Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Video clip trường Trỗi và bác Quỳnh dự Đại hội CCBVN 1989

Cảm ơn Thanh Hùng và Hà Chí Thành (2 bạn k6) đã lưu giữ và post tư liệu này lên mạng!
Mời xem!

Kỉ niệm về bác Quỳnh (Cao Tư lệnh)

Mời vào blog của Cao!

Giao lưu hữu hảo

Ngày 15/3/2012, trường Đại học Sư phạm Quảng Tây (đơn vị giao dịch với cựu học sinh các trường VN tại Quế Lâm) cử ông Nguyễn, Giám đốc Nhà kỉ niệm các trường học VN tại Quế Lâm và Lạc Tiến Vinh (phiên dịch) tới TpHCM.
Đoàn sẽ giao lưu với các cựu học sinh VN tại Quế Lâm, chuẩn bị tư liệu cho Nhà kỉ niệm nhân dịp 80 năm thành lập Đại học Sư phạm Quảng Tây vào tháng 10/2012.

Ca khúc hay: Chiếc lá cuối cùng! (Thủy k42)

Mời các chú, các bác cùng nghe!

HỌC LÀM NGƯỜI (ST: HB)


Đại sư Tinh Vân có một người đệ tử, sau khi tốt nghiệp đại học liền học thạc sĩ, rồi lại học tiến sĩ, sau nhiều năm đèn sách cuối cùng cũng đã hoàn thành luận án tiến sĩ nên vô cùng mừng vui.


Một hôm người đệ tử này trở về, thưa với Đại sư. Thưa thầy nay con đã có học vị tiến sĩ rồi, sau này con phải học những gì nữa? Ngài Tinh Vân bảo: Học làm người, học làm người là việc học suốt đời chẳng thể nào tốt nghiệp được.

1. Thứ nhất , “học nhận lỗi”.

Con người thường không chịu nhận lỗi lầm về mình, tất cả mọi lỗi lầm đều đổ cho người khác, cho rằng bản thân mình mới đúng, thật ra không biết nhận lỗi chính là một lỗi lầm lớn.

Samurai Nhật chém đôi viên đạn đang bay (ST: Bột)

Võ sĩ Samurai, Isao Machii, đã dùng gươm cắt đôi viên đạn bằng hạt đậu đang bay ở vận tốc 320km/h, được bắn ra từ khoảng cách hơn 20m. 
Isao Machii đã luyện tập thủ pháp này từ khi còn rất nhỏ.
Chuyện khó tin nhưng có thật 100%.

                                Hình ảnh nội tuyến 1
http://www.youtube.com/watch?v=Qzhs1Z8Rwnk&feature=related

Vậy thì, chuyện chém đứt đôi con ruồi là khả thi !


Sự tích ngày 8/3 (Tiếp... ĐB)

Khi phụ nữ chủ động trong tình cảm
Tạp chí “Đàn ông Tân thời” số ra ngày mùng 8/3 viết: “Ngày càng có nhiều người phụ nữ quá chủ động trong chuyện tình cảm. Điều này làm giới đàn ông kém hào hứng”.
Sau khi đọc được bài báo này, có hàng trăm cô gái trẻ tự nhủ: “Sau này, có yêu anh chàng nào mình nhất định sẽ ép anh ta phải tỏ tình trước!”.
*
Đảm đang phụ nữ 8/3
Sáng 8/3 vội đi làm má dặn con gái lớn: “Hôm nay má vội tới cơ quan mít-tinh kỷ niệm 8/3, con tranh chủ gặp ba lấy tiền mua ít thịt ba chỉ chiều ăn nghe!”.
Chiều về nhìn thấy thịt má ngạc nhiên, thắc mắc sao má dặn mua thịt ba chỉ, sao lại mua thịt bò? Con gái lớn thẽ thọt đáp: “Thì má biểu con gặp ba, ba chỉ cho con mua mà!”.
*
Quảng cáo không thể nhịn cười
Quảng cáo của một trung tâm dạy nghề cho phụ nữ nhân dịp 8/3: Hãy đăng ký lớp học trồng hoa, cây ăn quả, đặc biệt là trồng nho để biến mình thành một “nho gia”. Nếu bạn là người thích nấu ăn, đặc biệt là những món cần nhiều hành hãy đăng ký ngay với chúng tôi để trở thành một “phi hành gia”.

