Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010

Giai thoại văn nghệ (ST: Đỗ Quang Việt k2)


          Tôi đọc được ở tạp chí Văn nghệ Quân đội số ra lâu lắm rồi một giai thoại văn nghệ hay hay mà chắc nhiều người đã đọc, nhưng cũng còn nhiều người chưa biết :
Một hôm, cụ Văn Cao (tác giả ca khúc Tiến quân ca – Quốc ca của chúng ta) ngồi uống rượu với cụ Nguyễn Tuân (một cây đại thụ trong làng văn học Việt nam) trong một nhà hàng trên phố Hàng Buồm. Hai cụ đang hàn huyên chén thù chén tạc thì có một toán thực khách bước vào ngồi ở cái bàn cách đó không xa. 
Câu chuyện của họ làm hai cụ phải chú ý lắng nghe. Trong toán thực khách kia có một người luống tuổi đeo kính, số còn lại ở tuổi thanh niên. Người đàn ông nọ kể cho mọi người nghe về hoàn cảnh ra đời và quá trình sáng tác Quốc ca. Trong câu chuyện, ông ta tự nhận mình là nhạc sĩ Văn Cao. Ông ta kể:” Tôi đã thế này...Tôi đã thế kia... để cho ra đời được ca khúc bất hủ đó”. 
Hai cụ tròn mắt nhìn nhau, rồi cụ Văn Cao không chịu được, đứng dậy, đi về phía toán khách nọ và bảo với người kể chuyện: "Này anh, tôi mới là Văn Cao chứ!”. Người đàn ông kia dương mục kỉnh nhìn  cụ Văn Cao một thoáng rồi cười khẩy. Cả bọn cũng phá lên cười, coi cụ Văn Cao  như một ông già lẩn thẩn.  
Sau đó ông ta lại tiếp tục say sưa “bốc phét” với cả bọn như không có chuyện gì xảy ra. Chẳng làm gì được họ, cụ Văn Cao lại về bàn mình ngồi với cụ Nguyễn Tuân để xem người kia còn “bốc phét” những gì. Lát sau, toán khách kia ra về.
Trước khi ra, người đàn ông mạo nhận kia còn quay lại phía hai cụ, cúi đầu chào: "Xin chào ông Văn Cáo” . Cụ Văn Cao giận lắm, song cụ Nguyễn Tuân đã an ủi bạn: "Thôi ông ạ, trong cuộc thi quốc tế xem ai giống hề Saclơ Saplin nhất thì chính Saclơ Saplin chỉ giành được giải nhì thôi mà”.   

Họp mặt 45 năm k5 HN

Sáng trời âm u. Đến 10g bỗng mưa, lạnh, gió mùa về. Lo anh em chưa đến. Nhưng phi xe đến 23 Nguyễn Đình Chiểu đã thấy đầy cả 2 dãy bàn. "3 ả Tố Nga" (Mẫn, Xuyên, Hoa) đến từ khi nhà hàng chưa mở cửa.
Quân số k5: 44 đ/c về dự. Từ SG có Phan Nam, Kiến Quốc.
Về khách: K2 có bác Mạnh Thanh, Chu Kì Minh; K3: Bế Ngọc, Lữ Thái, DMĐ; K4: Cát Thịnh, Vân Hùng, Minh Thái, Đại Cương; K9 có em Thuý.  
Tạ Sơn đang ở HN đuợc mời đến dự. Thế quái nào lại gặp 1 lô bạn k5 cùng học từ hồi vỡ lòng: Mạnh Hùng, Xuyên, Tất Thắng… Mừng hơn đã gặp cả cháu (gọi bằng cậu) - Đức Thắng.
Nhiều bạn vắng mặt lâu cũng có mặt: Công Toan “Ba Vi bo vang”…Quá là vui! 
Sau đó anh em k5 còn ra "chiến đấu" với cánh k10 Học viện.
Tàn cuộc, ban tổ chức về ngồi cà phê Amy, gần nhà Thắng k5, kiểm quỹ. Thắng đi đám cưới tận Cầu Diễn cùng Nguyễn Khang, về muộn nhưng cũng dự tổng kết và xin trả tiền uống.
"Lần này thiếu vắng 1 số bạn: Minh Đạo, Cả Phát, Kim Khôi, Duy Anh, Bắc Việt, Vũ Việt, Lưu Vĩnh Phúc, Tùng Sơn, Truờng Sơn, Thái Sơn, Trần Vinh... Nhưng nhìn chung vẫn "thắng lợi toàn diện", Mạnh Hùng nói thế.

BBT ưu tiên cho "cậu" Tạ Sơn lên đầu vì nhân họp mặt k5 mới tìm thấy "cháu" Đức Thắng sau mấy chục "lăm thất nạc". Giờ thì phải gọi lính k5 là cô, là cậu hết, Xỉn tu lin Quảng ta nhé!!!
Xin giới thiệu phóng sự ảnh để mọi người nhận mặt bạn cũ. (Nháy chuột để xem ảnh lớn hơn).
Minh Sơn bị làm "bánh mì pa-te"

Vào tiệc! Dũng (phải) sinh hoạt cả k4 và k5.

Chị em chụp với Tổng phệ từ  SG ra

Bạn của Khánh Hoà?

BTC (không phải BCT) có sợ thiếu "đạn"???
Đông thì vui đấy nhưng không... tốn!

Tuấn (trái) sau cú tai biến đã hồi phục. Ngày nào cũng đi bộ dăm cây số và không quên nhặt giấy rác, chai pet trên đuờng bỏ vào thùng.

Ai là Công Toan Bo Vang???

Anh Bế Văn Đàn k3 có mặt vui
Vân Hùng k4 xin 1 chân với chị em k5

Bác Mạnh Thanh k2 và Tạ Sơn với bạn cũ. Cát Thịnh, Vân Hùng k4 luôn có mặt vui với k5.


Có cả bạn vỡ lòng chúng tớ đấy!

Xạ thủ A72 và anh Chu Kì Minh k2 cười "roã toa"


Khi vui kông thể thiếu "Nờ sứt" DMĐ

Bọn Trại Nhi đồng miền Bắc hồi 1959.

Chuyện chưa ai biết (Ghi theo lời kể của Hoàng Quốc Hùng)

