Từ HN vào, thay đổi thời tiết, lập tức đau họng húng hắng ho. Hái cả chục lá lược vàng nhai thì thấy dị ứng đầy người (chắc giống bác Ngân lần về nước vừa rồi). Chợt nhớ tới lọ mật ong rừng được Việt Hà mang từ quê xuống, tặng; rồi nhớ tới bài thuốc cùa thầy Trung cấp cứu bằng gừng tươi (khi bị cảm gặp mưa gió sau chuyến ra vịnh thăm tượng Nữ thần Tự do về); vậy là cắt từng miếng gừng lớn bằng đầu ngón tay cho vào miệng, xúc thêm chút mật ong rừng cho vào miệng ngậm. Thấy êm êm.
Trước khi đi ngủ không quên xoa dầu vào gan bàn chân rồi xỏ tất. Ngủ cả đêm ngon giấc, ít ho, tới sáng thì khỏi hẳn. Hóa ra thuốc ngay bên mình mà chả biết.
Bài đăng Phổ biến
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- MỘT LẦN TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN NỔI GIẬN (Khánh Tường)
- Mot ngay o Chicago
- Chuyện về Thủ trưởng Lê Phương Cảo mà tôi biết (Trần Đình Ngân)
- Cà phê Anh Đỗ - cảm nhận của tôi
- Hồ Xuân Hương và bài thơ Vịnh cái quạt (Huỳnh Văn Úc)
- KỶ NIỆM ĐỜI LÍNH (Phần II) (Việt Dũng)
- Theo chân 1 du khách Mỹ thăm đường mòn HCM (ST: Đạt)
- Chuyện ít biết về gia đình Trần Độ, vị tướng “văn - võ song toàn” (KQ)
- Nghĩa của tiếng Việt: “Nhũn như con chi chi”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét