Thứ Năm, 18 tháng 11, 2010

"Chuyến xe bão táp" - kỉ niệm khó quên thời ĐHQS Vĩnh Yên (Ngô Long Phúc Chiến)

Sau khi rời trường Trỗi hè 1967, tôi về học Trung cấp Thông tin ở Phố Thắng, Hà Bắc cùng Sư Đà, Văn Tuyết Mai. Tốt nghiệp, được chuyển về ĐHQS.
Sau 30/4/1975, trở về Nam, tôi mang ra 1 chiếc 67 màu đen, có dáng hình khẩu súng. Hồi đó có xe Honda 67 là oai lắm... Hôm đó, Thắng và cháu Nam lên chơi. Phải chạy ra “chiêu đãi khổ” gặp anh Tứ phụ trách điều đình xin phòng. Bố trí cho mẹ con nó xong xuôi mới chạy vào đơn vị. Vừa qua cổng Bảo Sơn thì gặp anh Đoàn Mạnh Giao đi ngược ra. Anh ới lại, rủ lên “cơ sở cách mạng” trên Việt Trì làm tí RTC.OK, xong ngay.
Cuỡi xe 67 lên đường, vượt hơn 20km lên đến “Thành phố ngã 3 sông” nhập tiệc. Đang ngon trớn, bỗng Mạnh Giao nhớ là sáng mai có cuộc họp chuyên đề tại Hà Nội. Bàn đi tính lại tôi bảo, lo gì, tí nữa phi về đón đầu ở ga Vĩnh Yên; miễn là đêm nay có mặt tại Hà Nội. Anh Giao yên tâm.
Mải vui vì R ngon mà quên hết thời gian, hơn nữa chủ quan “tàu Việt Nam ôm chặt đất anh hùng”, thế nào chả muộn. Chúng tôi cứ lừ lừ nâng lên hạ xuống. Đêm buông đã lâu mới sực nhớ đến phải ra ga Việt Trì cho kịp chuyến tàu. Chào chủ nhà, vội vàng chạy ra ga Việt Trì thì biết tàu đã chạy gần đến Lập Thạch. Thế là hai tên “ bươn bả” đuổi theo cho kịp.
Khổ nỗi là khi đã “tưng tưng” thì bụng anh ách, cứ phải dừng xuống vệ đường “xả bầu tâm sự”. Cho nên “chuyến xe bão táp” về tới Vĩnh Yên thì tàu đã rời ga 15', giờ gần đến Hương Canh rồi. Thôi thì “một liều ba bảy cũng liều”, miễn sao cho ông anh kịp cuộc họp sáng mai là được. Hội ý chớp nhoáng, chúng tôi quyết định đuổi tiếp.
Phi như điên giữa trời tối đen mịt mùng, lất phất mưa phùn. Đường số 2 ngày đó ổ voi, ổ gà nhiều lắm. Pha đèn chưa kịp rọi tới đã thấy phè phè 1 ổ voi. Vậy là cứ phóng ào, lướt qua. Rồi cái gì phải đến đã đến. Vừa phát hiện 1 ổ voi to kinh khủng, vội nhấn gấp chân phanh. Chả hiểu sao, cả hai bay như chim về phía trước. Chết mất! Chờ vài giây, mở mắt ra thấy mặt anh giai úp lên mông tôi. Đưa tay sờ soạng lên mặt mũi, tay chân thấy còn nguyên vẹn. Chiếc xe bó máy nằm chỏng chơ ra vệ đường. May không có xe ôtô chạy sau.
Dựng xe dậy, chờ ít phút cho nguội máy rồi đạp nổ. Ngon, máy móc không hề gì. Lại và phóng tiếp. Cứ thế ruợt đuổi theo đoàn tàu... Vừa đến đầu cầu Đuống thì thấy barie chắn tầu hạ xuống. Chuyến tầu từ Phú Thọ cũng về tới ga Yên Viên, nay qua cầu về ga Gia Lâm. Anh Giao mình khoác áo mưa (trông chả khác gì chiến sĩ khoác áo chiến bào ngoài mặt trận), tóc tai rũ rượi, mặt mày hốc hác, vội chào “Tao đi nhé!” rồi chạy theo tầu. Một tay ôm cặp, 1 tay với lấy tay vịn, d8u người nhảy lên. Khi đã đứng vững trên bậc lên xuống, anh thò người ra vẫy vẫy. Chia tay, kẻ đã trên tầu, người còn đứng ở lại.
Bình minh le lói, một ngày mới đang đến. Tôi phải vội phi 40km nữa kịp về đơn vị, chào cờ sáng thứ 2.
Đấy, kỷ niệm với một đồng đội mà sau này ông ấy được bổ nhiệm làm đến tận chức Bộ trưởng Chủ nhiệm VPCP.

Bức thư hay nhất thế giới, món quà tặng thầy cô nhân 20/11

Sớm nay lục đọc VNexpress, thấy có lá thư (bài dự thi) của cháu Hiếu Hiền, học sinh Đà Nẵng, gửi đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Mời các bạn cùng đọc!

Thứ Tư, 17 tháng 11, 2010

Thơ Đồng Xuân Hiền: Một tuần xa em

Xa em mới trọn một tuần
Anh cảm thấy như đã lâu, lâu lắm
Một tuần lễ – một phần tư của tháng
Thời gian có là bao nhiêu?
Vậy mà, cứ mỗi sáng, mỗi chiều
Nhìn ra hướng biển xanh trước mặt
Anh hình dung phía chân trời xa lắc
Có thành phố nào hiện lên…
Và cứ mỗi đêm, khi biển êm đềm
Nhìn sao bát ngát
Anh tìm ngôi sao nào em thích nhất
Như ánh mắt em mỗi lúc em cười…
Có phải em là ngôi sao Mai?
Như bông nở giữa trời khuya vời vợi
Sao sáng nhất giữa muôn vàn tinh tú
Xanh cả một đời trong anh…
Và anh thấy yêu hơn từ cơn gió trong lành
Chân trời xa lắc
Tiếng hò nhặt khoan man mác đưa về…
Nghĩa là yêu đời, anh sống say mê
Khi có em làm ánh sao trên biển
Sao là hướng đưa tầu anh về bến
Có thành phố nào hiện lên…
Thành phố về khuya chắc đã ngưng đèn
Bên ô cửa đêm nay
Giờ này em còn thức?
Một tuần lễ mới xa trong ký ức?
Thời gian có là bao nhiêu…?

Côn Đảo, 1-1976

Tôi có bao giờ ngủ ngáy? (Quang Xèng)

Đọc Tập 3 thấy bài hắn viết về tôi có tật ngủ ngáy. Xin đính chính lại thế này:
... Đêm đấy hắn phi tầu từ Dresden lên chơi. Bạn Trỗi gặp nhau, rựou bia nhiều nên khuya lăn ra ngủ, không còn biết trời đất là gì. Nửa đêm tỉnh giấc, chợt nhớ tới thằng bạn, nhìn sang sa-lon bên kia không thấy hắn đâu. Chẳng lẽ hắn đã "biến" về Dresden hay là "no cơm ấm cật, dậm dật..." nên bị em nào trong đội rủ rê đi bắt bướm(?!).
(Chẳng là cái thằng tôi, nguyên đội trưởng, quản lí “tròn chĩnh” đúng 200 chị em lao động có xuất xứ từ "Mục Nam Quan” tới “Mũi Cà Mau", độ tuổi từ "trăng tròn" đến "xế bóng". Trong đó có nhiều chị em vẫn còn... "sung". Vì thế tôi vẫn dặn mỗi khi hắn đến, phải luôn nêu cao tinh thần cảnh giác, chứ để "vỡ nợ" thì không có đường về! (Cái dại nhất trong đời tôi là chấp nhận làm đội trưởng của 200 chị em trong suốt 3 năm trời. Nhiều chuyện đúng là "cười ra nước mắt", có dịp tôi sẽ kể để "bà con" cùng thưởng thức).
Quay lại cái đêm hôm ấy. Không thấy hắn đâu, trong bụng thấy lo lo. Phải dậy đi tìm, ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra thì biết ăn nói với gia đình nó thế nào. Lọ mọ bật dậy, mò mãi không thấy công tắc điện đâu, rượu bia thì vẫn cứ bốc lên.
Mở cửa đi ra hành lang, về phía Toillete. Bước thấp bước cao vài bước thì vấp phải một đống "bầy nhầy". "Quái lạ, đứa đếch nào mà dám đặt "bẫy" trước cửa Toillete để hại "bọ"?". Bực mình lấy chân đá một phát vào cái đống "bầy nhầy"."Ối!", một tiếng kêu thất thanh làm tôi tỉnh hẳn. Từ trong đống chăn đệm bầy nhầy thấy thằng bạn nhỏm đậy, giọng đầy phẫn nộ:
- Sao mày đá tao?
- Ấy chết, xin lỗi! - tôi vội vàng trả lời - Tối quá, tao cứ tưởng có thằng nào chơi xỏ, gài bẫy, nên tao mới đá. Nhưng sao mày lại nằm đây, trước của cái Toillete này?.
- Mày ngáy to như sấm, mà kéo dài suốt đêm, tao đ. ngủ được nên phải kéo chăn đệm ra đây.
Tôi chợt thấy thương hắn quá và ngạc nhiên, mình ngủ có bao giờ ngáy đâu?
Một trong những kỉ niệm khó quên với thằng bạn già giờ đang sống ở VN.
Quang xèng.

Chuyện Hội trường tại HN - Hát

Trong Hội trường tổ chức tại TPHCM, mọi người xúc động xem video clip "45 năm vững bước trưởng thành" do Hà Chí Thành k6 (tay chơi nghiệp dư) lọ mọ "gia công, cắt dán" làm món quà tinh thần tặng toàn trường.
Từ SG bay ra HN sau khi tổ chức phần "hội" ngày 3/10, NSUT Dương Minh Đức "quyết" nhân bản sản phẩm này kịp phục vụ thầy trò phía Bắc. 1000 đĩa được các trò của thầy Đức sản xuất kịp ngày 16/10.
Trong ngày Hội trường, DVD này cũng được dành 30 phút để chiếu. Thầy, trò cùng khách quý xúc động, trật tự xem. Phải nói Hà "mèo" chịu khó sưu tập và sử dụng các bài hát làm nền rất khéo, nào "Vừng đông hửng sáng...", nào "Anh vẫn hành quân...". Đến đoạn những hình ảnh thời Quế Lâm, tác giả chọn "Ra khơi nhờ tay lái vững". Trong hội trường 1 vài bạn tự phát vô tay, hát khe khẽ rồi như 1 "dịch" lan truyền, cả hội trường cùng hát: "Lướt trùng dương ta vững tay chéo lái. Vạn vật xanh nhờ có ánh mặt trời...".
Sau này khi đã về lại TPHCM, anh em gặp nhau tâm sự "Cũng chả phải ca ngợi ai nhưng khi hát đến bài đó là anh em ta nhớ ngay về 1 thời". Sướng!

