1, Thường Tín.
![]() |
| Lính Quân sự ở Đài Tropo Sơn Trà: Kiến Quốc, Đỗ Khôi, Hoàng Sơn, Phạm Văn Kỉnh, Lê Chí Hòa. |
Katyn – Giải mã bí ẩn lịch sử Ba Lan – Liên Xô (Nguyễn Thị Mai Hoa; ST: Đạt)
Trong những năm tháng tồn tại, Liên Xô đã có không ít bí mật, trong đó, có những bí mật có khả năng ảnh hưởng đến uy tín và an ninh quốc gia; vì thế, được che chắn, bảo vệ một cách hết sức cẩn trọng với nỗ lực của cả hệ thống chính trị. Chỉ sau khi Liên bang Cộng hòa XHCN Xô-viết sụp đổ, với độ lùi thời gian và dưới tác động của các yếu tố khách quan, chủ quan, những bí mật đó mới dần được hé lộ. Một trong những bí mật như vậy có tên gọi “Sự kiện bi thảm Katyn”.
Về 1 bạn Trỗi (Uttroi)
Mời xem phóng sự đương thời về người từng thủ vai em Phước trong phim "Em Phước" cách đây gần 50 năm.
Vào đây!
Vào đây!
Ta về, rồi “Đến hẹn lại lên” (Quang Việt)
Mới
sắp xa thôi, đã nhớ rồi.
Dù
chẳng muốn xa, Đà Lạt ơi,
Vẫn
phải chia tay, về ngoài ấy.
Sẽ
nhớ về Đà Lạt khôn nguôi.
Nhớ
Xuân Hương - viên ngọc lung linh,
Lăn
tăn gợn sóng dưới trời xanh.
Nhớ
sớm tinh mơ, sương trắng phủ,
Rồi
mặt trời lên, rạng bình minh…
Nhớ
làn nước bạc thác Pren,
Xuống
tới nơi rồi, chẳng muốn lên,
Cứ
muốn hòa trong làn nước ấy.
Khen
ai khéo thế, dệt đăng ten.
Thung
lũng Tình yêu đẹp ngất ngây,
Gió
thổi, trông reo, lòng đắm say.
Hương
thơm man mác ngàn hoa cỏ,
Cứ
muốn lang thang mãi chốn này.
Khắp
nơi, rực rỡ muôn sắc hoa,
Tỏa
hương thơm ngát khắp gần xa.
Rập
rờn, đôi bướm đùa trong nắng,
Ríu
rít, trong ngần tiếng chim ca.
Còn
bao nhiêu thứ làm ta nhớ,
Những
nụ cười, ánh mắt cao nguyên,
Trái
tim nhân hậu, lòng mến khách…
Gặp
một lần, nhớ mãi, không quên.
Chưa
xa đã nhớ ơi là nhớ,
Bao
giờ ta lại gặp nhau đây?
Lại
thấy rừng thông xanh Đà Lạt?
Lại
ngắm Xuân Hương đẹp đắm say?
Chia
tay nhau, Đà Lạt sụt sùi,
Bâng
khuâng, lưu luyến, hạt mưa rơi,
Mưa
như muốn níu chân du khách.
Vẫn
phải xa thôi, Đà Lạt ơi.
Ta
về, rồi “đến hẹn lại lên”
Với
chốn ngàn hoa, chốn thần tiên.
Dù
xa muôn dặm, lòng không cách,
Sẽ
lại gặp nhau, nếu “hữu duyên”.
28/4/2014
Ưu tư ngày 30-4 (CCB Nguyễn Minh Hòa)
Cuộc chiến đã lùi rất xa, 39 năm là thời gian đủ lâu để người ta quên đi
nhiều thứ, những người trẻ nghe chuyện chiến tranh như cổ tích, 39 năm sau trên
mặt đất không còn hố bom, không còn dấu tích những trận chiến đẫm máu, thù hận
đã có phần phôi phai, nhưng sao có những điều cứ day dứt mãi khôn nguôi ở trong
trái tim những người bước ra từ cuộc chiến.
![]() |
| Bia tưởng niệm các liệt sĩ cầu Rạch Chiếc do dân lập |
1. Mỗi ngày hàng triệu người đi qua
cầu Rạch Chiếc (nay đã là cây cầu đôi mới toanh), hầu như không còn ai biết nơi
đây đã từng diễn ra một trận đánh sinh tử của một tiểu đoàn đặc kông thuộc lữ
đoàn biệt động 316 với lực lượng tinh nhuệ của Việt Nam Cộng Hòa vào đêm 28
rạng ngày 29, qua ngày 30, một bên muốn phá cầu còn một bên phải giữ bằng được
cho xe tăng quân chủ lực đi qua, sau 2 ngày đêm kịch chiến, cây cầu giữ được,
nhưng hàng chục chiến sĩ ta đã hy sinh, thân xác các anh bị cá rỉa, bị mục rữa
ra thành bùn đất ở đâu đó dưới lòng sông hay là đã trôi ra biển không một ai
biết nữa. Nhưng điều đáng trách là cho đến nay không ai trả lời chính xác bao
nhiêu chiến sĩ hy sinh ở cây cầu đó? 52, 57 hay nhiều hơn?. Không cơ quan, tổ
chức nào của Quân đội hay cơ quan công quyền đưa ra được danh sách đầy đủ hay
gần đủ họ tên, quê quán những người hy sinh (gần 100% là người Bắc), ngoài một
ước đoán cho có lệ được đưa ra trong các báo cáo nhân ngày lễ lạt. Điều tệ hại
là trong khi cả một chính thể có đầy đủ các bộ, ban ngành, hội đoàn đồ sộ,
hoành tráng mà không làm nổi việc đơn giản này, hoặc giả là không ai muốn làm
và cho đến nay cũng không có được một tấm bia kỷ niệm cho xứng tầm (tấm bia nhỏ
bé hiện nay là của một vài cựu binh và dân tự dựng lên).
CÁI UY CỦA NGƯỜI CHỈ HUY (KHÁNH TƯỜNG)
![]() |
| Tướng Nguyễn Hữu An. |
Làm chỉ huy, đặc biệt là chỉ huy trận mạc, phải có
uy-điều này ai cũng biết. Cái khó là ở chỗ “uy” mà không gia trưởng, không quân
phiệt. Tức “Quan mà không cách”.
Để tránh lý thuyết chay, tôi xin kể một câu chuyện cụ thể về Nhà quân sự tài ba
Nguyễn Hữu An khi ông được Bộ cử sang Bắc Lào, làm Phó cho ông Vũ Lập.
***
Cuối mùa mưa năm 1971, Tổng hành dinh quyết định mở
chiến dịch lớn ở chiến trường Cánh đồng Chum-Xiêng Khoảng. Sau Đường 9-Nam Lào
thì đây là một chiến dịch lớn, triển khai trên diện rộng của liên quân Lào-Viết,
quy mô cỡ Quân đoàn tăng cường, tác chiến hợp đồng binh chủng. Khu chiến sự chủ
yếu diễn ra tại trung tâm Cánh đồng Chum, rất thuận lợi cho tank-pháo phát huy
uy lực. Để bảo đảm thắng lớn, Bộ tăng cường cho Mặt trận 959 hai cán bộ tầm cỡ
là Tông Tham mưu phó, Thiếu tướng Lê Trọng Tấn và Đại tá Nguyễn Hữu An. Bạn Lào
cử hẳn Tổng Tham mưu trưởng Xì-xà-vạt Kẹo Bun-phăn về trực tiếp phối hợp.
Ở đây xin nói về ông Nguyễn Hữu An, và chỉ nói một
khía cạnh nhỏ thôi: Cái uy của ông.
NHỮNG KỶ NIỆM KHÔNG QUÊN VỀ TƯ LỆNH VŨ LẬP
Đại
tá: NGUYỄN VIỆT CƯỜNG
Nguyên Trưởng
Phòng Cán bộ Quân khu Tây Bắc
Nguyên Trưởng
phòng Dân quân Tự vệ - Quân khu Tây Bắc.
%%%
Gặp anh Vũ Lập ngày đầu vào Việt Minh :
Sau ngày Nhật đảo chính Pháp (3/1945) thì tôi và chú
em Việt Dũng đã được Thống sứ Bắc Kỳ ký đặc
cách tốt nghiệp trường trung cấp y ở Hải Dương. Cũng khoảng thời gian đó, chúng
tôi được biết tin Việt Minh đã vào đến tận
bản Khu Trù, xã Đông Viên, Chợ Đồn, Bắc Kạn quê tôi. Tuy chưa biết Việt Minh là
thế nào, nhưng nghe nói Việt Minh là những người đánh Pháp đuổi Nhật mà cụ Nguyễn
Ái Quốc cũng là người của Việt Minh thì chúng tôi liền rủ nhau về quyết đi theo
Việt Minh !
![]() |
| Tư lệnh Vũ Lập. |
Trước lúc “thoát ly” khỏi gia đình theo Việt Minh, hai
anh em tôi bàn nhau phải có thứ gì làm “quà” cho họ tin và chắc sẽ được nhận
vào (Hồi đó chúng tôi nghĩ như một món quà đầu tay vậy ! ).
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