Sáng nay, Quốc Hùng truớc khi đi dự họp mặt k5 đã vào chào vợ cùng mẹ vợ (cô Hiền, TCCT, hay đưa đón lính Trỗi từ Đại Từ, Hưng Hoá và cả hồi Quế Lâm về HN). Bà bảo “tập 3 của các con hay nhưng còn thiếu”. “Thiếu gì mẹ?”. “Ừ, để mẹ kể…”.
… Đầu năm 1965, có cuộc họp ở văn phòng TCCT. Có 4 “sếp”: Chủ nhiệm Song Hào, Phó chủ nhiệm: Phạm Ngọc Mậu, Lê Hiến Mai và Lê Quang Đạo. Trung uý Hiền, ngày  đó rất trẻ, xinh gái, cũng có mặt.
Sự kiện Vịnh Bắc bộ đã xảy ra hồi 5/8/1964. Có mấy tháng mà chiến tranh phá hoại đã mở rộng ra toàn miền Bắc. Tuy vậy, mấy tuớng lĩnh vẫn đùa vui bằng chuyện tiếu lâm.
Cụ Mậu đùa:
-        Chị Hiền ơi, thấy chị xinh gái nên trong các cuộc họp tôi hay trêu. Nhưng không có ý gì đâu. Vui ấy mà.
-        Dạ, không có gì đâu. – Trung uý Hiền cười.
Tiếp đó, thủ truởng Mậu nêu vấn đề: Càng ngày, giặc Mỹ càng mở rộng chiến tranh, leo thang ra miền Bắc. Bom đạn càng ác liệt không kém gì ở miền Trung, miền Nam. Con cháu chúng ta phải sơ tán xa HN, HP. Tuy vậy, bố mẹ các cháu chiến đấu ngoài chiến truờng sẽ không yên tâm khi con cháu mình học tập, sinh sống trong điều kiện không an toàn…
Chuyện càng sôi nổi. Có cụ đưa ra ý kiến, nên chăng thành lập truờng nội trú, sơ tán xa thành phố, về làng quê cho con cháu học tập.
Cụ Lê Quang Đạo lúc đó đã nêu ý kiến: “Thời chống Pháp, chúng ta đã tập trung thiếu sinh quân ở các trung đoàn, sư đoàn về truờng TSQVN, cho sang Trung Quốc học tập. Anh em ra truờng và trở thành những cán bộ tốt. Tại sao, ngày nay ta không thành lập truờng TSQ như thế? Nếu tổ chức tốt, sau này, các cháu sẽ là lực luợng kế cận, bổ sung cho chúng ta…”.
Chủ nhiệm Song Hào nêu vấn đề, hiện nay, TCCT có trùơng VHQĐ, sau khi từ Lạng Sơn về đã đóng quân ở Hiệp Hoà, Hà Bắc. Nay, truờng chỉ bồi duỡng học viên đi B. Bộ khung của truờng có thể chuyển sang làm khung cho truờng TSQ, đồng thời sử dụng số giáo viên đã có và bổ sung thêm. Chúng ta sẽ đào tạo các cháu con em TCCT, BTTM, TCHC là học sinh phổ thông từ lớp 5 đến lớp 10. Sau khi ra truờng sẽ cho đi học tập, rèn luyện tiếp ở các truờng sĩ quan, sau này sẽ là lực luợng kế cận.
Vậy là ý tuởng thành lập truờng TSQ NVT đã nhen nhúm trong các tuớng lĩnh của TCCT.
Và, chỉ ít ngày sau, ngay tháng 3/1965, số học sinh đợt đầu tiên đã tập trung lên doanh trại ở Trại Hòe, Hà Bắc. Đó là số lính đầu tiên của D126, trường VHQĐ…
Chuyện này chỉ có 5 người có mặt hôm đó biết. Đã 45 năm trôi qua. Đến hôm nay còn mỗi cái cô trung uý trẻ, xinh đẹp ngày ấy. Xin cảm ơn bà và Quốc Hùng đã kể lại chuyện hay!

Điểm báo: Gần 3 tháng của Bantroik5(3)

Đúng ngày thành lập Học viện KTQS, Bantroik5(3) ra bài đầu tiên. Đến hôm nay sắp tròn 2 tháng. Năm 2010 cũng sắp hết, vậy thử xem chúng ta đã làm đuợc cái gì?

1. Sự xuất hiện blog mới của k5:
Sau sự cố vnweblogs bị đánh sập, blog Bantroik5sg cũng mất theo. Lập tức 2 blog của k5 đựoc mở, kịp phục vụ anh chị em k5. Mối liên hệ bắc - nam, nội địa - hải ngoại không mất. Thế mới biết ta khao khát gặp nhau đến mức nào!
Dù Bantroik5sg đã đuợc hồi phục, nhưng Bantroik5(3) vẫn đã tồn tại. Vì vậy anh chị em k5 có hệ thống các blog từ Bantroik5 (từ 1-3) đến Bank5troi.

2. Sự góp mặt của anh em: Ngoài việc đưa tin, Bantroik5(3) vẫn là nơi hội tụ của anh chị em, thầy cô.Họ là ai?
- Cựu giáo viên Học viện KTQS có thầy Huỳnh Văn Úc, anh Trần Đình Ngân...
- Bạn Quế Lâm: Cao Cẩm Quỳ.
- K2: Đỗ Quang Việt, Chu Kì Minh.
- K3: Tuấn Linh, Trần Chí Thọ.
- K4: Quang "xèng", Quý "xồm"...
- K5: Phúc Chiến, Khánh Vân, Nhất Trung, Phan Nam, Bắc Hải, Chỉnh Huấn...
- K6: Duy Đảo, Chí Thành...
- K8: Hồ Bá Đạt...
Xin cảm ơn các tay bút chính đã nêu tên (nhưng có lẽ còn thiếu) cùng các bạn đã thuờng xuyên vào thăm Bantroik5(3) nhưng góp comment còn "kiệm lời"!
Mong các bạn góp mặt nhiều hơn để Bantroik5(3) thật vui tươi, hồn nhiên, sôi động với những kỉ niệm cũ, những trăn trở mới, với tình cảm đồng đội, bạn bè... chân thật!

Thân ái!

Ca khúc: Dấu chân trên cát

Dấu chân trên cát
Thơ của Huỳnh Văn Úc

Em nắm tay anh đi trong bình minh
Biển ngậm mặt trời chỉ còn một nửa
Chân trời xa nhuộm hồng màu lửa
Biển màu xanh trong mắt em xanh.

Đừng đi gần mép sóng nghe em!
Để dấu chân vẫn còn trên cát
Những dấu chân dịu dàng tươi mát
In trên nền cát trắng dịu êm.

Khi con nước dâng theo thuỷ triều lên
Thôi đành gửi biển dấu chân trên cát
Nhưng trong lòng anh dấu chân em không mất
Kể cả khi em sẽ quên anh.

Và bức thư gửi kèm:
Thân gửi các anh
Tôi biết chơi violin nhưng không phải là người viết ca khúc chuyên nghiệp. Tuy vậy "điếc không sợ súng", xin gửi đến anh bài thơ Dấu chân trên cát và sheet của bản nhạc cùng tên do tôi viết.
Để anh có thể hình dung được giai điệu, tôi gửi kèm theo đây file mp3 do tôi thực hiện trên violin (rất non nớt và nghiệp dư). Anh có quen biết với giới nhạc sĩ chuyên nghiệp như Dương Minh Đức chẳng hạn, cho họ xem thử ý kiến của họ ra sao? 
Còn thuê ca sĩ hát thử có hoà âm phối khí tốn cả trăm triệu thì có lẽ không có điều kiện.
Thân ái: Huỳnh Văn Úc

Bài về Ba của các em truờng Bé

Mời đọc để hiểu hơn các bạn mình!!!