Chúc mừng ngày Nhà giáo VN

1. Bạn Thiện Nhân đến chúc mừng thầy Võ Nguyên Giáp nhân ngày Nhà giáo!
2. Nhân ngày Nhà giáo VN, BLL nhà trường thay mặt 1200 cựu học sinh TSQ Nguyễn Văn Trỗi kính chúc các thầy, cô giáo luôn mạnh khỏe, sống hạnh phúc cùng con cháu và còn nhiều dịp dự họp mặt với học trò thân yêu!
3. Tin từ Dương Minh: Nhân dịp ngày 20/11, BLL phía Nam tổ chức bữa cơm thân mật với các thầy cô phía Nam giao lưu với thầy Chi Phan từ HN vào công tác. Thời gian: 17g30 ngày thứ năm, 18/11/2010. Địa điểm: Nhà khách T67, Hoàng Diệu, Phú Nhuận.
4. Sáng 19/11, chị Quyên sẽ cùng 1 số bạn Trỗi đến họp mặt với thầy trò trường PTCS Nguyễn Văn Trỗi, Gò Vấp.

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Việc làng

Đến đầu làng, gặp cái xe Gets của ai bị sập hố. Nhìn ra thì là xe bố con nhà lão Bắc. Hắn đi đi lại lại với dáng ngửa ngửa làm như "1 tay tao cũng xốc lên được". (Cái dáng này có từ khi bị thay khớp háng nhân tạo). Chạy ra bàn cách kéo xe lên. Hắn lô bô:
- Đã điện về bảo lão Ngân ở nhà phải nhớ chuẩn bị món lòng lợn, tiết canh. Tiệc quê không có mấy món đó là vứt.
- Thôi bố ạ, kéo xe lên đã.
May nhờ có chú tài xế xe tải đường dài, ăn mặc đồ rằn ri nhà binh ngụy, kính đen to che hết mặt, nhìn ngó 1 hồi rồi "lựa chiều dẹt" rồi nâng, kích... Trai làng cùng anh em ta thò tay nâng lên. Xong.
Về đến nhà, ra nghĩa trang thắp huơng cho các cụ về đã thấy cỗ bàn sắp ra sân. Đúng thật, có "nòng nợn", tiết canh. Xôm ra phết.
Bà con xóm giềng, bạn bè CCB đến dự. Lâu lắm mới đuợc dự cỗ làng vui như thế!
Cái anh "cuốc lủi" không thể thiếu được. Thơm lừng mùi gạo mới. Nâng lên, hạ xuống. Khác ngày xưa là cánh thanh niên cứ "hai, ba... dzô!". Ngon nhưng cũng phải luôn tay đuổi ruồi. (Tối về thấy cả tiểu đoàn ruồi bám đầy dây treo màn trong nhà. Lâu lắm mới có mỡ mà!).
Cái tay Độ từng phục vụ thủ trưởng ở Trạm 66, người cùng làng, lại có họ với bác Ngân, uống vào cũng bô lô ba la kể chuyện Hà Lội. Vu...u... vui!

Bộ ảnh mừng thầy Dương Minh Đức của trò qua Hoangdungmedia

Mời các bạn xem vài hình ảnh của học trò lớp Đại học 2 Thanh nhạc (ĐHVHNTQĐ) tặng thầy DMĐ!

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Việc hàng xóm

Trước cửa nhà bạn tôi là cửa hàng bánh mì mới mở hơn tháng nay. Tủ kính, sạch sẽ, trang trí đẹp. Thấy bán chạy lắm. Sáng, bố đèo con đi học thế nào cũng phải dừng mua gói xôi. Chiều, mẹ chở con đi học thêm không thể không mua bánh mì kẹp paté.
Hôm rồi thấy đóng cửa, hỏi bán không chạy à thì được bạn bảo, bà cụ ốm nặng, khó qua, gia đình tạm đóng cửa. Vì nhà chật, đường trước cửa lại hẹp nên hang xóm cũng có ý định nhờ sân nhà bạn để dựng rạp tiếp khách và để xe máy. Nghe thằng bạn nói “Có gì đâu, xong ngay ấy mà. Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau. Lúc thường chả phải giúp, lúc khó mới cần giúp”. Còn vợ bạn thì nói, vợ chồng nhà cô ấy dễ thương lắm.
Chiều qua lại nhà, thấy anh con trai sang báo “Mẹ em đi rồi. Thôi thì phiền các bác mấy ngày. Có ồn ào các bác bỏ quá cho!“. Nghe bạn tôi trả lời: “Em đừng bận tâm và miễn cảm ơn. Việc nhà ấy mà. Hơn nữa, bọn anh là lính”.
Vâng, bạn chính là 1 lính Trỗi. Và ai là lính Trỗi đều ứng xử như bạn!

Chào cờ ở Sacombank Gò Vấp

Không còn ở lính đã 20 năm nay nên không còn được dự chào cờ đầu tháng.
Hay qua lại đường Nguyễn Oanh, Gò Vấp, thấy trước sân vào Sacombank lúc nào cũng kín xe của khách. Vậy mà sáng thứ 2, đầu giờ, cả sân vắng xe. Nhân viên nam áo trắng, quần xanh, cổ thắt cà vạt; nhân viên nữ thì áo dài xanh đứng xếp hàng quanh sân. Họ chăm chú nghe loa của ngân hàng phát ra những bản hành khúc hùng tráng “Đồng chí ơi, người chiến sĩ giái phóng quân…”, “Giải phóng miền Nam, chúng ta cùng quyết tiến bước…” và hát theo. Những hành phúc của 1 thời, nghe rạo rực trong tim.
Sau đó là lễ chào cờ. Một cán bộ ra chỉ huy: “Nghiêm! Chào cờ, chào!”. Quốc thiều nổi lên. Toàn thể cán bộ, CNV cùng hát theo. Bà con chạy xe qua, cung kính dừng lại, cùng chào cờ.
Một hoạt động đầy ý nghĩa của Sacombank Gò Vấp. Chắc việc làm này phổ biến ở các trụ sở của Sacombank!?

Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

Cảm xúc về Tập 3

Sáng vừa cùng đi ăn ở quán Phở Liên (Mão, chồng Liên, từng ở Đại học KTQS Vĩnh Yên) ở đường Phan Văn Trị về, chuông điện thoại của hắn rung. "Dạ, em nghe". "K.H. à? Thầy Vọng đây". "Dạ, chào thầy!". Rồi loáng thoáng nghe được cuộc đối thoại của 2 thầy trò.
- Sáng nay không có việc gì, thầy giở Tập 3 của các em ra đọc. Chết chửa, thơ em hay quá! Viết giỏi hơn cả các thầy rồi!
- Có gì đâu ạ, viết được như thế vì nhờ có thầy giỏi đấy chứ ạ!
- Không, hay lắm! Thầy cảm động nhất khi đọc 2 câu cuối bài thơ "Ơn thầy" của em: "Cái cò đi đón cơn mưa.../ Mặc đời đen bạc, em đưa thầy về". Hay quá, hay quá!
... Rồi thầy tâm sự: "Đã ngoài 80, thầy háo hức tham dự Hội trường ở TPHCM, rồi sau đó bay ra dự Hội trường tại HN hôm 16/10. Gặp lại bao đồng nghiệp cũ, nào thầy Khoát (Hóa), thầy Tư (Địa), thầy Khang (Chính trị viên)... cùng bao học sinh cũ. Tiếc là đông quá mà không gặp hết để chụp ảnh kỉ niệm. Các em làm tốt lắm, dù đã 40 năm nay chúng ta không còn 1 mái trường cụ thể. Có cả phần văn nghệ với các NSND, NSUT nổi tiếng - Quang Thọ, Quang Huy, Ái Vân bạn bè thân thiết của Dương Minh Đức; có cả quân nhạc đón khách... Thật hoành tráng! Các thầy cô tự hào vì có các học sinh tài ba, giỏi giang, nghĩa tình như các em!".

Tin vắn

1. Sức khỏe thầy Lê Vân Hà:
Khoa A5 đã điều trị ổn định bệnh tràn dịch màng phổi của thầy và muốn cho ra viện. Hải Hòa k8 và gia đình lo đưa về nhà khó đàm bào điều kiện vệ sinh và thuốc men. Các bạn Trỗi ở Viện 108 đã có tác động để thầy ở lại thêm 1 thời gian.
Tuy bệnh tình ổn định nhưng thầy vẫn trong tình trạng hôn mê, phải thở oxy và ăn qua dẫn lưu. Có tình hình mới, Hòa sẽ báo chúng ta.

2. Sáng 20/11/2010, tại Bảo tàng Cách mạng HN, Hội Sử học VN cùng trường Sĩ quan Lục quân 1, BTTM, BTL TTLL... tổ chức lễ tưởng niệm "Hoàng Đạo Thúy - 1 con người" nhân 110 năm ngày sinh của thầy giáo, Huynh trưởng Hướng Đạo, Hiệu trưởng đầu tiên của Võ bị Trần Quốc Tuấn (1946), Cục trưởng Cục TTLL...
Cũng dịp này, Hội Sử học sẽ tặng trường Sĩ quan Lục quân bức tượng đồng của thầy Hiệu trưởng cùng 2 bức ảnh lịch sử: Lễ đón nhận cờ "Trung với Nước, Hiếu với Dân" của Cụ Hồ cho nhà trường cùng Lễ duyệt binh trong ngày khai giảng đầu tiên 25/6/1946 tại Tông, Sơn Tây. Những tư liệu này do nhà báo Pháp De Ville lưu giữ suốt từ 1946, mới trao tặng giáo sư Phan Huy Lê (Chủ tịch Hội Sử học) đầu năm 2010.

