Gặp “nụ hôn” cùa cô y tá giầu nhân văn trong chuyện
chiến trường của Việt Dũng, tôi lại nhớ kỷ niệm không thể nào quên ở Trường Sa.
Tháng tư năm 1996, Tổng cục Chính trị cử một đoàn cán
bộ do Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, Phó Chủ nhiệm TCCT dẫn đầu, ra thăm Trường Sa.
Cuộc xâm lăng của TQ năm 1988 đã qua lâu rồi nhưng khói súng vẫn chưa tan trên mặt sóng biển Đông. Khi tầu chúng tôi
đi qua vùng Gạc Ma, 2 tầu chiến TQ lỳ lợm chạy song song một đoạn khá dài.
Ngày
ấy, Trường Sa còn đơn sơ lắm. Cuộc sống tinh thần, vật chất đều thiếu thốn. Nhà
cửa tuềnh toàng. Xung quanh các đảo đều chưa được kè, không tường chắn sóng,
mỗi khi giông tố, cả đảo chìm trong nước. Lính ướt như chuột lột. Cả năm, chỉ
có tháng tư là biển có nhiều ngày êm. Đó cũng là thời gian có những chuyến
khách từ đất liền ra, mang theo nước ngọt, lương thực thực phẩm và báo chí, thư từ… Lính Trường Sa rất trẻ nhưng nom già
dặn nhờ ngâm nước mặn và phơi nắng! Cái thiếu thốn nhất, và do đó khát khao
nhất, với họ, hóa ra không phải cơm áo mà lại là… mái tóc dài!

