Thứ Sáu, 10 tháng 12, 2010

Phạm Văn Bính, 1 đồng nghiệp, 1 người bạn

Tối qua, chị Lan vợ anh Bính từ HN gọi vào, báo tin thứ 4 tới giỗ anh Bính. Nhanh quá, đã 1 năm! Kỉ niệm với anh lần lượt hiện về…
Năm 1973 tốt nghiệp ở Học viện Thông tin Leningrad, đến 1974 anh về bộ môn Vô tuyến, cũng là lúc chúng tôi thực tập ra trường. Trước ngày giải phóng 1975, tôi theo cánh tiếp quản kĩ thuật viễn thông (các đài Tropo thuộc ICS), còn anh sau đó ít ngày đưa học viên k6 đi tiếp quản Ba Son. Cả 2 cùng về lại bộ môn. Anh em gắn bó với nhau từ đó.
Ngày ấy cụ Khái, bố vợ anh, làm ở UB Phát thanh Truyền hình VN. Do có quan hệ của cụ mà chúng tôi mua được nhiều tăng âm, TV, trang thiết bị... đúng giá. Vậy là tổ chức đi “đánh Pắc” đầu những năm 1980, lắp đặt các hệ thống truyền thanh, truyền hình cho các HTX chăn nuôi, kiếm thêm gà, lợn cải thiện cho anh em. Vui từ đó. Rồi anh Ngân, Giang “mù” (Khoa Cơ điện) cũng vì thế mà kết thân với Bính.
Hay qua lại nhà anh (ngày đó tá túc ở nhà vợ tại số 3 phố cổ Đinh Liệt). Cũng chỉ là cái gác xép, chui vào chui ra không chạm đầu. Như vậy đã là quý lắm thời bao cấp. Bố vợ anh quý bạn con nên hay mời qua uống rượu. (Cụ chả chơi thân với các cụ Đông Sơn, Lê Nghĩa (Sở CA), Chu Thực (Tổng cục Hải quan…).
Khi nghe Bính kể về gia đình tôi, cụ mừng lắm: “Bố cháu đã cứu sống chú, ông như sinh ra tao lần thứ 2…”. Rồi ông kể thời kì Sửa sai (1956-57), đang là bí thư chi bộ Nông trường Đông Hiếu, Tây Hiếu thì bị quy là đảng viên Quốc dân đảng (vì “ngày nhỏ được đi học”!). Vậy là “đội” quyết định tử hình. Đúng hôm thi hành án, đang dựa cột (còn ông anh vợ Bính thì trèo lên cây cao nhìn xuống thấy bố bị trói mà chả hiểu gì), thì thấy có xe con phóng về. Cha tôi khi đó là Phó tổng Thanh tra Chính phủ, nghe tin có án oan, đã phi ngay trong đêm từ HN về Nghệ An. (Mà ông có biết ông Khái là ai). Làm xong, ông lại lên đường. Ông Khái sau này ân hận: “Cứ tiếc là chả bao giờ tao được gặp lại ông Bình. Giá mà đêm đó bố cháu "vui" với mẹ cháu,sáng sau mới đi, thì chắc chú cũng đi rồi…”.
Chú cháu quý nhau, có vụ gì, ông lại alô. Qua ông mà tôi thân cả với chú Đông Sơn, rồi bố Tuấn “câm”...  cánh ngoại tuyến Sở CA. Ông Khái ngày đó có chiếc mô-tô Vaxkhod 350cm3. To đùng, phải đạp nổ. (Lắm lúc đạp không dứt khoát, cần đạp trả về, quật sưng ống chân. Hình như chân tôi từng có sẹo vì nó). Ban đầu cụ cho con rể mượn đề lên trường, sau thì bán rẻ. Tôi cùng anh Bính đã nhiều lần vi vu bằng xe này lên Vĩnh Yên, rồi trên đường tạt qua sân bay Nội Bài uống bia với cánh hải quan và hàng không trên đó. Xe này cũng từng cùng Công em tôi chở hàng lậu đánh từ sân bay về.

Hai tên từng sang Gia Lâm "cày" máy phay chép hình rồi ăn nhậu cùng cánh ấy. Cái nóc số 3 ngõ Phan Chu Trinh từng là nơi nhen nhúm chuyện "làm ăn" của bộ môn. Anh em có nhiều kỉ niệm vui, buồn. Tôi từng về quê anh ở tận Xuân Thủy, Nam Định viếng ông bố đẻ anh.

Lần mẹ chú em Chinh (cùng bộ môn) mất, 2 anh em đã phá khóa và dùng (không xin phép!) chiếc Honda của anh Ngân (anh đi tranh thủ về Nam Định, sợ mất mà gửi lại), phi từ Vĩnh Yên về Bắc Giang viếng cụ. Chiều đó từ Bắc Giang trở về, đến dốc đầu cầu Đuống, chẳng hiểu sao phanh không ăn. Cứ thế xe lao đi điên xuống dốc. "Bóp phanh tay!", tôi hô. "Phanh tay còn đ. đầu mà bóp?". (Mà "xuống dốc không phanh" thì biết rồi đấy!). Tôi nhảy xuống, chạy theo xe, cố giằng lại. Cuối cùng thì xe dừng. (Nhưng chắc vì đi làm việc nghĩa mà được bà phù hộ). Mẹ ơi, thoát toi!
Anh em lấy địa chỉ nhà Bính là nơi tụt tạt. Quốc, Ngân, Giang, Thanh Hải, Tạ Vinh... không ít lần ngồi nhậu với lòng lợn, chân gà; đầu gần chạm sàn gác xép của hộ trên mà vẫn cứ vui. Thân nhau đến mức, anh có 2 ả Tố Nga đầu lòng, không chịu được vì "chưa có thằng chống gậy", anh quyết “cày” thêm. Và may sao có thêm thằng con trai. (Nay cháu đã ra trường và công tác ở Viettel). Ngày đón cháu về, có ý hỏi bác Ngân, nên đặt tên gì? Chẳng cần suy nghĩ, bác bảo: “Đặt là Sửu vì đang năm con trâu”. Bố hỏi ông ngọại và đặt là thằng cu Đạt (bố mày chả chịu thua ai!) nhưng ở nhà có thêm cái tên Sửu (mà anh em hay gọi chại ra là Xỉu!. Riêng bác Ngân “ý tao nói là thằng Bình chưa bị  xỉu!”).
Đầu 1990, tôi xin đi khỏi trường. Là tổ trưởng anh ủng hộ ngay: “Có thời cơ thì đi đi, vì chả phải ai cũng vậy. Quyết là làm, đừng chần chừ”. (Đến này vừa tròn 20 năm). Dù ra trường nhưng có điều kiện lại gặp nhau bù khú, nhất là mỗi lần từ SG ra HN. Hễ lên đến phòng “kế hoạch 3” của bộ môn trên "nóc số 3" là anh, sau cú rít điếu thuốc lào, phả khói lên nóc, lại với tay ra sau lấy ra chai R quê: “Nào, uống đi! Mấy khi ra đây”. Đến trưa lại rủ đi ăn cơm bụi ở đầu Phan Chu Trinh hay sang uống bia Sửu (cũng lại Xỉu!).
Cái xưởng của anh nuôi sống được nhiều bạn cũ đã nghỉ hưu. Sản phẩm "liên lạc nội bộ" của nhóm đã đăng kí bản quyền và được sử dụng rộng rãi trong Hải quân, Hàng hải, Biên phòng, Xe tăng… Học trò đứa nào được làm đề tài với thầy thì khỏi phải nói.

Đầu 2008, nghe tin Tạ Vinh từ Đức mới hồi hương, anh mời vợ chồng tôi cùng vợ chồng Châu-Vinh đi ăn cơm cùng bộ môn. Quán cuối Lò Đúc, hình như có tên Xưa nên hơi "bỉn". Món ăn nhà quê, dân dã. Ngon miệng. Trời lành lạnh, được uống rượu nút lá chuối, thấy thơm cả miệng, ấm cả người. Anh lúc nào cũng chu đáo với bạn bè.
Ngày anh ốm, tôi và anh Ngân, Giang “mù” từng vào Viện 108 thăm. Ho lụ khụ nhưng nghe anh em tếu táo vẫn cười móm mém: “Khỏi bệnh, thế nào anh em ta phải cùng uống”. Lên Vĩnh Yên, bác Thắng “tụt” còn xin chị Thiện cho chai mật gấu ngâm mật ong rừng về cho anh.
Vẫn cái dáng ấy, con người ấy, vẫn gần gũi, tri kỉ… vậy mà mệnh ngắn. Anh lặng lẽ ra đi. Chúng tôi – Ngân, Giang, Quốc – cùng bạn bè ở bộ môn, khoa, trường đã đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng ở Bình Đà. Anh nằm không xa chân cột anten thu phát của bọn Viettel. Anh Ngân bảo “Với thằng Binh, có lẽ “Sinh nghề tử nghiệp” là thế?”.
Anh Bính ạ, với đời anh chả còn gì ân hận. Anh đã hoàn thành trách nhiệm của người con, người cha và luôn là người bạn tốt!

Học sinh ngày nay làm văn (3) (ST: Đạt k8)

Chuyn có tht t nhng bài văn ca các em:
“Em hãy t hình dáng và tính tình mt c già mà em rt kính yêu¨ - là đ tp làm văn trong kỳ thi tt nghip tiu hc va din ra tnh n. Xin trích nguyên văn t bài làm ca hc sinh:
1. Hình dáng ca bà ni rt là thp được hai mét rưỡi, dáng đi rt chm chp, mt thì l đ ít thy gì na. Tính tình c già rt là bc bi. Khi bà ni cười lin nhe mm răng ra còn được ba bn cái gì mà thôi.
 2. Con mt ca bà tròn như hòn bi, mũi có hai cái l, c già có hai cái tai, tóc ca bà đã bc phơ. C ngn gn, bà có hai cái tay, có hai cái chân
 3. Bà c ngoài 40 tui. Hình dáng bình thường, chiu rng ba mươi, chiu cao mt mét sáu.  Khi cười ming bà em móm mém như ming cái h.
 4. Khuôn mt ông bu bĩnh; đôi mt ông như mt b câu trng; dáng đi ca ông rt hoang thai và cái ming ca ông như trái tim rt mãnh lit.
 Ông ca em dài thì bng 1 mét và không mp.

Thông báo khẩn: Đổi thời gian họp mặt k5 TPHCM

BLLk5 thông báo:
- Họp trù bị: Vẫn 9g sáng ngày 12/12.
Địa điểm: nhà Phan Nam "tổng phệ", 15/6 Yên Thế, sân bay TSN.
- Họp mặt chính thức: Từ 9g sáng ngày chủ nhật 19/12/2010.
Địa điểm: Khách sạn Ba Son, 1 Nguyễn Hữu Cảnh, Q1.
Đọc được tin này đề nghị báo tiếp!

Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Hungary bán đấu giá tranh thời Cộng sản

Trên BBC giới thiệu số tranh phải bán đề giúp đỡ nạn nhân hiểm hoạ bùn đỏ ở Hungary. Khi xem ta nao lòng nhớ lại nhiều kỉ niệm với nuớc Nga Xô viết!

Tin: Video clip "Ô nhiễm Môi truờng"

Một nhóm học sinh lớp 7/4, truờng THCS Lê Văn Tám, Bình Thạnh tự tổ chức đi khảo sát, quay, viết lời bình và nhờ tư vấn kĩ thuật làm phim trên máy tính của thầy Anh Minh k3.
Tác phẩm đầu tay Phóng sự "Ô nhiễm Môi truờng" đã ra đời. Tay nghề còn non, nhiều đoạn "đi tìm chó", nhưng đây là 1 cố gắng. Xin cảm ơn bác Anh Minh!!!
BBT cố gắng post lên cho các bác thử xem.

Vẻ đẹp khi phái yếu che gò bồng đảo (Bee)

Mời chiêm ngưỡng!!!

IT và Mouse (bee)

Dùng máy tính sẽ ra sao khi không có chuột??? Hãy xem các loại CHUỘT!!!

Loạt bài từ BRD: BÀ WAGNER (Nh.Tinhvi)

BÀ WAGNER (1)
Bà Wagner ở cạnh cửa hàng nhà tôi. Bà bảo, kể cả chính thức và không chính thức bà đã làm ở nhà trẻ 50 năm . Trong 50 năm ấy bà chỉ nghỉ phép thôi còn thì chưa bao giờ nghỉ ốm vì "nghỉ ốm thì ai cho bọn trẻ ăn?". 
 Tôi về đây được ít lâu thì chồng bà chết . Thành ra khoảng hơn chục năm nay bà sống có một mình . Con cháu bà sinh sống ở Tây Đức còn bà từ nhỏ đến lớn sống ở Leipzig nên cuối đời chả muốn đi đâu nữa.
Bà Wagner già lắm rồi nhưng khi ra đường bà ăn mặc rất đẹp và sạch sẽ . Tôi để ý trong một ngày nếu phải ra đường hai lần thì hai lần ấy bà cũng không bao giờ ăn mặc giống nhau . Vì là sống một mình nên hàng ngày khi vào cửa hàng tôi bao giờ bà cũng nấn ná nói vài câu chuyện . Tính bà rất vui vẻ , lạc quan mặc dù bà bị huyết áp cao đã lâu . Hàng ngày vào khoảng tám giờ tối con gái bà (năm nay khoang 60 tuổi ) lại gọi điện hỏi bà đã đo huyết áp chưa và nhắc bà uống thuốc.

Mấy năm trở lại đây bà Wagner đi lại rất khó khăn nên khi nào bà mua hàng nhiều thì tôi lại xách hàng cho bà về nhà . Một lần như thế bà khoe với tôi một quyển sổ dày trong đó bà ghi tất cả những chuyện về trẻ con mà bà đã chứng kiến ở trong đời . Tôi hỏi bà viết để làm gì ? Bà bảo chỉ viết cho chính mình thôi ! Cả đời chả viết lách gì , suốt ngày chỉ sống và nghĩ về trẻ con . Nay về hưu không được nhìn thấy chúng nó nữa cho nên nhớ chúng nó như thế nào thì viết như thế. Liếc qua quyển sổ tôi thấy bà viết rất nắn nót và đẹp . Có câu chuyện chỉ dài hai ba dòng . Cách đây ít lâu bà bảo với tôi bà đã viết xong , Bà kể cho tôi nghe hai câu chuyện .