Người có trái tim đặc biệt (Nh.Tinhvi)

Hồi còn trong bộ đội, tôi ở Phòng không, còn anh hùng Phạm Tuân ở Không quân. Tất nhiên là anh ở đầu hàng quân còn tôi ở cuối hàng quân. Người ở cuối ngưỡng mộ người ở đầu cũng là bình thường. Tuy nhiên vì đồ án tốt nghiệp có dính dáng đến B52 nên tôi lại càng ngưỡng mộ anh vì anh đã hạ được B52. Ngưỡng mộ vậy chứ người ở cuối làm gì có cơ hội để tiếp xúc với người ở đầu.
Như báo chí nói thì khi tuyển phi công anh Tuân bị loại vì “tim có vấn đề”. Anh chỉ được học thợ máy. Sau vì thiếu người đột xuất nên được đôn lên. Đến khi tuyển phi công vũ trụ thì anh lại xuýt bị loại vì bao nhiêu bác sỹ cao thủ đều kết luận tim anh có vấn đề. Đến khi hội đồng y khoa phải mời một viện sỹ viện hàn lâm đến hội chẩn. Vị viện sỹ này kết luận, tim anh cực khỏe; nhưng rất đặc biệt, ít gặp, nên dễ bị nhầm là “có vấn đề”. Vì thế anh đã trở thành phi công vũ trụ.
x
Hồi ở bộ đội tôi có người bạn tên Cường. Nói là bạn nhưng Cường nhiều tuổi hơi tôi. Cường từ Thái Lan vượt tuyến ra Bắc cùng với Nguyễn Hữu Lập. Chuyến đi hàng tháng trời, cũng ly kỳ, viết thành sách được. Cường bảo với tôi, Cường nói tiếng Lào và tiếng Căm pu chia giỏi hơn tiếng Việt. Sau này ra quân, Cường có đi sang Lào công tác một thời gian dài. Vì thế gọi là Cường Lào. 
"Ăn theo" người có trái tim đặc biệt

Cường Lào thuộc loại kỹ sư được động viên vào quân đội. Vì thế tuổi quân ít hơn tôi, nhưng trông già, hệt như ông WTO Trương Đình Tuyển. (KQ bảo có thể “đóng thế!). Trước khi vào bộ đội, Cường Lào là kỹ sư của Bưu điện Bờ Hồ. Tính lè phè. Mặc quân phục mà cứ đòi đi xich lô. Tôi kiên quyết ngăn không cho đi. (Cường Lào giờ vẫn nhắc chuyện này, khen tôi thuộc điều lệnh).
Cường Lào hiền nhưng cục. Gặp chuyện bất bình trong đơn vị thì hay nóng. Trước khi định đánh ai hay báo cho tôi. Tôi tính nhút nhát nên hay can. Vì chuyện này mà Cường Lào biết ơn tôi “không thì bị tù, đến giờ chưa được ra, ông ạ!”. (Bây giờ thì tôi hơi hối hận vì bọn được tôi cứu thực ra cũng đáng bị ăn đòn!). Cường Lào trông bề ngoài khô khan, khó gần nhưng lại tình cảm và là người trước sau như một.
x
Hôm rồi về phép, ngồi ăn sáng ở quán Vân Nam Lý Thường Kiệt, gọi điện cho Cường Lào. Biết tôi về, Cường Lào đến ngay. Ở quán , tính tôi hay bốc phét với bọn bạn em tôi nên lúc ấy mình đang là trung tâm. Cường Lào đến quán cùng anh Phạm Tuân.
Thấy Phạm Tuân đến, bọn bạn em tôi nhào ra bắt tay (và quên tôi luôn). Bọn này – tôi biết - là bọn không biết sợ ai. Chúng nó phải mến anh Tuân lắm lắm thì mới đón tiếp như thế.
Cường Lào nói với tôi rất tự nhiên “vừa mới mua nhà cạnh anh Tuân rồi. Để đi lại cho tiện”. Tôi ngạc nhiên và thoáng nghĩ, chắc ông này lại “có chuyên” với vợ con? “Thế nhà cũ ông bán rồi à”. “Không, bà ấy vẫn ở đấy. Không bán được vì tôi có 4000 lít rượu ngâm ở đấy. Bán nhà thì được nhưng ngại chuyển rượu quá!
Thắc mắc, hôm sau tôi gọi điện cho vợ Cường Lào. Thì ra chẳng có chuyện gì cả. “Anh ấy và bác Tuân ngày nào cũng phải gặp nhau, mà trên này thì xa quá. Thôi thì mua nhà dưới ấy cho tiện”.
Cường Lào với anh Tuân bây giờ đúng như hình với bóng. Anh Tuân đã về hưu thành ra suốt ngày hai ông này đàn đúm. Tôi rủ Cường Lào đi đâu chơi, hắn nghĩ một lúc rồi lắc đầu. Nghĩ là hắn bận. Lúc sau thấy hắn thủng thẳng “vì ông Tuân bận mất rồi”. Đại khái là thế. Hai người có hai xe nhưng lái xe thì chung. Cường Lào lúc nào cũng ăn cơm bên nhà anh Tuân thành ra vợ Cường rất yên tâm.
Biết tôi thích ăn bún ốc nên một hôm Cường Lào cùng anh Tuân đưa tôi đi tìm bún ốc ăn cho bằng được. Ăn xong ra uống nước dừa, chụp một cái ảnh. Giờ ngồi ngắm lại cái ảnh này, tôi thấy rất mừng vì bạn tôi khi về già lại có một người bạn anh hùng - người có trái tim đặc biệt.
Leipzig, Noel 2010

Ước mơ giản đị, đầy nuớc mắt (VNExpress)

Mời các bạn đọc tâm sự của các cháu với ông già Noel!!!

Thứ Sáu, 24 tháng 12, 2010

Đi làm chứng minh thư 1 (Duy Đảo k6)

 Con nghỉ hè, sang năm lên cấp ba. Hai vợ chồng thưởng cho cu cậu một chuyến ra bắc về thăm quê. Phải có giấy tờ tuỳ thân mới mua được vé máy bay vả lại thằng con cũng đã 16 tuổi.  Thế là hai bố con đưa nhau lên Sở Công an để làm CMT.
    Sáng trước khi tới cơ quan dặn con: 
     - Ngủ dậy đi xe bus lên nhà cô, đợi bố 9 giờ tới đón.
   Hai bố con gửi xe  bước vào phòng quản lý trật tự xã hội, khu làm CMT trong sở.
       -Đi đâu đây ! - Một đ/c C/A đứng ở cửa hỏi.
  Tôi cũng trống không:
       - Đi làm CMT .
       - Sang bên đường chụp ảnh,  4 cái khổ 3x4 rồi qua đây làm thủ tục
  Chụp hình 5 phút lấy liền.
  Quay lại chỗ cũ nhìn cái bảng chỉ dẫn, thằng con chen vào xếp lốt .
- Cậu kia chen vào đấy làm gì? - Vẫn đ/c C/A lúc trước
- Dạ ….Dạ .. 
Chưa kịp trả lời thì đ/c CA đã quát: "Quần áo thế kia à! đây là cơ quan nhà nước ai cho cậu mặc quần cụt thế kia. Về ! thay quần ngay". Thế có chết không cơ chứ! Nhà thì xa, nhỡ hết cả công việc. Tính chạy ra chợ Bến Thành mua tạm cho con cái quần dài, nhưng lộn ra đó cũng chả gần. Chưa biết tính sao thì thằng con (vẫn cái tội thông minh đột xuất):
   -Hay bố cởi quần cho con mượn!
   - Hay! Thằng này giỏi! Thế mà bố không nghĩ ra.
   - Nhưng có vừa không ?
"Dài quá thì con xắn lên, bụng rộng thì thắt lưng  xiết lại là xong", thằng con giải thích. Nói là làm, hai bố con lôi nhau ra ngay đầu ngã tư chen vào giữa mấy ông xe ôm đang chờ khách ngồi phì phèo thuốc tán phét.
    - Các bác thông cảm! - Thay lời chào làm quen và xin lỗi. Cứ thế tôi tụt quần, vừa tụt vừa giải thích với mấy bác “tài”. Quần ném cho con, tay đưa lên cổ tháo cà vạt, tay áo trắng đồng phục cởi nút xắn lên. Cũng may già rồi cái khoản kia không còn “ thất thường” nên chẳng cần phải mặc “sịp”  bên trong là cái quần “bà bô” chứ không thì chịu chết. Ba ông xe ôm  bò lăn ra cười.
   Thằng con mặc quần quay trở lại phòng làm thủ tục.
    30 Phút sau thấy ông con đi ra mặt mũi hớn hở.
    - Xong rồi hả con? - Tôi hỏi
    - Mấy ông CA thấy con vừa bị đuổi ra đã  thấy vác mặt vào nên chất vấn: "Sao nhanh thế?".  Nhìn xuống thấy cái quần con mặc thùng thình gấú vén lên mấy lớp,  mấy ông ấy cười: "Mặc quần bố hả? Lần sau nhớ khi vào cơ quan công quyền phải ăn mặc cho chững chạc".