Đam mê thể thao

Lính Trỗi ta giờ đã O60 và U60. Vậy mà vẫn nhiều tay vẫn còn đam mê chơi các môn thể thao. Ông thì tennis (số này không ít), bóng bàn, ông bóng đá, bơi lặn (như Chí Quang k4, Anh Minh k3); có ông mê võ "thụt" như Toàn "sứt", Tuấn "phúc", Quang "xèng"; có ông mê môn thể thao "lục tốn" như Golf (những tay "gốp" thứ hạng trong làng "gốp": Dương Thanh, Tuấn Sơn, Long "le", Kiên Thành hay "gốp" còi như Công, Dương Minh...).
Riêng tôi vẫn đam mê bóng đá. Người ta chơi 10 thì mình cố 4,5; người ta đá sân nhớn thì mình chơi sân "nhỏa" mini... Thế cũng là qúy rồi.
Ra HN sinh hoạt cùng cánh Mạnh Thắng k7 và 1 lô Trỗi (anh Thắng "tụt" k2, Trần Thắng k7, Quốc Thắng, Lê Hiền k8...) ở Friends Club. Anh em "tỉ thí" chiều thứ 6 ở sân Nhà máy Nước sạch Yên Phụ. Anh em trong đội sống chân thành, tình nghĩa. Sau đá có tí bia bọt "bù lượng nước đã mất" ở Tao Ngộ Quán.
Vào SG thì có CLB Hà Nội Phương Nam, chơi cùng các chú Ninh "choắt", Hùng "tí", Tuấn "thần", Dũng "lù"... toàn những tay (à, chân!) sút có hạng của Thể Công, CAHN, Đường sắt, Bưu điện, PKKQ... oanh liệt 1 thời. Anh em đá chiều thứ 6. Vui. Trận đầu cũng làm 1 bàn cho cánh QĐ.
Chiều thứ 7 thì ra sân Thăng Long sinh hoạt với CLB Vĩnh Xuân của Tuấn "khàn", Hùng "bướm". Hôm qua đá với CLB JAL (Hàng không Nhật). Tụi nó thằng nào cũng to con và dẫn trước 1 bàn. Chạy 1 hiệp 40', góp công đánh đầu ngược ra để cháu Nam sút, làm 1 bàn gỡ hòa. Hiệp 2 ta bị dẫn 2-1, gỡ lại 2-2 rồi ghi thêm 3-2. Cuối cùng đội bàn cũng ghi được 1 bàn, để nâng 3-3. Tỷ số đẹp!
Cố gắng "sống tích cực", cố vận động khi còn có thể vận động để chống già. Âu cũng là giữ sức khỏe cho con, cho cháu.

Lính Trỗi đầu tiên chinh phục đỉnh Fansipan???

Thế Hùng lính Trỗi k8, hiện công tác tại Viện Vật lý (Viện KH-CN VN), tác giả "chạy động cơ bằng ánh sáng mặt trời" (bài đăng trên SRTKL tập 3, trang 720), vừa trinh phục đỉnh Fansipan - nóc nhà của Đông Dương. Thế Hùng có phóng sự "vượt đèo" rất hấp dẫn trên Uttroi. Mời các anh chị khóa trên cùng vào xem!








Ngồi ngay cạnh "mốc" cao điểm Fansipan mà Hùng nhà ta vẫn mặc phong phanh, "vận" quần short, áo sơ-mi xắn cao tay. Chả sợ lạnh, chả sợ gió. Dưới chân xỏ đôi giầy nhà binh cao cổ chống vắt. Và hoành tráng hơn khi thấy trên ngực lấp lánh huy hiệu Trỗi (do chính tay Trần Hữu Nghị, cũng lại là lính Trỗi k8, thiết kế). Bức ảnh này của Thế Hùng thật là Nguyễn Văn Trỗi!!!
Thế Hùng có là lính Trỗi đầu tiên chinh phục Fansipan???

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

Lá thư của Cao Minh Hải (em gái LS Cao Quốc Bảo K3)

Các anh trường Trỗi thân mến!
Ngày hội trường Trỗi ở HN, em gái của em là Cao Minh Trúc có đi dự. Ngày hôm sau, các anh K3 còn tổ chức buổi họp mặt riêng. Rất vui.
Anh Hoàng Sơn [người cùng anh Kiến Quốc tiếp quản ở Đà nẵng năm 1975] có nói rằng "tháng 4/1975 anh Sơn có đến Huế thăm anh Bảo. Sau đó 1 tuần nghe tin anh Bảo mất". Và một số anh ở PKKQ lúc bấy giờ cũng nói là anh Bảo mất trước 30/4. Nhưng trong giấy báo tử ghi ngày 5/7/1975, mất tại BV quân khu Trị Thiên. BV này năm 1975 nằm trong Thành nội Huế. Chúng em đang tìm BV đó bây giờ tên gì? Nếu anh có quen ai ở QK4 thì hỏi hộ chúng em. Em có nhờ anh Thanh Hải K3 hỏi hộ nhưng chưa có kết quả. Cám ơn các anh!
Em đọc bài " Đời bạn tổi " trong cuốn "Sinh ra trong khói lửa", thấy cuộc đời anh ấy quá nghèo, lại gặp nhiều bất hạnh. Thế bây giờ gia đình anh ấy thế nào, các cháu có học hết PT hay không?
Và em cũng khâm phục những người như anh Phan Nam đã vượt qua mọi khó khăn để vươn lên được như ngày hôm nay. Đọc "Sinh ra trong khói lửa" thấy QĐ đã dạy dỗ học sinh của trường rất chu đáo và toàn diện. Hiếm trường nào được như vậy. Nhìn lại những kết quả ngày hôm nay thì đấy cũng là một thành công của trường Trỗi.
Cũng còn những anh có cuộc sống khó khăn. Em công tác ở Z755, nơi anh Phan Nam thuê mặt bằng của nhà máy (nhưng năm nay em đã nghỉ hưu). Em thấy có DN may thêu Trần Thành Công thuê mặt bằng của nhà máy không biết có phải là lính Trỗi không?
Em học ở Chu Văn An HN từ 1970 đến 1972, năm đó trường Trỗi về rất đông. Lớp em có bạn Thế Hùng [có lẽ là K7]. Nghe các bạn cùng lớp nói năm nay Hùng được phong thiếu tướng, (ngày còn học ở CVA bạn ấy hay trốn học ra ngoài đánh nhau). Còn Võ Hùng, Hồng Liên [con bác Phạm Kiệt] đi sơ tán cùng ngày bé, nay qua cuốn sách biết họ ở đâu.
Em rất mong các anh tái bản "Sinh ra trong khói lửa" tâp 1.
Chào thân ái! - Cao Minh Hải.