Chuyện thứ nhất
Có một lần bà đang đi dạo phố thì có một cơn gió rất to . Có một người đàn bà đi phía trước bị gió thổi bay chiếc mũ sang bên kia đường . Xe cộ dưới đường thì nhiều lại không đúng chỗ dành cho người đi bộ sang đường thành ra bà này rất lúng túng . Đúng lúc đó thì có một chiếc Jaquar dừng lại , một người đàn ông nhảy ra khỏi xe và chạy nhặt chiếc mũ . Sau đó ông này nhanh nhẹn sang bên đường và lịch sự trao lại cho người đàn bà chiếc mũ. Vừa lúc đó bà Wagner bước tới và nói với người đàn ông :
- Ông đã làm một việc rất đẹp !
Người đàn ông quay lại nhìn bà Wagner, sững sờ một lúc, rồi thốt lên :
- Cô Wagner ! Cô không nhận ra em sao ? Em đã ở nhà trẻ của cô mà . - Ông ta cười rất rạng rỡ và nói thêm -  Từ nhỏ cô đã dạy chúng em phải làm như thế !

Chuyện thứ hai
Có một lần bà đang ngồi trên ghế đá công viên môt mình, thì có một cậu bé khoảng 4-5 tuổi giật khỏi tay mẹ chạy đến hỏi bà Wagner :
- Bà ơi, bà có gặp bà cháu không?
Bà Wagner ngớ người ra chẳng hiểu gì  thì cậu bé lại hỏi tiếp "Có phải bà vừa ở trên trời xuống không?". Vừa lúc ấy thì người mẹ trẻ bước đến. Đợi cho cậu bé chạy đi thì chị nói với bà Wagner rằng, bà cậu bé vừa mất . Cháu cứ hỏi bà đi đâu lâu thế nên chị nói với con rằng "bà đã bay lên trời rồi và tất cả những người già đều sẽ bay lên trời" .
...
(Còn tiếp)

Loạt bài kí sự nhân vật của Kiều Mai Sơn

Đuợc Nh.Tinhvi có lời khen ngợi, xin trình những gì cháu 8X đã đọc, viết trên Bee về  Cố Luật sư Nguyễn Mạnh Tuờng!

Anh chị em Leipzig tập nhảy đầm để chuẩn bị đón năm mới (Quang xèng BRD)

Ngày xưa bị phê bình "Đi nhảy là mất vệ sinh/ Là phản Tổ quốc là kinh ông bà". Còn nay thì KHÔNG!!! Hãy xem anh chị em ta ở bển đã chơi như thế nào!!!
Cháu Hoàng Việt (con trai Hoàng Quang) phụ trách pha cocktail cho khách nhảy

Ông Chủ tịch "Hội HN tôi yêu"đang ôm ghì em nào??? (NO wife?)

Cả chị em Tây cũng vui cùng.

Giật ghê!!!

Máy bay địch đã bay xa...

Trận cầu nghẹt thở

Tối qua hàng triệu khán giả cả nuớc đuợc xem 1 trận cầu tuyệt vời của Đội tuyển VN truớc Singapore (1 đội chơi rất khó chịu và dạo này "trang bị" toàn Tây, thằng nào thằng nấy to cao, kĩ thuật, thể lực cực tốt!).
Cả hiệp 1, sốt ruột chờ đợi. Cả sân Mỹ Đình như 1 chảo lửa. Sau 1 cú phản công từ sân nhà xuất phát từ Trọng Hoàng, Vũ Phong nhận tiếp đuờng chuyền chọc khe của Thành Luơng đã kết thúc bằng cú chọc qua háng thủ môn, mở tỷ số 1-0 cho VN.
Hiệp 2 căng hơn, suốt 90', Sing ép toàn bộ lên tấn công. Bị ép, Trọng Hoàng chơi thô bạo, lĩnh thẻ vàng thứ 2, ra sân. Còn 10 người chống chọi, rồi quân ta liên tục bị chấn thuơng. Đến phút 90 lại bù giờ thêm 6'. Tưởng chừng... Nhưng VN vẫn kiên cuờng và suýt ghi thêm trái nữa vào phút cuối.
Thủ môn Tấn Truờng của VN chơi quá xuất sắc. Cuối cùng, VN đã chiến thắng! Suớng!
Bình luận viên ngoài ngợi khen đã thẳng thắn phê bình về tính tổ chức kỉ luật: truờng hợp Trọng Hoàng nhận 2 thẻ vàng vì phạm lỗi và cú suýt làm bàn thứ 2 (nếu không cá nhân, tạt sang thì...).
Anh em ở Đức có xem trận này?
Mời xem bài viết trên Dân Trí!!!

Ghi chép: Võ Đại tướng với đồng đội cũ

Năm truớc gặp anh Chu Thành, biết gia đình có ý định tổ chức kỉ niệm 100 năm ngày sinh Thượng tuớng Chu Văn Tấn.
Cụ Chu Văn Tấn, người dân tộc Tày ở Võ Nhai, Thái Nguyên, người có nhiều đóng góp cho sự nghiệp cách mạng. Đặc biệt từ năm 1940, cụ đã cùng Phùng Chí Kiên, Luơng Hữu Chi lãnh đạo Khởi nghĩa Bắc Sơn. Khi giặc Pháp dìm Bắc Sơn trong bể máu, ông Tấn vẫn duy trì đội du kích Bắc Sơn, làm cho địch  thất điên bát đảo; thậm chí phải gọi ông là "con hùm xám Bắc Sơn". Cho đến ngày Du kích Bắc Sơn sáp nhập với VNTTGPQ. Cụ là 1 trong 11 tuớng lĩnh đầu tiên (1948), là 1 trong 2 thuợng tuớng đầu tiên  (1959) của QĐNDVN. Với đồng bào các dân tộc thì cụ là “vua”, là 1 vị anh hùng.
Các chú CCB ở BLL Chiến sĩ Việt Bắc, BLL Giải phóng quân Việt Nam và Hội KH Lịch sử Việt Nam sẽ cùng tham gia. Đây là 1 thuận lợi. Gặp nhau, tôi bàn với anh Thành nên mời bác Giáp có bài viết về ông Tấn. Vì bác là người cuối cùng của thế hệ thứ nhất còn sống, là người quá hiểu về cụ Tấn, nhất là khi còn có những ý kiến chưa xác đáng về cụ.
Thông lệ, gia đình soạn thảo truớc nội dung, rồi gửi văn phòng. Thư kí sẽ đọc, sửa và báo cáo Đại tuớng. Khi cụ thông qua nội dung sẽ mời cụ kí. Ở văn phòng có anh Trịnh Nguyên Huân vừa là thầy, lại là đàn anh. Thứ nữa, chú Huyên cũng là chỗ thân thiết. Nhưng lo nhất là sức khỏe của bác có cho phép làm việc này.
Sáng hôm đó theo hẹn, tôi cùng anh Chu Thành và cháu Vân Anh Hồng Bì (con gái anh) đến 30 Hoàng Diệu đuợc đại tá Nguyễn Huyên tiếp.
Khi nêu ý tưởng của gia đình, chú Huyên lắc đầu: “Khó rồi Thành ạ. Sức khỏe anh Văn dạo này yếu lắm, từ mấy tháng nay anh nằm viện và không kí văn bản nào hết…”. Lúc bấy giờ đã là tháng 3. Cụ vào viện từ cuối năm 2009. Chú Huyên nghĩ 1 lúc rồi nói:
-        Anh Văn rất trách nhiệm với các đồng chí cũ. Với anh Chu Văn Tấn, anh Văn có 1 tình cảm thân thiết vì cùng làm việc với nhau hơn nửa thế kỉ nay. Cả những hàm oan của anh Tấn, anh Văn đều biết. Có thuận lợi là cho đến giờ trí nhớ, tư duy của anh Văn vẫn còn tốt. Chắc chắn anh Văn sẽ gửi lẵng hoa chúc mừng.
Mấy chú cháu trao đổi và dự kiến lẵng hoa có dòng chữ “Tưởng nhớ Thuợng tuớng Chu Văn Tấn – Đại tuớng Võ Nguyên Giáp”. Chú Huyên hỏi:
- Ở nhà còn lưu những bài viết  của anh Văn về anh Tấn không?
-        Dạ, còn. - Hồng Bì nói – Cháu còn giữ bài phát biểu của ông Văn nhân họp mặt kỉ niệm Khởi nghĩa Bắc Sơn năm 1992.
-        Tôi nhớ rồi, - chú Huyên nói – trong bài đó, anh Văn gọi anh Tấn bằng cái tên mà chỉ ai trong cuộc mới biết. Thật khéo léo. (Đúng là lúc đó “họ” cũng chưa “thuận” lắm! - NV). Vậy, đầu giờ chiều nay cháu mang bài đó lại. Khoảng 2g, ông vào viện báo cáo anh Văn. Thế gia đình có giữ ảnh nào của anh Văn chụp với anh Tấn?
-        Có ạ, khá nhiều, nhất là ảnh bác Văn tháp tùng Bác Hồ lên Thái Nguyên đầu những năm 1960. – anh Thành nói.
-        Vậy mang cả mấy tấm ảnh nhé!
Công việc chuẩn bị đúng theo dự kiến. Ngay đầu giờ chiều hôm ấy, Hồng Bì mang đến cho ông Huyên đủ tư liệu.
Ít ngày sau gặp lại, chú Huyên kể: “Lần nào vào, mình cũng mang theo mấy tờ lịch treo tuờng, dùng mặt trắng làm bảng viết. Nội dung cũng chuẩn bị truớc. Mình viết chữ lớn “Tháng 5 này, gia đình cùng Hội Sử học, BLL Chiến sĩ Việt Bắc và BLL Giải phóng quân VN tổ chức kỉ niệm 100 năm anh Chu Văn Tấn”. Anh đọc rồi gật gật.
Khi đưa mấy tấm ảnh, mình hỏi: “Anh có nhớ ai đây không?”. Anh Văn gật đầu “nhớ, nhớ”, mồm lắp bắp “anh Tấn, anh Tấn”.
Rồi mình lại viết “Anh sẽ gửi lẵng hoa đến chúc mừng”. Anh Văn đọc xong, gật đầu. Vậy đó…”.
Việc tổ chức kỉ niệm như đã có tin, bài trên Bantroik5sg.
Những ngày cuối năm, xin ghi lại vài kỉ niệm của Đại tuớng Võ Nguyên Giáp với gia đình đồng chí cũ.
Xin chúc cho Đại tướng duy trì đuợc sức khỏe như những ngày qua!
TPHCM, tháng 12/2010

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2010

Tâm sự bè bạn: Sự "để đời" (Trần Chí Thọ k3)

Mời các bạn sang Bantroik3 đọc tâm sự của anh Chí Thọ!

Bài viết về cụ Bồ Xuân Luật - thân phụ Bồ Vinh, Bồ Quang lớp ta

Tự sự: Đam mê tư liệu lịch sử, nhất là nhân vật lịch sử mà tôi có 1 đệ tử - cháu Kiều Mai Sơn, thế hệ 8X - mới chỉ  "gặp nhau trên mạng". Nhưng Sơn có nhiều bài sâu sắc. Những bạn trẻ như thế thật quý!
Nay xin giới thiệu bài viết của cháu:

BỒ XUÂN LUẬT: TỪ PHỤC QUỐC QUÂN ĐẾN BỘ TRƯỞNG - NHÂN SĨ YÊU NƯỚC

Khải Đăng
Cụ Bồ Xuân Luật (1907-1994) nguyên Bộ trưởng Canh nông, nguyên Bộ trưởng không giữ Bộ nào, nguyên Uỷ viên Thường vụ Quốc hội khóa từ khóa I đến khóa IV, nguyên Uỷ viên Uỷ ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam... được biết đến là một nhân sĩ yêu nước có nhiều đóng góp đối với việc xây dựng Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Tổng bí thư Đỗ Mười đã trân trọng ghi vào sổ tang ngày cụ qua đời: “Vô cùng thương tiếc cụ Bồ Xuân Luật – một nhà yêu nước và cách mạng đã suốt đời phấn đấu vì độc lập của dân tộc, vì hạnh phúc của nhân dân. Cụ đã có nhiều cống hiến cho sự nghiệp xây dựng và tăng cường khối đại đoàn kết dân tộc…”.
Từ mấy năm về trước, tôi đã được nghe tên cụ Bồ Xuân Luật. Khi đó, tôi đang ghi lại những năm tháng hoạt động cách mạng của cụ Trần Lâm (tên thật là Kiều Xuân Tu) nguyên Chủ tịch đầu tiên UBND tỉnh Ninh Bình (1945-1948), nguyên Vụ trưởng Vụ tư liệu Ban nghiên cứu Lịch sử Đảng Trung ương… Cụ Trần Lâm đã được đồng chí Tổng bí thư Trường Chinh cử sang Trung Quốc cùng với cụ Đinh Chương Dương hoạt động trong Việt Nam Cách mạng Đồng minh hội. Sau này, nhờ sự giúp đỡ của  gia đình cố Thiếu tướng Trần Tử Bình mà tôi đã liên hệ được với ông Bồ Xuân Quang là con trai và nhà giáo Phạm Chi Mai (vợ dịch giả Bồ Xuân Tiến vừa quá cố) là con dâu của cụ Bồ Xuân Luật. 
Sinh trong một gia đình nông dân tại xã Ngô Quyền, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên, vào tuổi thanh niên, đang lao động cần cù với công việc nhà nông thì anh thanh niên Bồ Xuân Luật bị thực dân Pháp cưỡng bức đi làm lính thợ tại tỉnh Lạng Sơn. Tại đây, được chứng kiến tận mắt cảnh ngộ làm nô lệ của người dân mất nước, Bồ Xuân Luật đã cùng đồng đội thầm lặng chờ đợi thời cơ đứng lên tự giải phóng mình.
Tháng 9 năm 1940, nhân cơ hội Nhật – Pháp bắn nhau, Bồ Xuân Luật và đồng đội làm binh biến nhưng không thành, buộc phải rút sang đất Trung Quốc, lập ra đội Phục quốc quân chờ đợi thời cơ khác.
Tháng 3-1944 “Hải ngoại đại biểu Đại hội” là Đại hội của các đoàn thể người Việt Nam yêu nước và cách mạng đã diễn ra ở Liễu Châu – Trung Quốc, Bồ Xuân Luật là đại biểu của Phục quốc quân tham dự Đại hội. Với danh nghĩa là “Đại biểu quốc tế phản xâm lược Việt Nam phân hội” Hồ Chủ tịch đã đến dự Đại hội nhằm để cải tổ Việt Nam cách mạng đồng minh hội cũ thành một Việt Nam cách mạng đồng minh hội mới bao gồm những người có tinh thần yêu nước, tinh thần cách mạng. Đại hội đã đạt được mục đích đề ra. Bồ Xuân Luật được bầu là Uỷ viên Thường vụ Việt Nam cách mạng đồng minh hội mới.
Tại Đại hội, Hồ Chủ tịch đã giành thời gian gặp riêng một số đại biểu, trong đó có Bồ Xuân Luật. Bác đã vạch ra phương hướng cụ thể và động viên cổ vũ những thanh niên yêu nước đang công tác tại hải ngoại.
Đại ý Bác nói: Thời cơ tốt sắp tới rồi, các mạng trong nước và trên thế giới đang ở thế tiến công. Bọn phát xít đang ở trong tình thế lúng túng bị động và tuyệt vọng. Mỗi người cách mạng Việt Nam chân chính chúng ta hãy luôn luôn hướng về Tổ quốc, nhất trí hành động chống kẻ thù chung là Nhật và Pháp, để giải phóng đất nước.
Cụ Bồ Xuân Luật nhớ lại: “Lời dạy của Bác như thôi thúc mọi người trong đó có tôi, ai nấy một lòng mong muốn chóng được về nước công tác. Lần đâu tiên tôi được gặp Bác Hồ ở nước ngoài – Sự kiện này đối với tôi có ý nghĩa quyết định hướng đi đúng đắn trong suốt cả cuộc đời hoạt động cách mạng của tôi. Và cũng từ sự kiện đó, tôi đã tự nguyện vượt mọi khó khăn để đi theo con đường cách mạng của Đảng và Bác đã vạch ra cho tới ngày nay”.