Thú chơi ‘khủng’ của giới nhà giàu Việt Nam (ST)

Nuôi chó "triệu đô" ở Hà Nội
Chó ngao Tây Tạng (ngao Tạng) được xem như “thần khuyển”. Những câu chuyện như hàng chục chiếc xe sang nghênh đón, thuê người giúp việc, xây biệt thự xa hoa cho loài chó này đã không còn xa lạ.
"Thần khuyển" có giá tối thiểu 15 triệu đồng. Ảnh: vn.360plus.
Theo giới chơi thú kiểng, một chú Tây Tạng khoảng 2 tháng tuổi có giá tối thiểu 15 triệu đồng, những con được xem là đẹp nhất trong đàn có thể lên tới 35–40 triệu đồng. Đối với chó trưởng thành, giá phải tính bằng hàng trăm triệu, thậm chí cả tỷ đồng.

Đổi hộ chiếu (Kháng Chiến)

Hộ chiếu  của tôi làm tại Hà Nội vào tháng 6-2007. Đến tháng 6 này hết hạn. Được chỉ đến 254 Nguyễn Trãi, Phòng  Quản lý XN cảnh của Công an Tp Hồ Chí Minh.
Biên lai, giấy hẹn.

Đến nơi lúc 10 giờ 30, cẩn thận mang theo hộ khẩu tạm trú, chứng minh thư nhân dân, 3 bức ảnh 4x6 có  nền sau mầu trắng, làm đơn xin cấp hộ chiếu (có mẫu sẵn), sau đó lấy số  ở thường trực. Số của tôi: 1086. Vào phòng lúc 10 giờ 50', ngồi ghế chờ ở cửa số 1 (cấp hộ chiếu cho nhân dân).  Đến 11 giờ 20' thì đến lượt. Một trung tá công anh nhận cuốn hộ chiếu được cấp tại Sở Công an Hà Nôi, xem lướt qua đơn xin cấp hộ chiếu, nhìn tôi sau đó nhìn ảnh, anh ta hỏi: "Ảnh này anh chụp bao giờ?". Tôi nghiêm chỉnh trả lới: "Tôi chụp cách đây nửa năm". Có lẽ vì  trông già hơn trong ảnh? Song trung tá cũng cho qua. Anh ta yêu cầu xuất trình chứng minh thư nhân dân. Xem xong lại nói: "Anh ngồi chờ, sẽ gọi tên ở cửa số 4".

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Tản văn: Lặng lẽ buồn

Chiều chủ nhật. Sân bay Nội Bài. Mới 5g mà trời đã đổ tối. Làm xong thủ tục check in, vào ngồi ở phòng chờ. Vậy là mấy ngày lưu tại Hà Nội đã trôi qua. Được sống bên bạn bè, người thân cùng những câu chuyện vui và những tiếng cười. Nay lại về với thành phố nơi đang sống.
Trên loa giọng phát thanh viên mời hành khách bay chuyến... tầu... hãng hàng không... tới cửa số..., ra tầu. Theo đường dẫn, tới cầu thang xuống sân đỗ, thấy trời đã tối sầm. Đèn vàng trên xe, tầu nhấp nháy. Trời vẫn lạnh, ra sân thấy gió còn mạnh hơn. Một cảm giác buồn dâng lên. Vậy là lại phải xa thành phố tuổi thơ, xa bạn bè, xa người thân...
Sau 2g bay, hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất. Vừa ra tới cửa tầu thấy nóng quá. Bao nhiều áo phao, áo gió cởi ra xách tay. Chả còn cái cảm giác lạnh của mùa đông Hà Nội. Chợt hỏi, ngày nào mới trở ra?

Sự thật của cuộc sống chúng ta (ST: HB)



Vòng đời - xem cận cảnh! Life cycle - watch closely



 

Truyện ngắn "Giấc mơ Nàng tiên cá" - được chia sẻ và gửi qua Đoàn Phú Hòa

Lời tựa: Truyện ngắn này là nỗi ám ảnh khi mình gặp một bé gái sắp phải buộc cả quãng đời phía trước vào chiếc xe lăn cách đây vài năm. Là tình thương yêu dành cho bé Nấm - con trai một nhà báo ở Quảng Nam mới qua đời vì bạo bệnh. Là sự chia sẻ với những bà mẹ hàng ngày đưa con đến lớp học. Hy vọng mà chị Anh Thơ - thành viên của nhóm "Vì ta cần nhau" có tham gia giảng dạy tình nguyện.

Giáo dục quốc phòng ở ta – một sự lãng phí lớn (Quang Việt k2)


BT5 sẽ chuyển bài này tới anh Hà Văn Công, Vụ trưởng Vụ Giáo dục an ninh, quốc phòng, Bộ GD&ĐT. Cảm ơn anh Quang Việt!


