13g, Phan Nam gọi:
- Thằng Lê Bình đi rồi? Lúc trưa nay.
- Sao lại thế?
- Hình như nhồi máu cơ tim. Hạnh vợ nó vừa gọi vào.
Vội phone ra cho Hoàng Việt Dũng. Bạn xác nhận: "Đúng rồi. Bọn tớ đến Bạch Mai ngay đây". Lát sau Ngô Thế Vinh gọi vào: "Nó đi lúc 12g45, nhồi máu cơ tim. Bây giờ gia đình đang làm thủ tục đưa về Nhà tang lễ Bộ QP. Sẽ báo kế hoạch tang lễ sau". Vội nhắn tin cho bạn bè thân. Nhận được ngay hồi âm:
- Hoàng Sùng: Mới hôm qua còn gặp nhau khi đến đám tang mẹ Quang Việt, Thế Bắc mà.
- Dương Minh: Sao đột ngột thế? Tội nó quá, thằng bạn luôn trách nhiệm với việc chung. Số nó thế nào ấy, thảm nào hôm họp k4 ở Quy Nhơn nó vào tặng lẵng hoa, mặt buồn buồn rồi vội quay ra Bắc ngay.
- Toàn Thắng: Lạ quá, không tin được.
Rồi Nhất Trung từ Phú Yên, Tấn Lợi từ Quảng Ngãi, Phan Hoài Lưu từ Đà Nẵng, rồi Cao Sơn, Giang Mù, Tuấn Tây (bạn Học viện KTQS)... gọi vào, ai cũng ngỡ ngàng. Vợ tôi sửng sốt: Con út anh Bình còn nhỏ quá.
*
Chơi thân với nó cùng Phan Nam, Tấn Lợi. Năm lớp 10 khi 4 thằng (Tấn Lợi, Trung Nam, Lê Bình, Phước Ngọc) bỏ trốn trường, vượt vĩ tuyến 17 vào Nam chiến đấu, bị lộ rồi bị áp tải ra Bắc (trên đường còn dám lừa cán bộ quay lại). Hết lớp 10 nó vào Thủy lợi rồi nhập ngũ đi Quảng Trị. Lớp ta có 5 thằng vào đó (Lê Bình, Cường "mèo", Nguyễn Lâm, Doanh "mán", Lê Minh) thì chỉ 2 thằng họ Lê quay ra cuối 1972, không thương tích gì.
Lê Bình cùng Chính "đen" quần áo còn khét lẹt mùi thuốc súng lên Quân sự. Bọn tôi tổ chức đón nó ở sân bóng Bảo Sơn ngay đêm thứ bảy vừa lên trường. Có mấy bao thuốc Điện Biên bao bạc cùng chè Hồng Đào vừa đi tranh thủ mang lên, cộng với chai rượu cuốc lủi Khải "bô-đa", Chiến "thộn" vừa thửa trong làng; Tấn Lợi, Ái thì mang kẹo lạc mua ở quán ngoài Vĩnh Yên... anh em ăn mừng nó lành lặn trở về. Đêm ấy trăng lên muộn, gió trời lồng lộng, nằm ngửa lưng ra bãi cỏ nhớ ngày ở Trung Hà, Hưng Hóa mà sướng; rồi lại chợt nhớ những thằng cùng lớp đi mãi không về: Kiên Cường, Nguyễn Lâm, Thúc Doanh, Võ Dũng, Kim Trung, Phạm Văn Hạo. Lê Bình vạch cánh tay lên cho xem hình anh chiến sĩ giải phóng mặc áo chiến bào, tay cầm AK, đang xông lên phía trước: "Bọn tao xăm ngay những ngày ở Thành cổ...".
Khi Kiến Quốc, Chí Hòa ra trường ở lại làm giáo viên đã được giao nhiệm vụ "hỗ trợ" giúp chạy điểm vài môn (vì bạn mình ở chiến trường về, kiến thức rụng nhiều). Ra trường, Bình về BTLTT rồi về trường Thương mai, Du lịch HN cho đến khi về hưu.
Nó luôn vui vẻ, yêu đời, khỏe mạnh và luôn trách nhiệm mỗi lần họp lớp, khóa nào có việc cũng có mặt. Chắc chủ quan, ít khám bệnh nên bị tắc động mạch vành mà không biết. Trưa qua sau đám tang mẹ Việt, Bắc anh em còn gặp nhau. Sau về nhà nghỉ ngơi, tối thấy mệt vào Xanh-pôn. Sáng nay, chú Nam đến thăm anh còn tỉnh táo. Khi chuyển viện sang Bạch Mai thì căng, phải xử lí tim mạch nhưng không kịp và... Nó đi vội quá, chả kịp trăng chối gì.
*
Thôi, mày đi trước, mãi yên nghỉ nơi Vĩnh hằng và phù hộ cho vợ con, bạn bè!