Tháng 6-1945, hưởng ứng lời kêu gọi của Tổng bộ Việt Minh gửi các đoàn thể cách mạng Việt Nam ở nước ngoài (Cứu quốc đặc san Hải ngoại, ngày 11-9-1944) và cũng là thời cơ để bản thân mình thực hiện những lời dạy của Hồ Chủ tịch; cụ Bồ Xuân Luật đã đưa một số cán bộ Việt Nam cách mạng đồng minh hội mới, có tinh thần cách mạng tốt nghiệp trường Lục quân Trung Quốc gồm 39 người có mang theo vũ khí về châu Bắc Sơn là chiến khu cách mạng của Mặt trận Việt Minh.
Sau cách mạng tháng Tám 1945, cụ Bồ Xuân Luật từ Lạng Sơn xuôi về Thủ đô. Cụ vui sướng khi được đến Bắc Bộ Phủ là nơi Hồ Chủ tịch làm việc để chào Người và báo cáo công việc.
Tôi được đặt tay vào lòng bàn tay Bác, được ngắm nhìn lại khuôn mặt một vị lãnh tụ cách mạng rất giản dị mà tôi đã được gặp hơn một năm trước ở Liễu Châu và mới vài tháng trước ở Bách Sắc – Tĩnh Tây (Trung Quốc)”.
Cụ nhắc lại chuyện cũ và tỏ ra đau xót vì trong Việt cách có một số phần tử xấu. Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Tôi cũng biết các chú ở trong một tổ chức không thuần. Thôi, nhắc lại chuyện cũ làm gì! Nay cách mạng thành công rồi, nhưng đang còn gặp nhiều khó khăn. Bây giờ phải đoàn kết, rất đoàn kết, để chiến thắng thù trong giặc ngoài”.
Nói rồi Chủ tịch Hồ Chí Minh bảo cụ tranh thủ về thăm gia đình ở Hưng Yên vì đã xa nhà lâu ngày.
Tôi vô cùng xúc động khi được Bác Hồ đưa cho tôi ít tiền để mua quà cho gia đình. Tôi lặng người đi, nước mắt rưng rưng. Tay cầm tiền của Bác mà lòng xốn xang. Cả đời tôi không bao giờ quên tấm lòng nhân ái bao la của Bác”.
Sau đó, Cụ Bồ Xuân Luật công tác ở trường Quân chính tỉnh Hưng Yên. Được vài tuần lễ thì ở Hà Nội xuất hiện tình hình mới: Bọn Tưởng đưa quân vào nước ta núp dưới danh nghĩa quân Đồng minh để tước khí giới quân Nhật, nhưng mưu đồ của chúng là giúp bọn phản động: Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh… lợi dụng danh nghĩa Đồng minh hội để chống phá chính quyền cách mạng.
Vì vậy Hồ Chủ tịch cho gọi cụ Bồ Xuân Luật về Hà Nội nhận nhiệm vụ. Ngày 23-10-1945, cụ Bồ Xuân Luật cùng các cụ Đinh Chương Dương, Lê Tùng Sơn, Trương Trung Phụng lại đứng ra với tư cách là những người Cách mạng đồng minh hội chân chính họp một cuộc Hội nghị với các đồng chí: Nguyễn Lương Bằng, Hoàng Hữu Nam (tức Phan Bôi) và Dương Đức Hiền (thay mặt cho Việt Nam độc lập đồng minh, tức Việt Minh) để cùng nhau ký bản tuyên ngôn đoàn kết nhằm khẳng định lập trường kiên quyết ủng hộ Chính phủ do Hồ Chủ tịch lãnh đạo, đồng thời để đối phó với bọn lợi dụng danh nghĩa Đồng minh hội phá hoại đoàn kết, chống phá chính quyền cách mạng non trẻ.
TUYÊN NGÔN ĐOÀN KẾT
GIỮA VIỆT NAM CÁCH MỆNH ĐỒNG MINH HỘI VÀ VIỆT NAM ĐỘC LẬP ĐỒNG MINH
Nước nhà ta đang ở trong tình thế khó khăn. Độc lập ta đang bị nguy cơ uy hiếp. Đồng bào Bắc Bộ đang bị giặc đói vây bọc. Đồng bào Nam Bộ đương bị giặc Pháp xâm lăng.
Đứng trước tình thế đó, hễ ai là người yêu nước thương nòi, đều phải đoàn kết chặt chẽ thành một khối.
Nước nhà trên hết! Dân tộc trên hết!
Đó là khẩu hiệu chung của toàn quốc đồng bào.
Chúng ta gắng sức, phải gắng sức nữa. Chúng ta đã đoàn kết, phải đoàn kết thêm.
Vì lẽ đó, cuộc họp giữa các đại biểu của hai đoàn thể Việt Nam Cách mạng Đồng Minh hộiViệt Nam Độc lập Đồng Minh đã cùng tinh thần đoàn kết;
Để hết sức ủng hộ Chính phủ Lâm thời của Việt Nam Dân chủ Cộng hoà.
Để cùng nhau đem hết lực lượng chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp.
Để giữ vững nền tự do độc lập của Việt Nam Dân chủ Cộng hoà.
Toàn dân đoàn kết muôn năm!
Ủng hộ Chính phủ Lâm thời!
Việt Nam độc lập muôn năm!
Ngày 23 tháng 10 năm 1945
Đại biểu Việt Nam Độc lập Đồng Minh
Đại biểu Việt Nam Cách mạng Đồng Minh hội
Nguyễn Lương Bằng
Dương Đức Hiền
Nguyễn Văn Ba
Hoàng Hữu Nam
Nguyễn Công Truyền.
Đinh Chương Dương
Trương Trung Phụng
Lê Tùng Sơn
 Bồ Xuân Luật
Hồ Đức Thành
Vũ Kim Thành
Dương Thanh Dân
(Đăng báo Đồng Minh xuất bản tại Hà Nội, số 1 ngày 6-12-1945)

