Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Tư liệu về Bác Hồ (ST)

Xin giới thiệu các bạn một tư liệu về Bác Hồ qua lời thuật của ông Hoàng Tùng, người vừa qua đời. Bài viết có nhiều chi tiết thú vị. Bài này đăng trên Diễn Đàn (bên Pháp), và tôi sưu tầm về để các bạn nào không vào trang web có thể đọc được.

LTS của Diễn Đàn: Ông Hoàng Tùng, nguyên tổng biên tập báo Nhân Dân, nguyên ủy viên Ban bí thư trung ương Đảng cộng sản Việt Nam, đã từ trần ngày 19 tháng sáu 2010 tại Hà Nội, thọ 90 tuổi. Tên thật là Trần Khánh Thọ, ông sinh năm 1920, quê quán tại huyện Lý Nhân, Hà Nam. Tham gia cách mạng từ năm 15 tuổi, lần lượt giữ nhiều nhiệm vụ quan trọng : bí thư Thành ủy Hà Nội, bí thư Thành ủy Hải Phòng, xứ ủy viên Bắc Bộ, phó bí thư Chiến khu Tả ngạn Sông Hồng, phó trưởng ban Tổ chức trung ương, tổng biên tập báo Sự Thật, tổng biên tập báo Nhân Dân, phụ trách Văn phòng Tổng bí thư, trưởng ban Tuyên huấn trung ương, bí thư Trung ương Đảng.

SG đón bạn Hoàng Việt Dũng (Nhất Trung)

Chiều thứ bảy, mới hạ cánh xuống TSN, bạn Dũng đã được anh em k5 SG "chăm sóc" tại Nhà hàng Vườn Phố.
Thật vui vì lâu lắm mới gặp nhau, hơn nữa Dũng mang thông tin nóng hổi nhất về Lê Bình lâm bệnh và đột ngột qua đời tuần trước. Dũng thân thiết với cả nhà Lê Bình những năm sau này.









Tượng Phật từ tờ Di chúc của người đàn bà Pháp (ST: Đạt)




Tượng Phật làm bằng amber lúc mới đem về nhà Mẹ

Buổi chiều đi làm về, điện thoại nhà reo, người đàn bà Mỹ muốn gặp Mẹ tôi. Bà đưa điạ chỉ, ngày giờ gặp bà để trao cho Mẹ món đồ có người để lại trong di chúc. Mẹ nhìn điạ chỉ rồi lẩm bẩm: chẳng lẽ người đàn bà Mỹ gốc Pháp mà hơn 10 năm trước mẹ giúp việc đã qua đời.

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

Cuộc đời thăng trầm của Quốc vương Shihanouk (VNN)

Mời đọc!

Cây thuốc quý - Nần Vàng (Dioscorea collettii) giúp hạ Cholesterol, mỡ máu cao, gan nhiễm mỡ, béo phì (ST: ĐB)


Cây thuốc quý Nần vàng được tìm thấy như thế nào?


TS lương y Nguyễn Hoàng kể, "Đầu những năm 1970, trong lúc đi sưu tầm cây thuốc, tôi có gặp một số người Dao và một cụ già chỉ cho tôi một dây leo cuốn, thân cây sắn, củ có màu vàng, nhấm có vị đắng và chỉ mọc ở độ cao trên 1.500 mét so với mặt nước biển. Cụ bảo cây này quý lắm đấy, nhưng chỉ làm thuốc thôi không ăn được đâu, nó giúp một số cán bộ bụng to đã bé lại và chữa đau nhức xương khớp rất hiệu nghiệm; dân ở đây gọi nó là nâu vàng. Về mặt thực vật học, tôi nhận ra nó thuộc họ củ nâu, thuộc chi Dioscorea mà tôi đã lưu ý sưu tầm từ vài năm trước."

 
Hình ảnh cây và củ Nần Vàng


Nghĩa trang liệt sĩ Triều Tiên ở Bắc Giang (ST: QV)


Sang Việt Nam học tập, những người lính Triều Tiên đề nghị được ra trận chiến đấu như lính không quân thực thụ. Hàng chục máy bay địch bị họ bắn hạ, nhưng nhiều người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Việt Nam.
Ông Dương Văn Dậu bên những nấm mộ chiến sĩ Triều Tiên.
Khu mộ 14 người lính Triều Tiên nằm trên đỉnh đồi Rừng Hoàng (xã Tân Dĩnh, Lạng Giang, Bắc Giang). Xung quanh khu mộ được ngăn cách bởi bức tường gạch rêu phong, nhiều chỗ đổ nát, cỏ dại hoang tàn. Nhưng bù lại, khu nhà tưởng niệm với màu sơn hồng ấm áp nổi bật giữa màu lá cây xanh mướt.
Ngoài tấm bia ghi dòng chữ đơn giản: "Nơi đây đã từng là nơi yên nghỉ của những người lính Triều Tiên", 14 mô hình ngôi mộ nằm lặng lẽ. Trên bia, tên của những người Triều Tiên được ghi bằng hai thứ tiếng Triều (mặt trước) và Việt (mặt sau).


Ranh... ngôn bằng ảnh (ST: Đạt)


Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

Vui mừng ngày họp mặt

Chiếu video clip về k4.
Trưa qua, tại Nhà hàng Sake điện ảnh, BLLk4 phía Nam đã tổ chức họp mặt truyền thống. Thầy Phạm Đình Trọng và thầy Trần Chánh Điền đến dự cùng khách k1 đến k8. Đặc biệt có gương mặt Trịnh Quyết Thắng sau 44 năm mới gặp lại bạn cũ. Từ HN vào có 2 bạn nữ Văn Tuyết Mai và Võ Hạnh Phúc; bạn nam k4 có NSUT Dương Minh Đức, Nguyễn Văn Chiến (dế) cùng con trai 5 tuổi. Việt Hoa từ Nha Trang vào họp.







Thăm cô Nhâm (Trần Hạnh Phúc)

Sau khi trường ta giải thể, cô Nhâm về dạy ở trường Lý Thường Kiệt, còn cô Thục về dạy Việt Đức. Thật là tình cờ mà cô lại dạy Trần Hạnh Phúc em gái tôi. (Ở trường anh em ta hay gọi cô là U Nhâm, vì phụ trách nhiều học sinh gái!). Chiều thứ bảy rồi, Phúc cùng bạn đến thăm cô và có thư gửi vào. (KQ)

Hôm qua Phúc cùng Bình đến thăm cô Nhân. Cô mới bị ngã, gãy tay trái. Cô chỉ nhận ra Bình, nhớ cả Tú Anh, nhưng không nhớ Phúc vì sống xa HN đã quá lâu, ít được thường xuyên đến thăm cô như các bạn ở nhà. Cô chỉ nhớ chị Võ Hạnh Phúc, Võ Hòa Bình C11. Năm nay cô tròn 90 tuổi. Cô bị nặng tai, phải dùng máy trợ thính.
Phúc có nói là em anh Trần Kiến Quốc, k5 trường Nguyễn Văn Trỗi, cô nhớ ngày Quốc là lớp trưởng. Cô gửi lời thăm anh Quốc và các học trò Trỗi. Anh Tích Tùng và vợ anh cùng tiếp khách với cô Nhâm. Cô vẫn nói to như ngày xưa, và vẫn hiền lành, giản dị. Học trò ngày xưa rất quý cô vì cô không định kiến với ai. Trò nào cũng được coi như con; có khuyết điểm được cô nhắc nhở nghiêm khắc, xong lại pha trò cho học trò cùng cười vui. 
Anh Tùng kể, ngày xưa thời Pháp bà từng tốt nghiệp Thành chung rồi mới đi dạy học. Chú là học viên Võ bị khóa 1 (1946) và hy sinh 1951 ở mặt trận Ninh Bình. Cô chú chỉ có anh Tùng, từ đó cô ở vậy nuôi con. 
Chúng em tự hào vì có cô giáo như cô Nhâm, cô Thục, cô Hồng!

Các bạn ở HN nhớ đến thăm cô nhé! (Liên lạc với anh Tùng: 0916888911/ 04-35532935).

NGHỆ THUẬT NHẬT BẢN: Tranh Thủy Mặc của KOUKEI KOJIMA (ST: Đạt)


Làng mạc bốn mùa thanh bình trong tranh của Koukei Kojima. Thời gian thì vẫn cứ lặng lẽ, hờ hững trôi qua. Nhưng những khoảnh khắc đẹp đi vào lòng người sẽ khó mà quên được.
Họa sĩ Koukei Kojima (Nhật Bản) đã mang đến cho tôi những cảm giác thật yên bình, thanh thản trong tâm hồn qua những bức thủy mạc theo lối cổ điển. Từng vệt màu nước uống lượn, uyển chuyển đưa ta qua những vùng đồi núi chập chùng mờ ảo như tiên cảnh.
Xuân – Hạ – Thu – Đông, bốn mùa cứ như những giai điệu thăng trầm chuyển biến cùng những sắc thái khác, tạo nên sự đồng điệu hòa nhập giữa con người và thiên nhiên….
Mùa Xuân cây nở, lộc đâm chồi, trăm hoa đua nở

Thư giãn: Mai tứ quý nở hoa (Thu Thủy H42)

Cây mai nhà cháu nở.

Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI QUA SỰ SO SÁNH (ST: Kháng Chiến)


Khỏe không phải là nhấc lên Mạnh, mà là để Nhẹ xuống.
Kính không phải là đối với Trên, mà là xử với Dưới.
Đẹp không phải là Hút người vào, mà là giữ người ở lại.
Xấu không phải là tại gương mặt, mà ở tại Cách sống.
Khéo không phải là tạo điều To, mà là làm tốt điều Nhỏ.
Hay không phải là Ngạc nhiên, mà là sự Thú vị.
Buồn không phải là Bên ngoài, mà là ẩn Bên trong.



Và Mười nghịch lí thời đại .

1/- Ngày nay ta có nhà cửa to hơn, nhưng gia đình bé lại.
2/- Bây giờ là thời “thức ăn nhanh”, nhưng tiêu hóa chậm.
3/- Ta có nhiều hiểu biết hơn, nhưng kém xử sự.
4/- Thân xác to hơn, nhưng tâm hồn nhỏ lại.
5/- Ta có nội thất cao cấp, nhưng đạo đức thấp tè.
6/- Ta lên Cung trăng và trở lại, nhưng ngại băng qua đường thăm hàng xóm.
7/- Chúng ta quá vô tư và quá ít cười.
8/- Nhà cửa khang trang hơn, nhưng nhiều tổ ấm tan vở.
9/- Ta học kiếm sống, nhưng không có cuộc sống.
10/- Ta bận lo nhiều về số lượng, nhưng ít về chất lượng.

Hôm nay ngày 15/10/2012 (Cao Cẩm Quỳ từ Phật Sơn, Quảng Đông)

Đồng hồ chỉ 01g45' sớm. Vì cuộc vui trưa qua mà đi ngủ sớm (từ 8g tối), đêm dậy ngồi lướt mạng. Hơn 2 tiếng trước, anh Cao đã đưa lên mạng những hình ảnh của Hội trường 15/10/2010 tại HN và chuyến thăm Vĩnh Yên (nơi nhiều anh em Trỗi lên học sĩ quan kĩ thuật sau khi tốt nghiệp Trỗi).
Mời xem!

