Cũng khởi đầu Cờ (c) đứng cạnh U,
Sao cho rằng CỤ lớn hơn CU ?
Râu ria rậm rạp CU như CỤ,
Da dẻ nhăn nheo CỤ giống CU.
Chớ cậy ngày nay lên mặt CỤ
Mà quên thuở nọ vốn thằng CU.
Lạ gì CU nặng CU thành CỤ ;
CỤ chẳng .. nặng, thì CỤ hóa CU.
(Tây nào phân biệt CỤ hay CU).
Thế sự đảo huyền chuyện CỤ CU,
Lộn sòng "Thằng CỤ" với "Ông CU"
CU "Quân tử kiếm" là "CU CỤ",
CỤ "Lão ngoan đồng" ấy "CỤ CU".
Ra chốn đình trung ưng gọi CỤ,
Giữa vòng hương phấn muốn là CU.
Giai nhân có hỏi CU hay CỤ ?
"Ngũ thập niên tiền .. CỤ vốn CU".
Năm nay tuổi tớ sáu mươi tư,
Rằng CỤ rằng CU tớ cũng ừ!
Với bọn nhóc tì, ừ ! Lão: CỤ ;
Cùng hàng tiến bối, dạ ! Con: CU.
Nhơn sanh ảo ảnh, đời là mộng ;
Thế sự vô thường, khôn giả ngu.
Thành bại nhục vinh, mây khói cả ;
CU hay CỤ há khác nhau ư.
Bài đăng Phổ biến
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ... (Tiếp theo và hết)
- Lê Bình vừa đi, đột ngột quá !
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- Điện ảnh thứ bảy: Nghệ thuật phim (Cao Bắc)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- Bộ trưởng Tài chính Lê Văn Hiến qua lời kể của người cháu ngoại (Hương Thảo Nguyên)
- Chuyện về mấy anh em nhà họ Chu (KQ)
- Nồi da nấu thịt ở Ucraine (ST: ĐB)
- VN ta theo đánh giá của thế giới???
- Gia đình đặc biệt của vị Chính ủy Hải quân (ST)
Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
3 nhận xét:
Hay!
Sờ Cu được, nhưng sờ CỤ thì... khó???
Vì đã "nặng", cu không "lên" được nữa!
Đăng nhận xét