Lúc này, bọn phản động tay sai của Tưởng coi cụ Bồ Xuân Luật là một đối thủ nguy hiểm do cụ đã kiên quyết vạch trần âm mưu thủ đoạn chống phá cách mạng của chúng. Nên hồi 9 giờ sáng, ngày 18-12-1945, bọn ám sát của Việt cách đã bắn trọng thương cụ Bồ Xuân Luật ở phố Hàng Đào – Hà Nội, phải đưa vào nhà thương Đồn Thủy cấp cứu. Bác sỹ Vũ Đình Tụng đã trực tiếp mổ cứu cụ thoát chết. Ngay sau khi biết tin, Hồ Chủ tịch đã giao nhiệm vụ cho Trung ương Vệ quốc đoàn bảo vệ Cụ Bồ Xuân Luật.
Nửa tháng sau, được sự tin tưởng của nhân dân, cụ Bồ Xuân Luật trúng cử Đại biểu Quốc hội khóa I tỉnh Hưng Yên.
Chính phủ Liên hiệp thành lập (2-3-1946) cụ Bồ Xuân Luật được Hồ Chủ tịch giao cho giữ chức Bộ trưởng Bộ Canh nông. Đến khi ông Huỳnh Thiện Lộc là một đại biểu Nam Bộ ra, cụ làm Thứ trưởng Bộ Canh nông giúp đỡ ông Huỳnh Thiện Lộc.
Khi Chính phủ Liên hiệp toàn quốc thành lập (3-11-1946), cụ Bồ Xuân Luật được Hồ Chủ tịch và Quốc hội giao cho giữ chức Bộ trưởng không giữ Bộ nào.
Kháng chiến toàn quốc bùng nổ, cụ Bồ Xuân Luật lại cùng Chính phủ lên chiến khu Việt Bắc nếm mật nằm gai trường kỳ kháng chiến để đợi đến ngày nhất định thắng lợi.
Tháng 7-1948, nghe tin Bộ trưởng Bồ Xuân Luật ốm, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi thư hỏi thăm:
Gởi ông Bộ trưởng Bồ Xuân Luật.
Tôi nghe nói chú yếu. Tiếc vì xa xôi, tôi không đến thăm chú được. Tôi gởi 1 chai mật ong để chú dùng. Và rất mong chú chóng khỏe.
Tôi gởi lời hỏi thăm thím, và hôn các cháu.
Chào thân ái và quyết thắng
Hồ Chí Minh”.
Bộ trưởng Bồ Xuân Luật đọc thư Bác gửi mà dâng trào lòng biết ơn vô hạn đối với vị Cụ Hồ.
Cụ Bồ Xuân Luật đã một lòng một dạ tin tưởng đi theo kháng chiến cho đến thắng lợi cuối cùng. Với nhiều cương vị khác nhau trong Quốc hội và Mặt trận Tổ quốc Việt Nam sau này, cụ trở thành vị nhân sỹ yêu nước, là sợi chỉ đỏ xuyên suốt bức tranh đại đoàn kết của toàn dân tộc.
Cụ là một trong những sáng lập viên đồng thời là Uỷ viên Ban chấp hành Hội Liên hiệp Quốc dân Việt Nam (1946); Uỷ viên Thường vụ Quốc hội (khóa 1,2,3,4); Uỷ viên Uỷ ban Trung ương và Uỷ viên Ban thư ký Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (I, II, III)... Ghi nhận những công lao, đóng góp của cụ, Đảng và Nhà nước đã tặng thưởng: Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Độc lập hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ cứu nước hạng Nhất, Huy chương “Vì sự nghiệp đoàn kết toàn dân”…
Năm 1986, ở tuổi 80, nhìn lại cuộc đời mình, cụ viết:
Hơn bốn mươi năm qua, từ những năm 40 trước cách mạng tháng 8-1945, tôi từ một người dân có lòng yêu nước và tinh thần dân tộc đã tìm gặp được Mặt trận Việt Minh, đặc biệt là được gặp trực tiếp Bác Hồ, nhờ đó tôi đã tiếp thu được sự giác ngộ và giáo dục của Đảng và Bác. Cùng với sự nỗ lực, phấn đấu của bản thân, tôi đã trở thành người cán bộ trung thành của Đảng: từ những công tác tôi đã làm, và việc thực hiện nhiệm vụ mà Hồ Chủ tịch đã giao cho tôi trong dịp đầu tiên tôi được gặp Người từ tháng 3-1944.
Đến những nhiệm vụ mà Đảng, Chính phủ và Hồ Chủ tịch giao phó cho tôi: công tác liên tục trong Uỷ ban Thường vụ Quốc hội bốn khóa, trong Hội đồng Chính phủ 10 năm và tham gia công tác Mặt trận từ ngày đầu thành lập với tư cách là một sáng lập viên cho tới hiện nay.
Trải qua các giai đoạn cách mạng, ở cương vị và nhiệm vụ công tác nào tôi cũng đều thể hiện sự nhất trí cao với sự lãnh đạo của Đảng. Đồng thời, đã mang hết tinh thần nghị lực và khả năng của mình phục vụ tận tụy, đắc lực và hoàn thành tốt có hiệu quả những nhiệm vụ được Đảng và Nhà nước giao phó để góp phần công sức của mình cho sự nghiệp cách mạng vĩ đại của toàn Đảng, toàn dân”./.
Hà Nội, ngày 12-5-2010

 

Truyện ngắn: Bi kịch chưa đặt tên (Huỳnh Văn Úc)

Chào mừng thầy Huỳnh Văn Úc (cựu học sinh truờng VHQĐ, cựu giáo viên Học viện KTQS), người có nhiều bài viết hay, nhiều truyện ngắn "rí rỏm" trên Bantroik5, nay đăng đàn lần đầu trên Bantroik5 mới!!! - BBT.
------

Bi kịch chưa đặt tên

Hắn biết rõ bệnh của mình lắm. Bệnh của hắn không bị phát hiện khi hắn đi khám sức khoẻ để làm thủ tục xin việc. Nhằm nhò gì cái việc khám xét qua loa ấy! Chỉ khi hắn thấy thỉnh thoảng đau ở vùng ngực trái, có người khuyên nên đi khám ở Bệnh viện Tim Hà Nội thì hắn mới biết rõ được bệnh của mình. Chiếu, chụp và làm các test phức tạp, nào là siêu âm Doppler, điện tâm đồ, chụp động mạch vành…tiêu tốn đến hơn triệu bạc hắn mới bàng hoàng biết rằng mình mắc bệnh xơ vữa động mạch. Bệnh xơ vữa động mạch làm cho động mạch bị xơ cứng và nhỏ hẹp hơn bình thường, là nguyên nhân chính gây đau tim và cơn đột quỵ. Theo thống kê thì bệnh này thường gặp ở các nước Âu, Mỹ và ở người cao tuổi. Hắn không phải người Âu, người Mỹ, tuổi lại chỉ mới bốn mươi hai, nhà hắn nghèo nên chế độ ăn không đến nỗi dư thừa chất béo động vật làm tăng cholesterol trong máu vậy mà giời lại giao cho hắn căn bệnh quái ác này. Cũng có thể là do hắn hút thuốc lá, nhưng hắn đã kiên quyết bỏ hút cách đây ba năm. Hay là do gen (genetic factor). Cũng không phải. Cha mẹ và những người cao tuổi họ hàng nhà hắn có ai mắc căn bệnh này đâu! Âu cũng là do cái số của hắn là số ruồi bâu.