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

Phỏng vấn Lê Kiên Thành 2 (TLH)


Nỗi lo sợ và ước mơ của một người yêu nước
(Phần tiếp theo)
Phần I cuộc trò chuyện với TS Lê Kiên Thành, con trai của cố Tổng Bí thư Lê Duẩn, đã để lại một niềm xúc động, những suy nghĩ sâu sắc và một ấn tượng mạnh mẽ trong lòng bạn đọc. NTM số 9 xin trân trọng giới thiệu phần tiếp theo của cuộc trò chuyện này.
PV: Kể từ sau khi bắt “Bầu” Kiên – một người rất nổi tiếng trong lĩnh vực ngân hàng, được cho là người có quyền lực lớn, có sự ảnh hưởng lớn với nhiều ngân hàng ở nước ta, hiện tượng thâu tóm ngân hàng và sự xuất hiện của những nhóm lợi ích đang là vấn đề được nói đến rất nhiều trong thời gian qua. Ông có bình luận gì về vấn đề này?

Chuyện xưa phải kể (ST: Quang Việt)


Chuyện xưa truyền lại, thời Thánh Mohamed trị vì, tại một xứ Hồi giáo nọ, có người đàn ông bị vua truyền lệnh treo cổ bởi tội ăn cắp thực phẩm của một ông quan lớn ở trong làng.
Như lệ thường của luật pháp, trước khi bị treo cổ, phạm nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn thỉnh cầu với nhà vua một nguyện vọng như sau: “Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, thành cây và có trái ăn ngay tức khắc. Ðây là một bí quyết mà cha thần đã truyền lại cho thần. Thần tiếc là bí quyết này không được truyền lại cho hậu thế”.

Anh Cao chúc mừng nhân 47 năm Trường Trỗi

Hôm nay là 14/10, ngày mai là ngày thành lập trường ta. Với tấm lòng thủy chung với thầy trò trường ta, Cao đã đưa lên blog những hình ảnh quý!

Giới thiệu "Hồi ký Hillary Rodham Clinton - Living History"



Trở lại những ngày đầu
Khi gặp Bill Clinton, cô Hillary Diane Rodham thuộc trong số 27 nữ sinh viên của tổng cộng 235 sinh viên của Đại học luật Yale. Thời điểm đó Bill Clinton là một trong những ngôi sao của trường (Lời người dịch - LND). Lão Ngoan Đồng?

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

Phỏng vấn Lê Kiên Thành 1 (TLH)


Sau lưng một kẻ thù…và sau lưng một người bạn…

Lê Kiên Thành (phải) và Trần Văn Thành hôm ấy.
Tôi có một ấn tượng đặc biệt về TS. Lê Kiên Thành, con trai cố TBT Lê Duẩn. Lê Kiên Thành là người điềm đạm, chắc chắn và chính xác, nhưng không bao giờ thiếu lửa. Tôi thích cách Lê Kiên Thành nói về cha mình. Tôi thích niềm tin của Lê Kiên Thành về những việc mà cố TBT Lê Duẩn đã làm và con đường của những người Cộng sản như cha ông đã đi. Trong cảm nhận của tôi và nhiều người khác, Lê Kiên Thành là người con thừa hưởng nhiều  nhất tinh thần sống của cha mình. Và bất kỳ trong hoàn cảnh nào, Lê Kiên Thành cũng là một người Cộng sản đúng nghĩa.
Nghệ Thuật Mới xin giới trân trọng thiệu cuộc trò chuyện với TS Lê Kiên Thành.

Ảnh thật (ST: Đạt)




Lơ lửng ở giữa rừng phủ đầy tuyết của Bắc Cực, một căn nhà lego trông giống như một hình ảnh trong hoạt hình. Thực chất, đây là một phần của Tree Hotel (Khách sạn cây), nằm ở Thụy Điển.

Nobel văn học (Huỳnh Văn Úc)



Cái tính tôi nó thế, kể chuyện gì cũng bắt đầu bằng ngày xửa ngày xưa, thế rồi đọc xong người ta chẳng thấy chẳng có gì là xưa cả thì lại cho rằng tôi nói lỡm. Nếu quả có thế thì tôi xin có lời xin lỗi trước nhưng vẫn bắt đầu câu chuyện của mình bằng ngày xửa ngày xưa.