Chuyện tìm vàng

Chuyện li kì như trong phim Tiệp Khắc kể về nhân vật I-lâm Ha-nic tìm thấy vàng ở miền Tây nước Mỹ cách nay hơn 200 năm, hay tình tiết không kém hấp dẫn như trong tiểu thuyết “Đảo giấu vàng”… Nhưng hay hơn là, sự việc xảy ra trong thời gian chiến tranh ở VN và nối tiếp câu chuyện tại chính thủ đô HN. Đã xin phép chủ nhân và post lên cho anh em cùng đọc! (BTK5)
Năm 1994. Vô tình hay qua lại nhà 1 chú em mà quen được mấy người Mỹ. Lúc đó trình độ “bập bẹ tiếng Anh” nhưng cứ nói văng mạng và… chả hiểu sao, mình hiểu họ nói gì và mình nói gì thì họ hiểu.
Trong nhóm có 1 ông già tên F.A. San, năm đó tuổi đã 71, từng là CCB ở chiến trường miền Nam VN. Ông đã trở lại VN và muốn gặp người có trách nhiệm, đề đạt nguyện vọng làm điều thiện, bù đắp những nỗi lầm của người Mỹ trong chiến tranh ở VN, trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Câu chuyện li kì…
Chuyện được ông giữ kín hơn 20 năm qua, kể từ lần cuối rời VN vào năm 1970… Trong Thế chiến thứ hai, Nhật bản đã chở 1 số lượng vàng lớn từ các nước Đông Nam Á về Nhật. Lịch sử cũng chứng minh rằng, nhiều trong số vàng đó không bao giờ tìm thấy và 1 phần được chôn lại ở VN. Có thể do bị cướp trên biển hay do bão tố mà tầu phải dạt vào vùng biển đảo nào đó, rồi thủy thủ đoàn đã chôn giấu, v.v… Có nhiều lí do và với trường hợp mà San biết cũng là 1 trong số đó.
Năm 1970, San làm việc ở sở chỉ huy Quân cảng C.. Trong thời gian này, vô tình mà ông biết 2 nhân viên trắc địa người Hàn làm việc tại đây. Họ đã tìm thấy chỗ chôn vàng (vì sao họ có sơ đồ nơi cất giấu vàng thật khó trả lời!). Sau đó, cả 2 bị thủ tiêu. 2 thỏi vàng mà họ tìm được cũng bị lấy mất. (Ai đã thủ tiêu họ vẫn là câu hỏi không có lời giải đáp).
Do tò mò, ông đã lẳng lặng lần theo dấu chân họ, lần mò ra nơi 2 người Hàn từng “làm việc”. Sau nhiều đêm mò mẫm, đo đạc, dò tìm; cuối cùng, ông cũng tìm thấy “mỏ vàng”. Dùng máy dò kim loại, ông khoanh vùng khu vực chôn giấu vàng rộng cỡ 110 feed vuông (1 foot = 0,3m, diện tích khu vực khoảng 30x30m).
San giữ kín chuyện này, không nói cho bất kì người nào. Ít lâu sau khi thời hạn làm việc đã hết, ông phải trở về Mỹ và từ đó chưa bao giờ quay trở lại VN.
Ước nguyện của San
Suốt thời gian sau đó, sự việc này cứ lởn vởn trong tâm tưởng San. Ông từng tâm sự: “Tôi hy vọng số vàng đó vẫn còn và nghĩ về giá trị của nó đối với nhân dân VN. Tôi biết nhân dân VN đã chịu quá nhiều đau khổ trong chiến tranh. Nếu số vàng này còn sẽ giúp không ít cho đất nước này. Tôi quyết định tặng món quả này cho nhân dânVN bằng cách chỉ cho họ nơi chôn giấu vàng, vì tôi biết đất nước này rất cần đến nó”.
Năm 1987. Là CCB ở VN ông cũng chẳng giàu có gì. Khi kể chuyện này cho 1 số bạn bè, nhiều người đã quyên góp tiền cho ông. Thậm chí ông đã nhờ 1 số người giúp chắp nối với nhà cầm quyền VN để tổ chức cho ông sang và tìm nơi chôn giấu vàng. Ngày đó còn “cấm vận”, sang VN rất khó.
Nhóm người hứa giúp đã tổ chức những chuyến đi VN. Họ đã dùng số tiền mà ông vận động được để “lobby” (tới vài trăm ngàn đô-la) nhưng không có kết quả. (Có thể nhóm người này chưa “đến tầm” hoặc còn có những toan tính khác nữa?).
Khi thấy không kết quả, chờ đợi quá lâu, bố con ông cố thoát khỏi “tầm kiểm soát” của họ thì họ đã đánh tiếng “cảnh báo” sẽ thủ tiêu con trai ông để “dằn mặt”.
7 năm sau…
Ông cùng con trai, 1 luật sư và nhóm người support đến HN vào ngày 14/6/1994. Họ nghỉ ở khách sạn của chú em bạn tôi. Suốt ngày chỉ ru rú trong khách sạn. Họ chờ gặp quan chức Chính phủ để trình bày dự án. Nếu số vàng này tìm được thì San và tập đoàn (gồm 500 nhà tài trợ) xin được hưởng 30% giá trị và “tái đầu tư” luôn số tiền đó vào business tại VN.
Người Tây ở tuổi này đã là già. Sức khỏe San đã giảm sút, luôn phải có con trai bên cạnh. Ông đi lại chậm chạp, phải dùng đến gậy. Thời tiết ở HN lại nóng, ẩm làm ông luôn mệt mỏi. Hơn nữa do phải chờ đợi mà chưa có trả lời làm con người ta thêm mệt mỏi. Cuối cùng, chính quyền cũng đã xem xét.
Chuyện kết thúc ra sao thì mấy đứa chúng tôi (phận là dân) chỉ biết đến vậy. Hy vọng kết thúc có hậu! Ấy cũng là sự xám hối, là cái tình trong con người của những kẻ đã gây tội lỗi cho dân Việt.