Hắn lái tăcxi cho hãng đến nay đã được hơn sáu năm. Nghề chọn hắn chứ hắn không chọn nghề. Học xong hệ cao đẳng ngành điện, cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, hắn hăng hái nộp đơn xin việc dễ có đến gần chục lần. Chục lần phỏng vấn thất vọng hắn mới ngộ ra rằng tấm bằng hắn cầm trên tay chẳng là cái thá gì. Hắn làm sao đua nổi với bọn có bằng tốt nghiệp hệ chính quy, tiếng Anh nói lưu loát như gió, có đứa còn trưng ra cả bằng MBA nữa, những bọn ấy bây giờ nhiều đến phải lấy rổ mà đong. Thôi thì ở cái đất nước nhiều thầy thiếu thợ này khôn hồn thì hãy cứ đi làm thợ mà kiếm sống. Hắn học lái xe rồi đi làm cho hãng. Ban đầu cũng bỡ ngỡ, đường sá chưa thuộc, những thủ thuật gian lận để lấy chút tiền bỏ túi ngoài khoản hằng ngày phải nộp cho thủ quỹ chưa thông thạo nhưng rồi mọi sự cũng thông suốt đâu vào đấy cả.

Hắn lấy vợ muộn nên bây giờ con gái mới lên bốn. Hắn thuê một căn phòng hơn mười mét vuông trên tầng hai một khu chung cư để ở. Để gỡ lại tiền thuê nhà, vợ hắn nhận trông hai đứa trẻ, một công đôi việc, trông trẻ và quản lý chăm sóc con mình. Thì cũng tạm đủ, sống được. Đấy! Sơ qua hoàn cảnh gia đình của hắn như thế để các bạn biết hắn không thể nào chi ra một món tiền lớn để đặt stent động mạch. Stent là một ống thép lưới mỏng được đặt vào trong lòng động mạch thật nhẹ nhàng để làm cho lòng động mạch vốn bị hẹp do xơ vữa được thông thoáng trở lại. Đặt stent động mạch bây giờ không còn là một kỹ thuật phức tạp. Từ một lỗ nhỏ được trích ở háng, bác sĩ xịt thuốc tê qua đó để thuốc chạy theo mạch máu bị tắc. Thiết bị nội soi cũng được đưa vào động mạch qua đường này, khi đến vị trí tắc thì bơm làm cho mạch phồng lên rồi đặt stent. Phương pháp này cho hiệu quả điều trị cao, vết chích rất nhỏ nên bệnh nhân có thể nhanh chóng đi lại bình thường. Và khoẻ mạnh. Nghe thật đơn giản. Nhưng tiền nong thì không đơn giản chút nào. Hơn một trăm triệu đồng, tính ra đô la thành ra hơn năm ngàn. Hắn giết ai để lấy một trăm triệu đồng đây? Không thể được! Vậy thì thông cảm với hắn nhé, thông cảm cả với vợ và đứa con gái nhỏ của hắn nữa, họ thương hắn lắm nhưng họ không thể nhịn ăn, nhịn mặc hoặc vơ vét trong nhà có thứ gì đáng giá mang đi bán để cho hắn có tiền đặt stent. Mà giá có vơ vét bán đi những thứ gọi là có giá thì cũng không thể nào đủ. Than ôi! Đối với rất nhiều người một trăm triệu chẳng là cái đinh gì. Một buổi nhậu tuý luý với bạn bè ở nhà hàng sang trọng, một món quà cho bồ nhí, một chuyến du lịch châu Âu…Nhẹ như lông hồng! Vậy mà đối với hắn món tiền ấy có sức nặng ngàn cân, là mạng sống của hắn đấy!

Những cơn đau tức ngực ngày càng dày nhưng dẫu sao vẫn còn tỉnh táo nên hắn vẫn cứ đi làm. Gần trưa hôm nay qua máy bộ đàm điều hành của hãng gọi cho hắn đến đón khách ở 376 Khâm Thiên. Hắn tăng tốc đưa xe đến điểm đón khách. Đột nhiên hắn thấy chóng mặt, tay lái của hắn loạng choạng, xe chồm lên vỉa hè rồi húc vào cột điện, nắp capô méo xẹo gần như bị bật ra. Hắn còn đủ bình tĩnh để lùi xe xuống lòng đường, dừng xe và mở cửa bước ra ngồi bệt xuống vỉa hè. Hắn thầm nghĩ: “ Giời gọi rồi! Và gọi ai người ấy thưa”  Xung quanh hắn tiếng người lao xao ngày một đông, loáng thoáng thấy có cả cảnh sát giao thông. Khi người cảnh sát giơ tay lên vành mũ để chào thì hắn muốn nói nhưng không nói được. Hắn chỉ còn kịp mường tượng ra nụ cười trẻ thơ của con gái, và khuôn mặt thân thương của người vợ. Em ơi! Con ơi!

Thay vì lập biên bản về hành vi trái luật giao thông, người cảnh sát gọi xe cứu thương đưa hắn đến bệnh viện. Đến nơi thì mặt hắn đã trắng bệch, hắn rơi vào cơn hôn mê sâu. Và không bao giờ tỉnh lại nữa, hắn ra đi ở tuổi bốn mươi hai, còn quá sớm phải không các bạn ?
Hà Nội 2010

Y học thuờng thức: Chữa bệnh GOUT (ST: Đạt k8).

Đề nghị Quý vị vui lòng phổ biến cho những ai bị THỐNG PHONG (Gout). Kết quả trị liệu thật không ngờ! 

PHƯƠNG THUỐC CHỮA TRỊ BỆNH GOUT RẤT ĐƠN GIẢN & RẺ TIỀN
(11.04.2010, 09:52 pm GMT-7 )

Có nhiều cách chữa bệnh Gout , sau đây là một cách trị bệnh Gout rất đơn giản mà lại rẻ tiền .Có người làm theo cách này đã khỏi bệnh Đau nhức khớp xương do bị Gout , trong máu có dư Acid Uric , nếu bị như vậy thì nên áp dụng cách sau đây theo bài dưới đây , quá dễ dàng mà lại rẻ tiền ....
Mua cải bẹ xanh (lá cải có vị nhẩn nhẩn mà người ta gọi là cải đắng, thường được dùng để cuốn bánh xèo, ăn ngon hơn là cuốn bánh xèo với lá xà lách) Cải bẹ xanh vị nhẩn nhẩn chứ không phải là cải ngọt, xin hãy phân biệt đúng. Mỗi ngày đều nấu cải bẹ banh này để uống thay nước thì cơ thể sẽ thải ra ngoài chất acid uric là chất gây nên bệnh gout để ta sẽ không còn bị bệnh gout này hành hạ nữa. Kiên trì nấu uống mỗi ngày, còn xác cải thì ăn để khỏi phí. Vẫn tiếp tục dù thấy bệnh đã khả quan. Tiếp tục uống nước cải bẹ xanh này để chất acid uric không có cơ hội tái tạo và tích tụ lại trong cơ thể nữa. Rất nhiều người Á Châu ở Mỹ & Canada đã chữa lành được bệnh gout bằng phương pháp rất đơn giản và rẻ tiền này. 

Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

Trò ngày nay làm văn (tiếp - Đạt)

- Đ: T "cnh sân trường trong gi ra chơi" = Trng đánh tùng ... tùng ... các bn ùa ra sân trường như by chim v t. Ch này các bn gái nhy dây, ch kia các bn trai đá cu, thnh thong li vang lên tiếng chi "đ. m" !!!
- Đ: T em bé = Gn nhà em có mt em bé rt d thương, vì hay b té nên đu em b móp.
-  Đt câu vi vn "Ôm p" = M em tát em đôm đp.
-  Miêu t v b = B em có 1 hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn ch bo em nhng điu hay l phi.
- T thc = Sau tiếng trng trường, các bn tp trung li theo lp ca mình đ chun b làm l chào c. Chúng em đng ngay ngn thng hàng, mt nhìn lên lá c đang chun b đc kéo lên. Ri cô tng ph trách nghiêm trang hô: "Nghiêmmmmm !! Cào c....... cào!".

