Bài đăng Phổ biến
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- Gia đình đặc biệt của vị Chính ủy Hải quân (ST)
- Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)
- Thơ gửi từ Úc: THƯỜNG DÂN (Ngô Hà, dân Guilin 1950)
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ... (Tiếp theo và hết)
- Đám cưới xa hoa của con trai tướng CA Phạm Quý Ngọ
- “Tôi yêu em”- tuyệt tác thơ tình của Puskin (ST: Kháng Chiến)
- TỪ KẾ HOẠCH NAVA ĐẾN KẾ HOẠCH “CHIM KỀN KỀN” (Tổng hợp: Việt Dũng)
- Thăm tư gia của Nhất Trung
- Lê Bình vừa đi, đột ngột quá !
Thứ Tư, 12 tháng 9, 2012
Con chim khôn (ST: Đạt)
Hôm thứ Sáu có người chụp được một đoạn phim con chim loại Green Heron dùng một miếng bánh mì câu được một con cá thay vì ăn miếng bánh đó, khôn thiệt....
Nếu tui là con chim đó chắc nuốt miếng bánh mì trước cho chắc ăn, lở câu hụt mất luôn miếng bánh thì sao? Mời xem!
Đảng ta không đau mắt (ST)
Có một chuyện vui thời các trường chúng tôi đi sơ tán trong chiến tranh.
Trong giờ giảng môn Lịch sử ở một lớp tiểu học, cô giáo say sưa: “Các con ạ, Đảng ta thật là vĩ đại. Đảng đã dẫn dắt nhân dân ta đi suốt những chặng đường quanh co khúc khuỷu… để đạt hết thắng lợi này… đến thắng lợi khác…”. Cô giáo chưa dứt lời thì một chú bé giơ tay: “Thưa cô. Con có thắc mắc ạ”. Cô giáo chững lại: “Vâng xin mời con. Con muốn hỏi gì nào?”. “Thưa cô Đảng ta có đau mắt không ạ?”.
Cô giáo ngỡ ngàng: “Sao con lại hỏi thế?”
“Là vì… Là vì…” – Cậu bé rụt rè. Cô giáo động viên: “Con đừng ngại… Con cứ hỏi đi”. “Là vì…Là vì…, thưa cô… Tại sao Đảng ta không đưa nhân dân ta đi đường thẳng, đường quang, …mà lại đưa nhân dân ta đi những chặng đường quanh co khúc khuỷu ạ?”. Cô giáo trố tròn mắt,… nghĩ mãi không ra câu trả lời.
Đấy là câu chuyện tôi nghe các cô giáo kể cách đây đã ba bốn chục năm, khi ngồi quanh bàn trà ở nơi sơ tán. Chẳng biết có chuyện thật như thế hay không, nhưng mỗi khi nghĩ đến thì lại thấy buồn cười với mẩu chuyện vui vui về những câu hỏi ngây ngô của con trẻ.
Trong giờ giảng môn Lịch sử ở một lớp tiểu học, cô giáo say sưa: “Các con ạ, Đảng ta thật là vĩ đại. Đảng đã dẫn dắt nhân dân ta đi suốt những chặng đường quanh co khúc khuỷu… để đạt hết thắng lợi này… đến thắng lợi khác…”. Cô giáo chưa dứt lời thì một chú bé giơ tay: “Thưa cô. Con có thắc mắc ạ”. Cô giáo chững lại: “Vâng xin mời con. Con muốn hỏi gì nào?”. “Thưa cô Đảng ta có đau mắt không ạ?”.
Cô giáo ngỡ ngàng: “Sao con lại hỏi thế?”
“Là vì… Là vì…” – Cậu bé rụt rè. Cô giáo động viên: “Con đừng ngại… Con cứ hỏi đi”. “Là vì…Là vì…, thưa cô… Tại sao Đảng ta không đưa nhân dân ta đi đường thẳng, đường quang, …mà lại đưa nhân dân ta đi những chặng đường quanh co khúc khuỷu ạ?”. Cô giáo trố tròn mắt,… nghĩ mãi không ra câu trả lời.
Đấy là câu chuyện tôi nghe các cô giáo kể cách đây đã ba bốn chục năm, khi ngồi quanh bàn trà ở nơi sơ tán. Chẳng biết có chuyện thật như thế hay không, nhưng mỗi khi nghĩ đến thì lại thấy buồn cười với mẩu chuyện vui vui về những câu hỏi ngây ngô của con trẻ.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)