Sáng nay ngồi nói chuyện với một cháu sinh viên năm thứ 2 đại học Phương Đông. Cháu bảo là mới đi tập quân sự một tháng về. Tập ở Xuân hòa. Trên đó có Trung tâm Giáo dục Quốc phòng an ninh thuộc 2 cơ quan: Bộ QP và Bộ GD-ĐT. Cháu cung cấp một số thông tin sau: 
1.     Tất cả các sinh viên đều phải có Chứng chỉ GDQP mới được tốt nghiệp (điều này là rất cần thiết vì nước mình suốt ngày bị ngoại bang dòm ngó, toàn dân phải luôn sẵn sàng đánh giặc).

Bữa cơm của Khổng Tử (ST: Đạt)



Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 học trò yêu của Khổng Tử.

Trong thời Đông Chu , chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.

Thân phận liền ông (ST: Thủy k42)

                                               
Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi
Nhất vợ nhì trời là chuyện tự nhiên

Người Tàu (Nguyễn Hưng Quốc)

Trước đây, trong bài viết về chuyến đi Hàn Quốc vào cuối tháng 9 năm 2011, tôi có nêu nhận xét về tính cách của người Hàn Quốc qua hiện tượng lặng lẽ xếp hàng cả tiếng đồng hồ trước giờ lên máy bay.  Vừa rồi, trong chuyến bay từ Bangkok đến Bắc Kinh, tôi thấy một hiện tượng khác hẳn. Khi đến phòng đợi, tôi đã thấy rất đông người ngồi la liệt trên ghế hoặc dưới đất nói chuyện ồn ã hoặc ăn uống nhồm nhoàm. Hầu hết là người Trung Quốc. Nét nổi bật nhất là cường độ âm thanh trong giọng nói của họ. Hiếm khi tôi thấy cảnh nào ồn ào đến như vậy. Tôi muốn mở laptop ra để đọc hay viết một cái gì đó nhưng không có cách gì tập trung được.
Hình: Reuters

"Song From A Secret Garden" (ST: Ng.Thu)

Song From A Secret Garden  là bài hát cũng là  tên của bộ phim nói về
1 cậu bé bị câm và mồ côi mẹ. Sau khi mẹ của cậu bé chết đi, ông bố
của cậu bé đã nhốt cậu vào một căn phòng trong nhà. Đó là chính là
những ngày tháng đau khổ nhất của cậu bé, cậu phải sống cuộc sống
không có tự do, tuổi thơ của cậu bị nhấn chìm trong bóng tối. Để rồi
một ngày kia, từ đâu đó phía sau căn nhà bỗng vang lên những giai điệu
buồn (chính là bản nhạc mà bạn sẽ được nghe ngay sau lời giới thiệu
đây) và với một sức mạnh vô hình cậu bé đã thoát ra được căn phòng ấy
rồi đi theo tiếng nhạc.

Dennis Hope, kẻ bán mặt trăng (Nguồn: Việt báo, ST: QV)


Nếu sống lại, thi sĩ Hàn Mặc Tử hẳn sẽ ngạc nhiên vô cùng khi "lời rao" thuở nào của ông được hưởng ứng. Vâng, có một người Mỹ đã trở thành triệu phú bằng hình thức kinh doanh "ai mua trăng tôi bán trăng cho".
Nếu gọi hình thức kinh doanh của Dennis Hope là điên rồ thì đó là một sự điên rồ được tính toán chặt chẽ. Câu chuyện này cũng cho thấy kỹ năng làm giàu siêu hạng của người Mỹ, họ có thể kiếm tiền từ những thứ mà họ chưa bao giờ chạm tay tới.

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2012

Bức ảnh Thủ tướng Đức! (TS. Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức)

(Trần Đình sưu tầm nhân ngày 8 tháng 3) 
 Trước lễ Giáng sinh 2010, Thủ tướng Đức, bà Merkel đột ngột đáp máy bay tới thăm chợ Noel của đội quân Đức đồn trú ở Masar-I-Scharif, Afghanistan. Không may lúc đó một lính Đức, 21 tuổi, bị thiệt mạng vì tai nạn, bà đành phải bỏ dở, để dự lễ tang và đọc điếu văn, với tư cách thay mặt nhà nước trước một người con của dân tộc Đức đã ngã xuống ngay trước ngày vui nhất trong năm của dân tộc.

Lại chuyện... "phụ lữ" nhân 8/3 (ST: Nguyễn Thu)

Làm sao? 
Chiều chiều bìm bịp kêu chiều.
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi!
Ban ngày làm việc tả tơi,
Ban đêm hầu vợ phận tôi đêm trường!
Nằm chung thì bảo…..chật giường,
Nằm riêng lại bảo…..tơ vương con nào!
Lãng mạn thì bảo…..tào lao,
Đứng đắn lại bảo…..người sao hững hờ!!!
Khù khờ thì bảo…..giai tơ,
Khôn lanh thì bảo…..hái mơ bao lần!!!!
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây!!!