Chuyện ngày Noel

Chuyện thế này, 1 lần có anh bạn cùng về dự lễ ở nhà thờ toàn tòng xứ Tiêu Thuợng. Vì là khách mà chúng tôi đuợc mời dự bữa cơm cùng đức Cha sau lễ. Mọi người đã vào bàn và chờ Cha có lời. Không có thói quen đó, ông bạn khẽ mở lời: "Nào, ta nâng li!". May mà bấm tay, chặn kịp khi anh ta định nói to. Sém chết! Nhập gia mà không tuỳ tục là chết.
Với giáo dân, dù làm việc gì nhưng truớc khi vào bữa cơm đều làm dấu Thánh, khẽ đưa tay làm dấu thánh giá bắt đầu từ trên trán, miệng khẽ nói: Cha - con và đức Thánh thần! Ấy là họ nói, nhờ ơn có Chúa mới có miếng ăn như ngày hôm nay. Cái ơn này các con chiên mãi mãi không quên.
Cũng hôm nay, mời các bạn nghe lời giọng ca của cố ca sĩ opera Pavarotti (Ytalia) hát Avé Maria!

Chuyện tiếu lâm sưu tập cuối năm

Của Đạt k8: Chuyện của bạn nhà văn Nguyễn Tuân

Nguyễn Tuân ít khi kể chuyện tiếu lâm, thế mà có lần ông cũng đã tham gia vào cái mục này. Rằng, nhà văn có một ông bạn thân thường hay phàn nàn về nết ăn nết ở của 2 nhà hàng xóm; họ phải sống chung trong một dãy nhà cấp 4 thời bao cấp.
Hai gia đình hàng xóm suốt ngày gây sự cãi lộn, thành ra rất mệt cho gia đình ông, vì gia đình bạn nhà văn Nguyễn Tuân sống giữa 2 nhà này…Bạn nhà văn đang tính chuyện bán nhà đi để tìm nơi khác cho yên thân; muốn là vậy nhưng việc mua bán nhà là việc làm không dễ.
Nào ngờ, một hôm bạn nhà văn Nguyễn Tuân được 2 ông hàng xóm đến xin chia tay vì lý do: họ sẽ chuyển chỗ ở. Bạn của nhà văn Nguyễn Tuân mừng húm, bởi nếu họ không chuyển thì ông cũng phải chuyển vì suốt ngày họ đánh chửi nhau như thế làm cho ông cảm thấy đinh tai nhức óc.
Tưởng họ chuyển đi đâu cuối cùng thì hai ông hàng xóm lại chuyển chỗ cho nhau và chuyện om xòm khu tập thể lại tiếp tục như cũ…
Của anh Đỗ Quang Việt k2: Hội nghị khoa học ngành y
Báo cáo thứ nhất: ghép nối các phần của cơ thể người bị đứt rời.
- Chuỵên vặt, không đáng quan tâm!
- Nhưng đây là đầu đã đứt rời khỏi cổ mà vẫn phẫu thuật nối lại đuợc.
- Ừ, ghê thật!
Báo cáo thứ 2: "Tôi là bác sĩ thẩm mỹ, làm đẹp".
- Chuyện vặt!
- Một lần làm thẩm mỹ cho mẹ vợ tôi. Bà ta đẹp ra, trẻ hơn mấy chục tuổi, trẻ hơn cả vợ tôi.
- Chuyện vặt!
- Nhưng cơ mà... sau đó bà yêu và đòi lấy tôi.
- ...
Báo cáo tứ 3: Công trình của bác sĩ tai-mũi-họng.
- Tôi cắt amidal.
- Chuyện vặt! Người ta làm đuợc từ lâu lắm rồi.
- Nhưng từ... từ dưới hậu môn lên.
- Sao?
- Vâng, các nhà báo dạo này bị dán băng keo kín miệng. Vậy giải pháp cắt amidal của tôi không tối ưu ư?

Lời chúc Giáng sinh

Đắc Hoà k7 có lời chúc Giáng sinh vui vẻ cùng bức ảnh chúa hài đồng giữa 2 vị Thánh.
Xin cảm ơn bạn!

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

Cái đêm hôm ấy đêm gì ? (Huỳnh Văn Úc)

Các nhà thơ nhà văn tốn rất nhiều giấy mực để tả nhan sắc mỹ nhân. Cụ Nguyễn Du tả Thuý Vân: Hoa cười ngọc thốt đoan trang/Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da. Còn ca dao dân dã thì cụ thể hơn: Vai tròn eo thắt lưng ong/Mày ngài mắt phượng má hồng môi xinh. Đời là sự thống nhất của các mặt đối lập: cao thượng và đểu giả, trung thực và gian dối, dân chủ và độc tài, trong sạch và tham nhũng vì vậy đã có người đẹp ắt phải có người xấu. Xấu như Chung Vô Diệm trán cao, mắt sâu, bụng dài và phệ, chân thô, mũi hếch, tóc thưa, cổ to, lưng gù, da đen…Xấu như thế nhưng theo điển tích Trung Hoa cũng được chọn làm vương hậu của Tuyên Vương nước Tề. Còn ở Việt Nam tôi chỉ mới biết có cụ Nam Cao tả Thị Nở người yêu Chí Phèo. Chỉ là người yêu thôi vì tuy đã ăn nằm với nhau nhưng chưa có cưới xin gì. Nam Cao viết rằng thị xấu ma chê quỷ hờn, mặt thị là một sự mỉa mai của hoá công, nó đã ngắn mà hai má hóp lại, mũi vừa ngắn vừa to vừa đỏ vừa sần sùi như vỏ cam sành đã thế lại còn muốn cạnh tranh với cặp môi dày màu thịt trâu xám ngoét.

