Bài đăng Phổ biến
- Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)
- Cà phê Anh Đỗ - cảm nhận của tôi
- Gặp mặt các bạn yêu thơ của Báo liếp
- HN cũng đang chuyển mình?
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- TRƯỜNG HỌC SINH MIỀN NAM TRÊN ĐẤT BẮC (Việt Dũng)
- Bàn về thắng, thua trong Bên Thắng Cuộc của Huy Đức (Trần Đình)
- Chuyện ít biết về gia đình Trần Độ, vị tướng “văn - võ song toàn” (KQ)
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ qua chuyến đi đầu tiên (2)
- Một chuyến đi không thể quên! (Lê Chí Hòa)
Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014
Người Đức làm việc như thế nào???
Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014
CÁC PHI HÀNH GIA ĐÃ SỐNG THẾ NÀO TRONG VŨ TRỤ (ST: Kháng Chiến)
Trong môi trường không trọng lực, mọi thứ có xu hướng bay ngược lên trên.Cuộc sống của các nhà du hành vì thế có rất nhiều điều khác thường thú vị.
Đồ hộp trong tàu vũ trụ và cảm giác thức ăn bay lơ lửng trong miệng sẽ rất thú vị.
Có ai muốn trở thành chuyên gia Vịt quay Bắc Kinh? (ST: Đạt)
| Thêm chú thích |
CÁI TẾT ĐẦU TIÊN Ở QUẾ LÂM (Hoàng Anh)
(Mến tặng Duy Đảo, Lê Quý, Lê Anh Tuấn, Toàn Thắng, Văn Nam và K6 yêu quí)
Còn hơn một tháng nữa là đúng kỉ niệm 48 năm ngày lần đầu tiên xa tổ quốc (05/1/1967- 05/1/ 2015), mình đưa bài này lên để chia sẻ với các thầy cô, các bạn TSQ Trường Nguyễn Văn Trỗi :
Sáng sớm ngày 05 tháng 1 năm 1967 Chúng tôi tập trung tại một địa điểm tại đường Hoàng Diệu , sau khi đọc tên điểm danh từng người theo từng đơn vị, mỗi lớp bắt đầu thứ tự lên ôtô, đoàn xe ca quân đội chở qua một loạt phố rất quen thuộc với mỗi đứa đưa tất cả đến một chỗ thứ 2, đó là trường Ngô Sĩ Liên, một ngôi trường trong nội thành Hà nội, gần ga Hàng cỏ. Các thầy phổ biến cho chúng tôi nhiều thứ nhưng tôi chỉ nhớ là đang thời kỳ Mỹ đang ném bom đánh phá Miền Bắc nên phải hết sức giữ bí mật, sẽ ở cả ngày ở đây với lệnh nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014
Ông thợ cạo (Duy Đảo)
Khi tôi viết câu chuyện này thì nhân vật chính trong câu chuyện mà tôi sắp kể với các bạn đã là người thiên cổ từ lâu, thậm chí đã rất lâu rồi. Câu chuyện về kỷ niệm tuổi thơ tôi vào những năm 60 của thế kỷ trước.
Hồi đó trong khu gia binh chúng tôi bọn trẻ lit nhít cỡ tuổi tôi có khoảng hơn chục đứa. Còn khu gia binh phía bên kia đường thì đông lắm tôi không nhớ hết.
Có thể do “mải” trận mạc mà các phụ huynh của chúng tôi sau hòa bình mới có thời gian gần vợ, gần con nên “tranh thủ” chăng? vì nếu không thì làm sao lũ trẻ trong khu tôi sàn sàn cỡ tuổi sinh năm 1954-55;56;57 đông thế?
Có thể do “mải” trận mạc mà các phụ huynh của chúng tôi sau hòa bình mới có thời gian gần vợ, gần con nên “tranh thủ” chăng? vì nếu không thì làm sao lũ trẻ trong khu tôi sàn sàn cỡ tuổi sinh năm 1954-55;56;57 đông thế?
Vẻ đẹp của bầu trời
Click vào đây:
Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014
Báo Hồn Nước của Việt Minh thành Hoàng Diệu
| Cụ Vân giở báu vật cho xem. |
Hỏi số báo này được in ấn ra làm sao, hồi đó ta đã có máy in à? Cụ Vân giải thích: "Ngày đó làm gì có máy móc, báo toàn được viết bằng tay nhưng phải viết ngược (để khi in ra mới đọc được xuôi). Chính ông Trần Thư đấy, ông ấy là 1 trong số ít người viết ngược cho những số báo này".
