Anh giai đi nhiều nên biết nhiều chuỵên lạ mà hay.
Lần tháp tùng "sếp nhớn" sang Sing. Thủ tướng Lý Quang Diệu đón sếp ta từ sảnh. Trên đuờng vào phòng đại yến tiệc, anh giai đi xeo xéo phía sau. Đang đi bỗng nghe thấy mấy tiếng "pạch pạch pạch". Giật mình. Nghĩ bụng, chết, "ngoại giao chính phủ" ai lại... thế? Các thành viên trong đoàn âm thầm đi tiếp. Bỗng lại "pạch pạch pạch...".
Lúc ấy mới nghĩ ra, với người già thì đó là chuyện sinh lý bình thuờng. Và tác giả tràng liên thanh đó chả phải ai xa lạ mà chính là ông sếp họ Lý.
Tủm tỉm cười anh giai nghĩ bụng, già rồi mà cứ "cố kìm" như thanh niên thế chó nào đuợc! Kệ, cứ cho nó ra thoải mái...
Bài đăng Phổ biến
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ qua chuyến đi đầu tiên (2)
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ... (Tiếp theo và hết)
- HN cũng đang chuyển mình?
- Về Đất Mũi (Quang Việt)
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- Nhật ký ngày cuối năm
- Vài cảm nhận qua chuyến du lịch New York (Qx)
- Tin nhắn từ Cà Mau
- Mời đối
- Bàn về thắng, thua trong Bên Thắng Cuộc của Huy Đức (Trần Đình)
Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
2 nhận xét:
Hay! Chuyện hiếm. Hình như học ngoại giao còn được dạy cách làm sao cho khỏi hắt xì hơi, khỏi đánh rắm vặt... Ví dụ: khi muốn đánh rắm quá thì dùng ngón tay cái bấm vào huyệt nằm giữa khe ngón tay cái và ngòn tay trỏ của bàn tay đối diện ... Chả biết có phải không?
Vậy thử xem nào???
Đăng nhận xét