Sương bay ngay truớc mũi xe. Mở cửa ra ngoài, thấy ngay cái không khí lạnh, cảm giác nhiệt độ chỉ chừng 15-16. Hít thật sâu cái không khí ấy và cảm thấy rất sạch, không như dưới xuôi còn nóng bức.
Ngồi từ nhà hàng thấy cánh du lịch từng tốp từng tốp vẫn đi ngắm cảnh sinh hoạt của phố núi. Những ánh đèn vàng mờ ảo trong suơng. Ngay trung tâm, nhà hàng ăn uống, cà phê, bar... cứ san sát.
Cánh thanh niên choai choai tụ tập đá cầu ở công viên; bọn con gái thì lụ xụ trong áo ấm, ôm nhau, í ới, cấu chí. Vào chợ thấy đông nhất là khách Tây. Chợ bán đủ thứ, nhiều hàng Tầu; nào các vị thuốc rừng, nào quần áo, giầy dép, đồ chơi, souvenir...
Đêm lạnh, đặt lưng xuống là ngáy. Ngủ ngon thật.
Bài đăng Phổ biến
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ... (Tiếp theo và hết)
- Lê Bình vừa đi, đột ngột quá !
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- Điện ảnh thứ bảy: Nghệ thuật phim (Cao Bắc)
- Chuyện về mấy anh em nhà họ Chu (KQ)
- Gia đình đặc biệt của vị Chính ủy Hải quân (ST)
- Bác Hồ cười trước lúc đi xa (ST: CCB Trần Đình Ngân, Berlin)
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ qua chuyến đi đầu tiên (2)
- Bộ trưởng Tài chính Lê Văn Hiến qua lời kể của người cháu ngoại (Hương Thảo Nguyên)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
1 nhận xét:
Ở trên đó rất đầy đủ tiện nghi, món ăn ngon, người đẹp, khí hậu thì thôi rồi, sao còn muốn xuôi làm gì các ông ơi, ở lại sinh sôi buôn làng đi, kiểu như rủ nhau vào khu du lịch sinh thai ấy.
Đăng nhận xét