Tối, Phúc Chiến alô bảo đến nhà Kha Tư Xô bốc phét. Phi đến ngay vì bạn có 1 ngày ở SG. Uống, nói nhiều chuyện. Cơ bản là tâm đầu... 10g hơn mới "chuồn chuồn".
Đi tắt kênh Nhiêu Lộc, rẽ ra đuờng Phan Đăng Lưu. Biết phải đi nguợc chiều khoảng 20m nhưng cứ phi. Vừa rẽ thì thấy ngay 1 cặp bồ câu vàng "cảnh sát xa lộ" chặn ngay mũi xe. Nghĩ bụng toi rồi. Mồm đầy hơi bia, giấy tờ xe thì NO, và cố tình phạm luật. Coi như là TOI. Giam xe là cái chắc.
Đang lục bộ nhớ xem gọi chú em CSGT nào. Dừng xe, mở ngay cái mồm "dạ, xin lỗi". Hai chú CSGT mặt lạnh như tiền. Chỉ thấy 1 chú chỉ chỉ ngón tay... Ơ hay, thế là thế nào??? Cũng nghĩ sẽ chờ chú làm động tác tiếp theo, đưa tay lên mũ chào, là xong. Nhưng vẫn không thấy. À, ý là bác cứ đi đi?
Thế là nổ máy, phi thẳng tới ngã 3 rẽ vào Café Anh Đỗ. Thoát. Về nhà mới biết, các chú đang đón lõng cánh "đi bão". May quá.Chứ bị giam xe là nhục lắm. Bài học nhớ đời.
Lạy Trời, vì ta sống có hậu chăng???
Bài đăng Phổ biến
- HN cũng đang chuyển mình?
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- Gặp mặt các bạn yêu thơ của Báo liếp
- Bàn về thắng, thua trong Bên Thắng Cuộc của Huy Đức (Trần Đình)
- Tùy bút: Nhìn lại nước Mỹ qua chuyến đi đầu tiên (2)
- Sơn Hà Xã Tắc (Vũ Quốc Hoạt)
- Cây từ Vũng Chùa (Quang Việt)
- VN ta theo đánh giá của thế giới???
- Một chuyến đi không thể quên! (Lê Chí Hòa)
- Về Đất Mũi (Quang Việt)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét