Anh giai đi nhiều nên biết nhiều chuỵên lạ mà hay.
Lần tháp tùng "sếp nhớn" sang Sing. Thủ tướng Lý Quang Diệu đón sếp ta từ sảnh. Trên đuờng vào phòng đại yến tiệc, anh giai đi xeo xéo phía sau. Đang đi bỗng nghe thấy mấy tiếng "pạch pạch pạch". Giật mình. Nghĩ bụng, chết, "ngoại giao chính phủ" ai lại... thế? Các thành viên trong đoàn âm thầm đi tiếp. Bỗng lại "pạch pạch pạch...".
Lúc ấy mới nghĩ ra, với người già thì đó là chuyện sinh lý bình thuờng. Và tác giả tràng liên thanh đó chả phải ai xa lạ mà chính là ông sếp họ Lý.
Tủm tỉm cười anh giai nghĩ bụng, già rồi mà cứ "cố kìm" như thanh niên thế chó nào đuợc! Kệ, cứ cho nó ra thoải mái...
Bài đăng Phổ biến
- Hưởng ứng bài Cái sự học... (ST: Kháng Chiến)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- Mot ngay o Chicago
- Cà phê Anh Đỗ - cảm nhận của tôi
- Chuyện về Thủ trưởng Lê Phương Cảo mà tôi biết (Trần Đình Ngân)
- Hồ Xuân Hương và bài thơ Vịnh cái quạt (Huỳnh Văn Úc)
- MỘT LẦN TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN NỔI GIẬN (Khánh Tường)
- Theo chân 1 du khách Mỹ thăm đường mòn HCM (ST: Đạt)
- Dành cho dân sành rượu: từ cưa vỏ cây đến cái nút bần (ST: TB)
- Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)
Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
2 nhận xét:
Hay! Chuyện hiếm. Hình như học ngoại giao còn được dạy cách làm sao cho khỏi hắt xì hơi, khỏi đánh rắm vặt... Ví dụ: khi muốn đánh rắm quá thì dùng ngón tay cái bấm vào huyệt nằm giữa khe ngón tay cái và ngòn tay trỏ của bàn tay đối diện ... Chả biết có phải không?
Vậy thử xem nào???
Đăng nhận xét