Nhân vật nữ trong câu truyện của tôi không đẹp. Nếu ta nhìn thấy thị thấp thoáng xa xa thì tưởng là Thuý Kiều, nhưng khi đối diện mới biết là người yêu Chí Phèo. Nói thế có hơi oan cho thị bởi vì so với Thị Nở còn dễ nhìn hơn nhiều. Tại sao khi nhìn từ xa ta lại có thể nhầm thị với Thuý Kiều? Trước hết là do cái dáng thon thả dong dỏng cao, thị cao dễ có đến mét sáu. Sau nữa là dáng đi. Thị chịu khó quan sát dáng đi của người mẫu trên sàn catwalk và chịu khó đi đúng như thế bất kể là trong nhà hay ngoài phố. Thị mặc quần phăng, đi giày cao gót hàng hiệu, áo sơ mi cao cổ vì nếu mặc áo hai dây để hở ngực thì chẳng có gì để khoe. Thế còn lại gần thì sao? Ta sẽ thất vọng chứ còn sao với giăng gì nữa. Thị có khuôn mặt chữ điền là khuôn mặt hay được trông thấy trên cổ đàn ông, phía dưới mũi và trên cằm lún phún có râu. Tóc thưa, cứng và ngắn nên dù có tra cứu hàng trăm catalog ta cũng khó mà chọn cho thị một kiểu làm đầu thích hợp. Mũi dài hơn mũi Thị Nở một ít và không cạnh tranh với cặp môi, vì lạy Chúa lòng lành! Môi thị cũng giống như môi mọi người và có màu hồng, cũng có thể là do son môi. Thị chịu khó trang điểm hàng ngày nên ta khó lòng biết da thị màu gì ẩn sau lớp phấn. Đôi mắt to, lông mày hình lưỡi mác. Nhìn chung thế thì cũng ổn đấy chứ! Thế nhưng trên khuôn mặt của thị có một điều bất ổn, bất ổn nghiêm trọng. Đó là hàm răng, nếu trời mưa một trung đội có thể đến nhờ sự che chở để khỏi bị ướt. Sau một đợt điều trị dài ngày tại gia, theo chỉ định của bác sĩ trước khi đi ngủ thị phải đeo một thiết bị bằng thép quanh mồm và ngủ với nó suốt đêm đến sáng tháo ra. Cũng khắc phục được đôi phần. Cũng còn hơn là không can thiệp gì. Còn một điều nữa. Đoạn trên tôi có nói là thị hay mặc quần phăng. Giời ạ! Thị mà mặc váy để lộ đôi chân thì chúng ta phải chạy dài vì lông chân của thị đen và rậm còn hơn của đàn ông. Lại phải nhờ vả y học, bác sĩ can thiệp bằng các thứ thuốc nội tiết tố cũng có thuyên giảm được đôi phần nhưng dẫu sao thị vẫn chưa dám mặc váy.

Cụ Nam Cao viết rằng Thượng Đế chí công nên Thị Nở nghèo, nếu trái lại ít nhất đã có một đàn ông phải khổ sở. Nhân vật nữ của truyện này trái lại rất giàu. Thị là con gái thứ hai của một đại gia. Ta chỉ nói sơ qua là nhà họ có một công ty ăn nên làm ra, ngành nghề gì tôi chưa tìm hiểu. Trụ sở chính là ngôi nhà chín tầng trên diện tích nền tám mươi mét vuông và khuôn viên chung quanh tổng cộng hơn trăm mét vuông ở mặt tiền phố Hoàng Cầu. Ngoài ra còn một ngôi nhà bảy tầng trên diện tích nền sáu mươi mét vuông ở mặt tiền phố Xã Đàn cho một hãng kinh doanh điện thoại thuê với giá ngót một trăm triệu một tháng. Tiền của như nước sông Hằng, đông như quân Nguyên. Vậy thì nhất định phải có một đàn ông phải khổ sở là cái chắc. Người ấy là hắn, một thanh niên hai mươi tư tuổi, kém thị bốn tuổi, là nhân viên của công ty có trụ sở ở phố Hoàng Cầu. Hắn đẹp giai lồng lộng, cao hơn mét bảy, da trắng, tóc mượt, nụ cười tươi. Chỉ phải cái tội nhà nghèo. Nhà hắn ở nông thôn, một ngôi nhà ngói ba gian thấp lè tè và một cái sân gạch nho nhỏ phía trước đầy rơm rạ vương vãi và phân ngan phân gà thả rông. Đã nghèo lại đông con. Hắn là con cả, sau hắn còn một đàn em vừa trai vừa gái bốn đứa nữa. Cũng may mà hắn thông minh, chăm học, bố mẹ chạy vạy vay mượn gửi tiền cho hắn, Nhà nước cũng có chế độ cho hắn vay số tiền chưa đến triệu bạc một tháng. Hắn biết thân biết phận nên lên thành phố trọ học không đua đòi ăn chơi mà chịu khó học giỏi, hai năm cuối đại học còn được học bổng. Cầm tấm bằng đại học hắn đến phỏng vấn xin việc ở công ty có trụ sở phố Hoàng Cầu, hắn trúng tuyển và giữ một chức vụ gì đó tôi không biết, chỉ biết hắn ít khi ngồi văn phòng mà vai đeo laptop lưng dắt mobile cưỡi xe máy chạy rông là chính. Chắc lương cũng khá.

Đời hắn sang trang sau một buổi ông chủ công ty gọi đến phòng riêng, hai ông con có một buổi nói chuyện cởi mở, lật bài ngửa một cách thoải mái, sòng phẳng. Sau buổi nói chuyện đó hắn mất ngủ dễ có đến dăm đêm, ban ngày thở dài thườn thượt. Thở dài nhưng cuối cùng hắn vẫn đi đến quyết định. Tại sao lại thế? Tại vì hắn muốn đổi đời. Đổi đời để có điều kiện giúp đỡ gia đình, hắn là một người con ngoan và có hiếu. Quyết định gì vậy? Lấy con gái thứ hai của ông chủ làm vợ, người con gái mà tôi đã tốn giấy mực để tả sơ qua cho các bạn biết ở đoạn trên.

Rồi cũng đến ngày hôn lễ được tổ chức ở khách sạn năm sao Melia, một trong những khách sạn đẹp nhất Hà Nội. Xe limousine gắn đầy hoa chở cô dâu chú rể chạy lòng vòng quanh mấy con phố rồi mới dừng ở sân trước sảnh khách sạn. Quan khách ngồi kín hai phòng, phòng trên có sân khấu là nơi diễn ra các thủ tục của hôn lễ, tầng dưới theo dõi các sự kiện ở sân khấu qua màn hình cỡ rộng. Bố mẹ hắn lóng ngóng bước lên sân khấu sánh vai cùng với nhà gái, chưa bao giờ họ lạc vào một khung cảnh huy hoàng hoành tráng với đủ thứ đèn màu, bốn cây pháo hoa phun trào rực rỡ, rượu rót tràn trề qua chồng cốc mấy tầng, rồi diễn văn, rồi đáp từ, rồi ca nhạc văn nghệ với dàn nhạc sống có nghệ sĩ saxophone danh tiếng số một Việt Nam. Thú thực là hắn cũng có hơi ngỡ ngàng, thêm một chút cảm động, thêm một chút tự an ủi khi nhìn thấy thị trong bộ váy cưới màu trắng tinh khiết. Và kỳ diệu thay là nghệ thuật hoá trang, những nghệ sĩ hoá trang bậc thầy có thể biến Thị Nở trong phút chốc hóa thành Thuý Kiều.