Sát thủ cá - chuyện từ Discovery (ST: Đạt k8)

Những 'quái vật' khủng khiếp nhất vùng sông nước
Trong các kỳ trước, chúng tôi đã giới thiệu con cá ăn thịt sát thủ nặng 45kg và cá trê khổng lồ dài 2,3m do Jeremy bắt được. Kỳ này, độc giả sẽ được chiêm ngưỡng những "quái vật” khủng khiếp không kém mà Jeremy từng đánh bại.
Jeremy Wade, sinh năm 1960 ở Anh, là một nhà sinh nghiên cứu sinh vật học, người dẫn chương trình truyền hình, một chuyên gia câu cá cừ khôi, một nhà văn kỳ cựu chuyên về du hành và lịch sử tự nhiên.
Ông nổi tiếng trong series truyền hình Rivers Monsters (Quái vật ở những dòng sông) do hãng Icon Films sản xuất. Ông có mối quan tâm đặc biệt với các vùng nước ngọt, vì thế ông đã đi khắp thế giới để tìm bắt những con cá nước ngọt khổng lồ.
Dưới đây là hình ảnh những quái vật mà Jeremy đã bắt được:

Jeremy Wade và một con cá tầm trắng, một trong những loài cá nước ngọt to lớn và cổ xưa nhất ở Bắc Mỹ. con cá tầm to nhất được xác nhận có chiều dài hơn 6m và nặng đến gần 820kg. Cá tầm trắng đã có mặt trên trái đất khoảng 100 triệu năm; chúng cũng là loài có có tuổi thọ rất dài, con cá thọ nhất được ghi nhận đã sống đến 104 năm.

Một con cá lao – loài cá phổ biến ở bắc Mỹ và châu Âu. Hình dạng của nó thuôn dài và nhọn đầu như một mũi lao.

Jeremy Wade đang ôm phần còn sót lại của một gã khổng lồ bại trận mà ông tìm được trên sông Zambezi. Con cá to xác này đã bị một gã quái vật nào đó cắn đứt một nữa thân mình. Nhóm của Jeremy cho rằng thủ phạm rất có thể là một con cá mập bò rất to – cũng là một trong những quái vật đáng sợ của vùng nước ngọt này.

Jeremy Wade và một con cá mú đồ sộ ông vừa bắt được ở Queensland, là một trong những con cá vĩ đại nhất mà ông từng tóm được. Loài cá mú khổng lồ này là loài cá xương lớn nhất sống trong rạn san hô và là một trong biểu tượng của bang Queensland, Úc.

Một con cá sấu Mỹ dài hơn 2m và nặng hơn 50kg vừa bị bắt ở sông Trinity, Texas. Con sông này chảy ra vịnh Mexico, với địa hình quanh co và có rất nhiều gỗ mục trôi nổi trên sông.

Jeremy Wade đang ôm một con cá chép Thái ông vừa bắt được ở sông Mekong. Con cá này còn non và kích thước của nó chỉ bằng 1 phần rất nhỏ kích thước khi trưởng thành. Một con cá chép Thái trưởng thành có thể đạt chiều dài hơn 3m và nặng gần 300kg, và là một trong những loài cá nước ngọt lớn nhất trên hành tinh.

Một con cá trê Goonch nặng hơn 73kg, dài gần 2m. Loài cá trê này sống ở khu vực sông mà người ta thường vứt những giàn thiêu sau những nghi lễ hỏa táng người chết của người Hindu. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng sở dĩ loài cá này có kích thước to lớn là do thường ăn những phần cơ thể người còn sót lại sau khi hỏa thiêu. Cũng chính vì có khẩu phần ăn đặc biệt như vậy mà nhiều cá thể của loài này đã dần phát triển khẩu vị đối với thịt người, và đây được xem là lý do giải thích cho các vụ tấn công do loài này gây ra nhằm vào người dân địa phương.

Tuy là một loài vô hại, nhưng hình thù của loài cá phổi châu Phi này cũng đủ làm người ta chết khiếp. Một con cá phổi trưởng thành có thể dài gần 2m. Những gã khổng lồ xấu xí này còn có một khả năng đặt biệt là có thể thích ứng được với môi trường khô cạn và hít thở không khí nhờ vào một phần của ruột có vai trò như lá phổi.

Một con cá Cuiu-Cuiu – một loài cá trê có từ thời tiền sử - bị Jeremy tóm ở Orinoco gần khu vực Amazon. Loài cá này có thể đạt chiều dài 1m và nặng khoảng 20kg khi trưởng thành. Dọc theo mạng sườn của nó có những chiếc xương nhô ra, khiến chúng có hình dạng như những chiến binh mặc áo giáp.

Jeremy Wade cầm một con piranha đen – loài lớn nhất trong số 40 loài piranha. Loài cá này có răng hình tam giác bén ngót như lưỡi dao lam, có khả năng xé thịt con mồi chỉ trong nháy mắt. Mặt dù có kích thước khá nhỏ, song các loài piranha đều là những tên sát thủ nguy hiểm nhất vùng nước ngọt với khả năng chén sạch con mồi nhanh như chớp.