Nhớ về mùa Giáng sinh ở Đức

Naumburg, Halle. Chuỵên đã hơn 20 năm.
Ngày ấy, tôi và mấy bạn Trỗi vừa sang Đức đuợc ít ngày thì đến mùa Giáng sinh. Tháng 12, tuyết đã dày. Lạnh không như ở Nga, nhưng ở Đức năm ấy cũng 18 độ dưới âm. Ban đêm nhìn ra ngoài thấy trời sáng hẳn lên vì màu trắng của tuyết.
Hàng ngày lên lớp, thầy cô nào cũng hào hứng kể chuỵên Giáng sinh, họ nao nức mong chờ lễ lớn trong năm. Dân Đức nghỉ dài, suốt từ Noel tới hết tết Tây. Cả tuần lễ.
Ngoài phố thấy dân chúng đi mua sắm tấp nập. Người thì vác trên vai về nhà cây thông non, kẻ thì đánh xe ra tận ngoại ô, mua thông rồi buộc lên nóc xe, chở về nhà. Chiều tối đi ra đuờng, qua mỗi nhà nhìn  vào đều thấy trên cửa sổ có cây thông Noel gắn đèn màu nhấp nháy…
Phía cửa nhà, cây cối cũng đuợc giăng đèn màu. Đuờng đi lối lại đuợc quét sạch tuyết, chuẩn bị đón ông già Noel đến cho quà. Bọn trẻ con thì háo hức nhất. Nghỉ học nên tha hồ kéo xe truợt tuyết chạy lăng xăng ngoài trời. Má đứa nào cũng đỏ ửng.
Nhà thờ thì khỏi nói, trang hoàng lộng lẫy, sáng rực. Các bản Thánh ca ngân vang. Sẽ tấp nập nhất vào tối 24/12.
Noel năm đó, Đoàn Khánh gọi điện nhắn xuống chơi. Vậy là đăng kí với nhà truờng cho đi Karl-Marx Stadt. Vé tầu mua ngay tại ga, chọn chuyến đi thẳng, không qua Leipzig.
Chiều ngày 23 lên tầu. Chọn chỗ sát cửa sổ để ngắm cảnh. Cảnh thì có gì, khắp nơi là màu trắng của tuyết. Tầu chạy hơn 80km/g. Vun vút, vun vút. Trên tầu có nhiều người dân vội vã trở về nhà sau thời gian làm việc ở xa. Vẻ mặt ai cũng hớn hở. Cười nói ríu rít.
Cả toa có mỗi mình tôi là Cộng. (Ngày đó dân Cộng ở CHDC Đức chưa nhiều, chỉ có sinh viên và dân học nghề). Chả có ai để nói chuyện. Trong lòng bỗng trào lên nỗi buồn man mác. Tết này là tết đầu tiên phải xa nhà, mà xa đến hàng nghìn cây. (Nhất là lâu lắm mới phải xa như thế).
Tầu chạy nhanh qua những cánh đồng tuyết, thỉnh thoảng mới thấy lờ mờ xóm làng tuyết phủ. Thấp thoáng bóng nhà cùng ánh đèn vàng ấm cùng. Hình những cây thông năm mới lung linh trên cửa sổ nhờ dây đèn màu nhấp nháy. Không khí ấm cúng của sự sum họp gia đình cuối năm lại càng làm kẻ tha huơng thêm buồn. Nghĩ bụng, may là còn có bạn bè thân thiết nên còn có chỗ hội ngộ, tránh đuợc nỗi buồn nhớ nhà.
Cũng chỉ khoảng 4 tiếng là đến Karl-Marx Stadt. Tại sân ga đã thấy Khánh đứng chờ. Xuống tầu, 2 thằng vồ lấy nhau.
Noel năm ấy là Giáng sinh đáng nhớ!
(Tiện thể có ý mời ông Qx và Nh.Tinhvi viết bài về Noel này ở Đức).

Chuyện có thật từ những bài văn của các em (ST: Đạt k8)

-   Đ: T người thy em yêu quý nht
Thm thot mà đã ba mùa hoa ban n, thy giáo phi tm bit chúng em đ v xuôi. c làng c bn đng tin thy vô cùng ngm ngùi. Riêng em đng nhìn theo cho đến khi thy thy xa dn, xa dn, xa dn, đến khi nh bng con chó em mi quay li bn .
 - Đ:  T con đường đến trường
Con đường t nhà đến trường em dài 2 mét. Ra khi ngõ, em r phi đi qua quán bà Xuân, ri r trái đến quán ông Vnh là r trái tiếp, đi thng là ti.
- Đ:  T con gà
Nhà em có 1 con gà. Nó là ging gà Đông Co. Nó to bng con gà gi. Nó nng t 8-10 kg... (Thầy: ch hiu nó t ging gà gì?).  
  - Đ: Tin
 Hôm nay em được đim 10. m em rt vui vì em hay b đim xu. M em rút ví cho em 5 nghìn. Ôi ít quá, nhưng em vn vui vì đây là tình cm gia hai con người - là em và m em
  - Đ:  T con gà trng
C sáng sm thc dy, con gà trng nhà em nó đu nhy phc lên cây rơm, gáy ò ó o. Gáy xong 1 hi dài nó ly 2 cánh v phành phch vào mông đít .
  - Đ: T anh b đi
Anh b đi cao khong 1m2, súng anh dài 1m rưỡi.
 - Đ: T cây chui
Nhà em có cây chui rt to, chiu nào em cũng leo lên cây chui ngi hóng mát. Khi em leo lên, cành chui rung rinh.

Học thầy không tày... (2)

Nghe đồn bác Anh Minh k3 (AMk3) "có nghề" gia công các file video thành phim; mà con gái thì giục "Mai cô giáo bắt con nộp "tác phẩm" đi khảo sát thực tế "ô nhiễm môi trường" rồi". Vậy là phải sang cầu cứu bác. Tối đó tận 7g bác mới rời sở.
Phi đến nơi, bác vừa về và đang chén tô miến tướng (ăn miến vào ngày thường à? Bác gái chăm lo thế!). Ăn xong ra ngay bàn làm việc. "Nào ông có gì rồi?... Xem nào... Chẳng có gì sất". Vậy là cài lại từ đầu. Rồi 1 bài giảng về chọn lọc, biên tập, sản xuất 1 bộ phim video được tiến hành ngay trên máy. Thỉnh thoảng bác lại chê "cái máy này hơi bị chậm". Bác rất nghề, dạy dễ hiểu. Nào sửa kĩ thuật, nào tạo kĩ xảo điện ảnh, nào chuyển cảnh transition, nào ghép nhạc, ghép chữ...
Sau 2 tiếng đồng hồ, trên máy có 1 "tác phẩm" để thị phạm; còn trong đầu là những kiến thức "a-bờ-cờ" đủ để biên tập 1 bộ phim trên máy tính. Tất nhiên còn phải nhiều lần phone nhờ "tư vấn trực tuyến".
Vừa học vừa được uống nước chè xanh pha gừng và chén bánh khảo sầu riêng. Sướng!