Cái đêm hôm ấy đêm gì? Hỏi vô duyên! Là đêm hoa chúc động phòng của thị với hắn chứ còn là đêm gì nữa. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, khi thị đã trút bỏ hết váy áo phô bày cái bức tượng không mấy hoàn hảo của hoá công thì hắn nhắm mắt lại và tặc lưỡi. Các cụ nhà ta nói chí lý: tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh. Vẫn còn đèn ngủ mờ ảo lung linh nên hắn nhắm mắt lại thì cũng coi như là tắt đèn và trong trí tưởng tượng nhà tranh đã trở thành nhà ngói. Cho nó xong. Rồi thì cũng xong. Xong việc rồi thị ngủ ngay, ngủ say như chết, ngáy như sấm, tệ hơn, đôi chân mà tôi đã có dịp tả ở đoạn văn trên một cái gác lên bụng, một cái gác lên đến gần ngực của hắn. Còn hắn? Tôi không muốn tả thêm gì về hắn nữa trong cái đêm thao thức ấy, cái đêm hôm ấy đêm gì!

Hà Nội 2010

Mừng sinh nhật thứ 110 của Cụ Hoàng Đạo Thuý

Tin từ Tạ Nghĩa (cháu ngoại Cụ):
Vì nhiều lí do, sáng nay, tại Bảo tàng Cách mạng VN, Tông Đản, lễ tuởng niệm Cụ Hoàng Đạo Thuý (1900-2010) mới được Hội Sử học VN, Hội Huớng đạo cùng gia đình tổ chức thành công.
Các đệ tử Huớng đạo sinh đến dự, ngồi kín hội truờng. Huớng đạo sinh ngày nào - giờ đã tám, chín chục tuổi, râu tóc bạc phơ, chân tay run rẩy nhưng vẫn mặc sắc phục ka-ki cộc tay. Mọi người cùng nhớ tới "huynh truởng" Huớng đạo sinh VN từng đảm đương trách nhiệm 15 năm đến 1945. Cụ là người thầy của nhiều trò gỉoi.
Tổng thư kí Duơng Trung Quốc hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ MC.

Cái lạnh ở HN

Lạ. Trưa qua nhậu về, trời nóng, chỉ khoác cái áo ngắn tay. Ngồi trên lap-top loay hoay post bài, đọc báo mạng. Nhưng chỉ đến 4g, trời đổi gió. Lạnh. Ra đuờng thấy âm u. Thời tiết đổi nhanh thế! Phải mặc ngay áo dày hơn mới an toàn.
Sáng dậy đi thể dục, phải mặc áo dày phòng lạnh. Chạy, đi, nóng; lại phải cởi áo vắt vai. Đi về với áo mỏng.
Thời tiết ngoài này kì quá? Đổi mùa liên tục...

Cuối năm xem ảnh "đời thuờng cụ Văn" (Bee)

Lần đến thăm cụ Trần Văn Giàu (bạn tù Côn Đảo, thầy dạy Triết học Mac-xit của cha tôi) đầu năm 2007. Cụ kêu người nhà mang bia "Ken" cho 2 anh em tôi uống cùng. Nhấp 1 ngụm, cụ nói đùa: "Tôi sinh sau anh Văn mấy chục ngày. Giờ thì 2 ông già này thi xem ai sống lâu hơn...".
Cả 2 cùng qua cái nguỡng 100.
Và, cụ Giàu vừa mới đi.
Chỉ còn lại cụ Văn.
Cuối năm qua Bee mà thấy đuợc cuộc sống đời thuờng của cụ Văn.
Cảm ơn Bee!!!

Chỉ có ở HN... (tiếp - ST: Đạt)

Một kiểu vừa bán hàng vừa “chửi chó mắng mèo”

Khi bạn đến chơi nhà ai, thấy chủ nhà tiếp đãi bạn ân cần, nhưng trong khi đó vẫn cứ quát nạt chửi bởi, mắng nhiếc con cái, bạn đã thấy nhột lắm rồi. Trong cách xử thế, người ta gọi là kiểu “chửi chó mắng mèo” để gián tiếp đuổi khách.

Quán bún ngan trên đường Trần Hưng Đạo bà chủ quán áp dụng chiêu này để ra oai. Bà tỏ ra ngọt ngào với khách nhưng lẫn lộn trong sự ngọt như mía lùi ấy là những câu chửi thậm tệ đám “lâu la” bưng bê của cửa hàng: “Mày đi đâu mà giờ mới vác xác đến, ở nhà chôn bố mày à?”.

Thì ra nạn nhân là cô giúp việc mới đang đứng chịu trận trước bà chủ và hàng chục thực khách đang tất bật nhai và… nhẫn nại nghe. Bà chủ quán thấy nhiều người ngẩng đầu ngó, như được khuyến khích (ở Hà Nội còn gọi là được động viên), tay làm hàm càng… chửi!.. Càng chửi càng hăng.

Ở hàng hủ tiếu nổi tiếng trong “ngõ ẩm thực” phố Hàng Chiếu, bà chủ hàng cũng phải chửi người giúp việc liên tục. Bà chửi rất du dương, xen lẫn lời mời với khách hàng khá êm đềm:“Mày có rồ không mà cắt rau dài thế này?”. Rồi quay sang phía một khách hàng trẻ, bà tiếp nối luôn: “Em không ăn rau sống, à”. Rồi lại quay vào chửi người làm: “Cái con ngu vạ ngu vật kia, khách chờ vòng trong vòng ngoài mà cứ đứng như con chết rồi thế kia à?” Lại quay sang phía khách hàng bà “hát luôn”: “Chưa đến lượt em, đợi tí, gái nhé!”. Lại liên tục chửi: “”Xéo về quê mà hốc C.! Loại lười thối thây như mày chỉ tổ ngứa mắt tao!”. Quay sang khách bà đổi giọng một chút: “Ngồi xuống đây em, chật chội tí, thông cảm nhá!”… Cứ thế liên tục bà vừa chửi vừa “hát” vừa bán hàng, không hề biết mệt.

Nhiều người khẳng định họ đều ít nhất 1 lần vừa ăn hàng vừa… được nghe chủ quán chửi người làm. Bà Lan (bán hàng lưu niệm) kể: Cuối tuần trước, cả nhà bà đến quán hải sản biển B.H trên phố Tô Hiến Thành. Bà chủ ở đấy đang quát tháo một nhân viên, thỉnh thoảng lại xỉa xỉa con dao về phía cậu người làm; cậu này thì mặt lạnh tanh như không nghe thấy gì. Các cháu bà Lan ngồi cạnh sợ rúm ró trước lưỡi dao sắc lẻm thỉnh thoảng vung loang loáng trước mặt.

Trước những chủ quán mồm năm miệng mười, chửi người làm như hát hay, nhiều khách nghẹn. Bà Lan chỉ còn biết nói:”Nuốt chưa hết miếng đã muốn đứng lên, ăn một lần là cạch đến già”

Nhưng cũng với nhiều người, nghe chửi ở quán hàng thường như… vừa ăn vừa xem biểu diễn (cốt sao tiếng chửi không dành cho mình!).

Thế nên, “phong cách bán hàng” kiểu… chửi không chỉ phát huy cao độ ở các quán hàng nhỏ, mà nay nó còn được lan sang ở hệ thống nhà hàng bậc trung như L.V (phố Lý Thường Kiệt), Q.N (phố Phan Bội Châu)…

Thông báo: HỌp mặt k5 phía Bắc

BLLk5 thông báo: Mời các bạn k5 về họp mặt truyền thống "45 năm nhập truờng, 40 năm nhập ngũ" và đón mừng năm mới 2011.
- Thời gian: từ 10g sáng, thứ bảy 25/12/2010.
- Địa điểm: Bia hơi Hải Xồm 23 Nguyễn Đình Chiểu.
Hãy đến với nhau (như Chỉnh Huấn từng nói) với:
Một Biển Hoài Niệm,
Một Trời Nhung Nhớ,
Một Trái Tim Trẻ Thơ

Một Tâm Hồn Lính Trỗi.
 Đề nghị thông báo tiếp!!!

“60 ngày đêm” và vị Chính uỷ mặt trận Hà Nội


Sinh năm 1923, quê Tiền Hải, Thái Bình.
Năm 1939 - 17 tuổi hoạt động cách mạng. 18 tuổi vào Đảng, 19 tuổi - Tỉnh uỷ viên dự khuyết, 23 tuổi - Chính uỷ mặt trận Hà Nội, 27 tuổi - Chính uỷ đại đoàn 312, 32 tuổi - Chính uỷ quân khu, 35 tuổi - thiếu tướng…
Cuộc đời không chỉ gắn liền với trận mạc mà cả lĩnh vực văn hoá văn nghệ: uỷ viên sáng lập Hội Nhà văn 1957, Thứ trưởng Bộ Văn hoá, Truởng ban Văn hoá văn nghệ TW, Chủ nhiệm Uỷ ban Văn hoá giáo dục Quốc hội…

Về một bức ảnh lịch sử
Tôi được gia đình Trung tuớng Trần Độ tặng bức ảnh tư liệu lịch sử “Bác Hồ đến thăm đơn vị “quyết tử” của Hà Nội, đầu năm 1947”. 

… Ngay sau ngày “Toàn quốc kháng chiến” 19/12/1946, các chiến sĩ mặt trận Hà Nội giành giật từng tấc đất, góc phố với giặc Pháp. Chiến luỹ mọc lên khắp nơi. Giường, tủ, bao tải cát… bày ra phố làm chiến luỹ. Nhà này trổ cửa sang nhà khác…
Đầu năm 1947, Trần Độ về nhận nhiệm vụ ở Khu 2 (Hà Nội) rồi là Chính trị uỷ viên mặt trận Hà Nội (Tư lệnh là ông Vương Thừa Vũ).
Lần Bác xuống thăm, đi cùng Người có bác sĩ Trần Duy Hưng. Trong ảnh, ông Độ mặc binh phục mùa hè của sĩ quan Pháp (đầu đội mũ ca-lô có gắn sao, khoác áo ngắn tay ka-ki cùng quần soóc - người thứ 3 từ trái qua).
Ông nhớ mãi lần vinh dự đón Bác: “Cả đơn vị dàn hàng ngang đón Bác. Bác bắt tay từng cán bộ rồi căn dặn: “Giặc Pháp không từ bỏ âm mưu xâm lược nuớc ta. Ở Hà Nội, chúng dùng xe tăng, binh lính cùng nhiều súng ống, đạn dược tấn công, hòng bắt chúng ta khuất phục. Quân dân ta chỉ còn một con đường - chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc. Bác rất cảm động truớc những cảm tử quân ôm bom ba càng lao vào xe tăng giặc…”. Các chú hãy “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh!”.
Lời Bác thôi thúc đơn vị chúng tôi quyết chiến… Và chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, Vệ quốc quân đã bảo vệ hàng vạn bà con Thủ đô vượt sông Hồng, rút khỏi Hà Nội an toàn”.

Con người ấy “đã dám theo cách mạng thì còn gì mà sợ!”
Năm 1941, Trần Độ bị Pháp bắt. Toà án Thái Bình kết án 15 năm tù. Trong tù, tên mật thám Ta-lông dùng đủ các ngón đòn tra tấn dã man nhất nhưng không thể khuất phục. Một lần mang tới 1 bát cơm cùng 1 bát cứt và đôi đũa, Ta-lông doạ dẫm:
-        Mày muốn ăn gì? Cơm đó, nói ra thì ăn. Không thì ăn cứt!
Trần Độ giận sôi nhưng lạnh lùng trả lời: “Tôi không biết thì làm sao có thể nói!”, rồi thản nhiên tay cầm lấy bát cứt, tay cầm đôi đũa ghém lại như sắp cho vào miệng. Ta-lông sợ hãi ngoảnh mặt. Vẫn tiếp tục vun vén bát cứt, hôi thối tởm lợm nhưng ông quyết làm thất bại sự đểu cáng của chúng. Mồm mép, mặt mũi ông đầy cứt, khắp sàn nhà đầy cứt. Ta-lông lắc đầu, bỏ ra ngoài.
Sau đó, ông bị đưa lên Hoả Lò rồi tống lên Sơn La. Năm 1943, trên đường từ Sơn La về xuôi để đày ra Côn Đảo, ông nhanh trí trốn thoát.

Giúp việc cho Tổng bí thư Truờng Chinh
Năm 1944, mới 20 tuổi Trần Độ được giao về “Đội công tác” của Thuờng vụ TW, giúp việc cho Tổng bí thư, cùng các ông Trần Dương, Mười Hương. Ông kể lại: “Ông Truờng Chinh là con người rất cẩn thận. Chả thế sau này được Bác đặt cho cái tên Năm Thận”.
Ngày mới về, ông Trường Chinh hỏi ông Độ:
-        Cậu có biết tiếng Pháp?
-        Dạ, cũng có học nên cũng “bập bẹ” ạ.
-        Vậy, dịch thử bài viết này.
Sau khi dịch xong, ông Truờng Chinh xem rồi nhận xét: “Bài dịch của cậu khá tốt. Tuy nhiên có 1 dấu phẩy đặt không đúng chỗ”. Từ đó, Trần Độ đuợc Tổng bí thư tin dùng vào việc viết lách, tham gia làm báo Cờ Giải phóng
Ông Độ chứng kiến sự ra đời của “Đề cương văn hoá” do Tổng bí thư soạn thảo, rồi lại được giao mang sang phổ biến cho ông Lê Quang Đạo (khi đó là bí thư Thành uỷ Hà Nội).
Ông Đạo lại bố trí cho ông Độ trực tiếp phổ biến đề cương cho các văn nghệ sĩ: Tô Hoài, Nguyên Hồng, Nguyễn Huy Tưởng… Đây cũng là cuộc tiếp xúc đầu tiên của ông với các văn nghệ sĩ có tên tuổi. Cố gắng truyền đạt thật tốt tư tuởng của đề cương và cũng từ lần đó, ông có duyên nợ đến suốt đời với văn hoá, văn nghệ.