Một họ hàng gần của loài piranha, loài cá payara này còn được gọi là cá “ma cà rồng” vì cặp răng nanh dài sắt nhọn của nó. Loài cá này ít nổi tiếng hơn loài họ hàng của mình, chúng sống ở sông Orinoco, Venezuela.

Một con arapaima nặng gần 70kg. Con cá này bị bắt ở bãi sông Rio Maderia, một bãi sông cạn, nhiều phù sa ở Brazil. Tuy to xác nhưng cá arapaima rất nhát gan. Khi bị giật mình, nó quẫy và bắn nước rất mạnh. Cơ hội cho bạn khi săn loài cá này là đừng làm chúng hoảng sợ, chỉ khi bạn thấy nó nổi lên và bơi nhẹ nhàng thì bạn mới có cơ may bắt được nó.

Jeremy Wade vừa bắt được một con cá trê đuôi đỏ. Các loài cá trê thường không có răng sắt nhọn vì phương thức săn mồi của chúng là hút và nuốt trọn con mồi. Loài cá trê đuôi đỏ này có một cái đầu to xương xẩu và lớp da dày dai.

Jeremy và một con cá rô khổng lồ ông vừa bắt được ở sông Nile. Loài cá rô sông Nile này khi trưởng thành có thể dài gần 2m và nặng khoảng 230kg.

Hóc xương cá

Trưa. Vợ hắn mua được con cá chép ngoài chợ. Đầu, đuôi nấu canh chua kiều Nam bộ. Ngon. Già rồi, ăn ẩu, đến phần đuôi hắn nhằn xương không kĩ. Hóc. Cố nhai thêm miếng cơm, miếng rau, rồi cả chuối mà vẫn thấy vương vướng. Uống nước mà không trôi.
Khó chịu suốt chiều. Cố khạc nhổ, ăn hoa quả mà chả “xi-nhê”. Đúng là không cái khổ nào bằng cái khổ hóc xương. Khó chịu, ho ra cả máu. Chắc rách niêm mạc họng rồi? Tối đi đón con mà tức anh ách. Gọi cho ông bạn Tăng Lực, bác sĩ mới nghỉ hưu: “Mẹ khổ quá. Hóc xương cá, ông ạ!”. “Có gì đâu, lại ngay phòng khám bác sĩ Tiến, gần nhà xác Viện 175. Cứ nói, bạn bác sĩ Lực”. “OK!”.
Đưa con về nhà, hắn phi đến ngay.
- Anh bị sao?
- Hóc xương cá.
- Ngồi xuống đây. Há to miệng xem nào!... Thở đều. Chả thấy gì cả. Sâu quá.
Cái nhà ông Tiến rút tờ giấy mỏng trong hộp ra: “Anh kéo đầu lưỡi ra, kéo thật dài, há miệng thật to, thở đều. Nào!”. Đèn rọi vào họng. “Không được, anh lại ngừng thờ rồi. Phải thở đều”. Mẹ, khó chịu quá, phải ngưng thở nên cái xương bị kéo tụt vào trong. Nước mắt nước mũi ràn rụa.
“Làm lại nào. Kéo lưỡi ra. Há to miệng. Thở đều nhé. Rồi!”. Ông ta kẹp cái xương dài tới 1,5cm, đưa cho hắn. “Xong rồi!”. “Có phải thuốc thang, súc miệng gì?”. “Khỏi”. “Có phải ăn cháo?”. “Khỏi”. “Cảm ơn anh, dạ bao nhiêu ạ?”. “Năm chục”. “Chào anh, tôi về”. Thoát nạn.
Về đến nhà đã thấy ông bạn Khánh Hòa chờ ở sân. “May quá, ông ạ! Thật, không cái khổ nào giống cái khổ nào. Vừa thoát nạn hóc xương”. Bạn cười: “Xương đuôi cá đấy mà. Già rồi phải cẩn thận!”.

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Tiếng đàn violon của 1 người HN (VNExpress)

Mời vào đây!!!

Gặp anh em Học viện

Sáng qua, sau 1 vòng quanh TP đưa sách tặng cho anh em Mạnh Thường Quân, vừa về tới cổng thì điện thoại rinh chuông. "Anh Ba Hưng à?". "Ừ, vào rồi hả? Lên ngay 71 Cộng Hòa nhé!". "Vụ gì?". "Nghe "Hành khúc Học viện" vừa được sáng tác... và có 3 chú chồn anh em Cao nguyên mới gửi về". Ăn qua loa bữa trưa với vợ con rồi phi lên trụ sở Học viện 71 Cộng Hòa.
Gặp đủ cả cánh cũ và mới cùng bạn bè của Học viện. Nào Đạm (Không lưu), Hà (Xây dựng) k8, nào Bảng (QK7), Hương "râu" (phở Bắc Hải), Bùi Tuấn k14 và 1 loạt bác sĩ Viện 175 (Vũ "máu", Cường "truyền nhiễm", Hà A1...). Chú Thai kế nhiệm anh Ba có nhiều cố gắng đổi mới nhưng cũng phải dựa vào các "bậc bô lão" để kết nối các quan hệ. Lần này cũng là "tổng kết nháp", chuẩn bị cho việc tổ chức 45 năm Học viện vào 28/10 năm sau.
Anh em phía nam Học viện bắt đầu tự tổ chức đào tạo thạc sĩ. Giáo viên từ HN vào. Hy vọng có chỗ để "quậy".
Có 20 năm gắn bó với Học viện nên tôi có nhiều kỉ niệm vui, buồn. Lúc nào anh em lính sống cũng rất vui vẻ, chân thành.