Trích hồi ký của Nguyễn Cao Kỳ (ST: QgV)
Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014
Kỉ niệm Ko Kong (Đào Duy)
Kokong là đảo lớn ở phía Tây – Nam Campuchia nằm trong vịnh Thái Lan, cách cảng Congpongthom (Xihanucvin) gần 10 giờ tầu chạy, cách bờ biển Thái Lan hơn hai chục cây số. Diện tích khoảng 100km2 chủ yếu là núi và rừng nguyên sinh. Đỉnh cao nhất trên đảo mà tôi được biết khoảng 418m so với mặt biển. Xung quanh chân đảo là các bãi vịnh nhỏ, đẹp, hoang sơ và những vạt đất màu mỡ. Rừng có nhiều gỗ quý như Sao, Dầu … và trầm hương. Thú rừng có cả Hổ, Báo còn Nai, Hoẵng, Lợn rừng, Khỉ …thì nhiều
Dân trên đảo trước đây, nghe kể lại không đông lắm, họ sống chủ yếu bằng nghề chài lưới và trồng trọt, khai thác lâm sản. Từ ngày Ponpot nắm chính quyền dân bị giết gần hết, một số sợ hãi trốn được lên rừng rồi lần hồi tứ tán chả biết đi đâu, chỉ biết khi quân tình nguyện Việt nam đánh chiếm thì toàn bộ nơi đây chỉ còn là một hoang đảo.
Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014
KIẾN TRÚC: NGÀY & ĐÊM (ST: ĐB)
Khi màn đêm xuống, những công trình dưới đây nổi lên đẹp rực rỡ với những ánh đèn nê-ông, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Các kiến trúc sư tài ba từ khắp nơi trên thế giới đã dùng hết trí lực của mình để tạo lên những công trình không chỉ độc đáo về hình dáng và vững chắc về kết cấu mà còn biến những công trình đó trở thành điểm nhấn của thành phố bởi vẻ rực rỡ của chúng lúc về đêm. Dưới đây là tổng hợp những công trình tiêu biểu từ khắp các quốc gia vô cùng rực rỡ trong màn đêm.
Công trình Murinsel - Austria
| Thêm chú thích |
Lời cảm ơn
Bs Nguyễn Phục Quốc thay mặt 3 anh em Phục Hưng, Phục Quốc, Phục Nghiệp và gia đình xin chân thành cảm ơn các cơ quan, đoàn thể và bạn Trỗi các khóa đã đến viếng và chia sẻ với gia đình trước lúc đi xa của má thân yêu.
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014
Bạn tôi (Đào Duy)
Biết bạn bị bệnh, tưởng loàng xoàng. Ai ngờ khi ra Hà Nội tới thăm thấy bạn người còng xuống, chân tay lẩy bẩy, bước đi chậm chạp, giật cục như Robot, ánh mắt ngày xưa nhìn bạn bè lúc nào cũng như ngỡ ngàng, hiền lành đầy biểu cảm giờ dại đi. Ôm bạn trong vòng tay mà nước mắt cứ thế rơi .
Bạn tôi là con đầu, sau là hai người em trai. Mẹ mất khi bạn tôi mới sáu tuổi. Bố công tác ở bộ tổng tham mưu. Ông là phái viên của bộ nên hầu như ông đi công tác suốt. Năm 1966 nhìn con lũn cũn đeo ba lô tập trung đầu phố chuẩn bị đi học xa, lên Trường Trỗi. Phút cuối ông bỗng đột ngột thay đổi quyết định, xin cho con ở lại.
Thế rồi Ba anh em cứ thế lớn lên trong tình thương của bố, của bà.
Chuyện lạ: Hải sản khô ruồi không dám đậu (ST: D9B)
Qua số điện thoại đường dây nóng của Báo Bình Thuận, nhiều bạn đọc phản ánh “chuyện lạ” nhiều cửa hàng bán các loại cá khô, mực khô… nhưng không có một con ruồi nào đậu vào.
Đây là loại sản phẩm vốn dĩ thu hút khá nhiều ruồi, kiến nhưng không biết bằng cách nào các cửa hàng này đã “trị tận gốc” tình trạng này. Từ thông tin bạn đọc cung cấp, chúng tôi đã lần theo dấu vết và phát hiện sự thật kinh hoàng phía sau những con cá khô vàng óng...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