Làm báo
Sau 2/9/1945, trở về Hà Nội, ông Độ tham gia làm báo Quân Giải phóng. Báo đựơc in ở nhà in tư nhân của ông Ngô Tử Hạ (1 giáo dân, tư sản yêu nước), trên phố Nhà Chung. Bắt chước báo Cờ Giải phóng của Đảng (khi đó bán rất chạy), măng-set báo Quân Giải phóng cũng in màu đỏ.
Ngoài hệ thống phân phối trong quân đội, các cháu bán báo dạo cũng tích cực tham gia phát hành. Sáng nhận báo đi bán, chiều về giao tiền đầy đủ.
Cuối 1945, quân Tầu Tuởng kéo vào Hà Nội, thay mặt Đồng minh tuớc vũ khí quân đội Nhật hoàng. Chúng coi Việt Minh chỉ là mặt trận đoàn thể, không có quân đội nên Quân giải phóng phải đổi thành Vệ quốc đoàn. Vì vậy, báo Quân Giải phóng cũng phải đổi tên.
Bác Hồ cho gọi Trần Độ lên giao nhiệm vụ này. Ông Độ liền hỏi:
-        Thế ý Bác định đổi tên báo là gì ạ?
-        Chú về suy nghĩ rồi báo cáo lại với Bác. – Bác trả lời.
Suy nghĩ kĩ chủ trương rút vào bí mật của Đảng, ông Độ chọn tên báo là Chiến thắng. Khi báo cáo với Bác, Bác đồng ý. Sau đó, Toà soạn báo Chiến thắng vẫn đặt ở 36 Lý Thường Kiệt và tiếp tục xuất bản thêm 1 thời gian nữa ở Hà Nội.

Làm công tác chính trị
Sau khi rời Hà Nội, ông về làm truởng phòng Tuyên truyền (Chính trị Cục, Bộ Tổng tư lệnh).
Cuối năm 1947, ông nhận nhiệm vụ đưa các văn nghệ sĩ (nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát, họa sĩ Mai Văn Hiến, nhà văn Nguyễn Công Hoan…) đi thực tế vào Khu Bốn. Khi đó, Nguyễn Sơn là Tư lệnh. Biết Tư lệnh là “tướng văn nghệ” nên các văn nghệ sĩ rất muốn gặp. Trình giấy giới thiệu cho ông Sơn xem, thấy cả Nguyễn Công Hoan - bạn học từ ngày ở trường Sư phạm Hà Nội – thì ông Sơn rất mừng và cho 1 cái hẹn (nhưng không đả động tên cán bộ đi cùng).
Đưa nhóm văn nghệ sĩ vào phòng khách, ông Độ ra ngồi 1 góc. Ông Sơn vui vẻ: “Hôm nay thấy có các văn nghệ sĩ, tôi mời các anh đến nói chuyện văn nghệ chơi”. Thấy ông Độ ngồi lại, ông Sơn chỉ vào mặt, bảo:
-        Mày thì biết gì về văn nghệ? Ngồi đây làm gì?
-        Tôi muốn ngồi nghe các anh nói chuyện để học tập. – Ông Độ thành thật trả lời.
-        Ừ, thì cứ ngồi đấy!
Rồi ông Sơn bắt đầu câu chuyện…

Truởng thành trong chiến đấutầm nhìn xa
Năm 1954, Đại đoàn 312 (Tư lệnh Lê Trọng Tấn và Chính uỷ Trần Độ) đã bắt sống Tướng Đờ Cát tại Sở chỉ huy mặt trận Điện Biên Phủ.
Năm 1958, trong đợt phong tướng đợt 2, ông đuợc nhận quân hàm thiếu tuớng.
Năm 1964, các tướng lĩnh của Sư 312 đựơc Đại tuớng Nguyễn Chí Thanh tin tưởng, đề nghị Trung ương cử vào Nam chiến đấu. Tại đây, Trần Độ là Phó bí thư TW Cục và Phó chính uỷ Quân giải phóng miền Nam Việt Nam.
Đầu năm 1967, quân đội Mỹ dùng 4 vạn lính Mỹ cùng 5000 lính ngụy mở trận càn Gian-xơn Xi-ty, đánh phá căn cứ của Trung ương Cục. Chiến dịch kéo dài 53 ngày đêm, Mỹ thu đuợc 1 số vũ khí, quân trang quân dụng nhưng không có 1 trận đánh lớn nào. Coi như thất bại. Trong số chiến lợi phẩm thu được có thùng phim, ảnh.
Mậu Thân 1968, cơ quan Tâm lí chiến của ngụy đưa lên báo Chính luận tấm ảnh xác chết cùng ảnh ông mặc bộ bà ba đen với tít đậm giật gân “Tướng Độ bị hạ sát. Chính chuẩn tuớng Nguyễn Ngọc Loan đích thân chỉ huy cuộc săn đuổi… Tướng Độ cùng 8 người khác bị gục ngã tại phuờng Phú Định, quận 6...”. Bà con, bộ đội ta đọc đuợc tin này cũng hoang mang. Nhưng ông không chết.
Sau 10 năm ở mặt trận, tới đầu 1974, ông trở ra Bắc. Ngay những ngày đầu trở về với hậu phương lớn, đi thực tế khắp nơi, Trần Độ đã phát hiện những điều “không bình thường” ở miền Bắc XHCN. Ông có thư dài gửi tới cấp trên.
Toàn văn bức thư được đăng trong “Chuyện Tướng Độ” ( Bá Cường - NXB Quân đội, 2007). Đọc xong, ta thấy còn có tính thời sự cho đến ngày hôm nay.
Ông mất tại Hà Nội ngày 9/8/2002, thọ 80 tuổi.
Trần Độ xứng đáng là 1 tướng quân tài ba, văn võ song toàn!

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

Ngày 22/12, từ Học viện đến... bạn Học viện

Sáng cùng anh giai Ngân đến Học viện. Hôm nay là ngày nghỉ nhưng cũng gặp vô số bạn bè, đồng nghiệp cũ.
Em Dung - từng là bộ đội ở Phòng Nghiên cứu (1977-78), sau về học Ngoại ngữ, nay sinh sống ở Úc - cũng hẹn về. Anh em đưa nhau thăm lại truờng cũ. Trường khang tarng quá, đẹp qúa nhưng toàn giáo viên mới, lạ và trẻ quá. Chúng ta chả lẽ đã... già?
Không thể vội đi mà phải uống với bộ môn Đạn của bác Ngân. Anh em, thầy trò mới, cũ gặp nhau hoan hỉ.
Vì có hẹn với Tuấn "tây" (cựu học viên k10), chúng tôi phi tiếp về Làng Tôi ở cuối phố Lý Thuờng Kiệt. Anh em từ k1 (Chu Thành, Trần Thắng Lợi) đến thầy Ngân (cùng thầy Mạnh Giao về truờng dạy từ k1), rồi k3  - NSUT Duơng Minh Đức, k5 -  Kiến Quốc, k6 -Tuấn Anh, Đỗ Dũng, Thanh Chung, Thắng "híp"; k7 - Thắng Bình và nhiều, nhiều anh em k9 hội ngộ nhân Ngày Quân đội. Cũng như năm nào, Tuấn "tây" chủ xị. Quá là vui!
Em Dung cảm động khi đuợc gặp lại anh DMĐ và đuợc nghe anh hát "những bài hát hay nhưng chỉ có 1 lần". Khóc khi chia xa.
Ngày 22/12 năm nay quá là ý nghĩa!!!

Các cầu thủ "cũ" tại sân bóng mới của HV

Dung: "Em là dân sự cũng đuợc vào thăm HV à?"

Bữa cơm rau dưa với bộ môn Đạn của bác Ngân
Về Làng Tôi vui tiếp

Thấy Ngân gặp lại trò Lợi sau 40 năm xa
Bùi ngùi rỏ lệ khi chia tay với Tuấn "chủ xị"

Dung: "Anh Đức đã cho em nghe những bài hát cũ, nhưng... để đời!"