Bài đăng Phổ biến
- Thăm tư gia của Nhất Trung
- Vui cuối tuần: Còn 9 tháng nữa... con ạ! (ST: Viên Thạch)
- Điện ảnh thứ bảy: Nghệ thuật phim (Cao Bắc)
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- HN cũng đang chuyển mình?
- Niềm vui bất ngờ (Quang Việt)
- Về Đất Mũi (Quang Việt)
- Vài cảm nhận qua chuyến du lịch New York (Qx)
- Tranh của cháu Anh Thy
- Sơn Hà Xã Tắc (Vũ Quốc Hoạt)
Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012
Thêm đường link vào CLB Ảnh chiến sĩ
Mời các bạn đón xem Website này!
Sáng kiến hay! (ST: Đạt)
Mời xem video clip!
Tất niên
Chiều qua Vĩnh Xuân đá trận cuối năm với 1 đội hình chắp vá. Các cháu sinh viên Hàng không đã về quê nghỉ tết. Sau quả thua đầu trận, được gỡ hòa bằng cú sút từ xa của Tâm, bật đầu hậu vệ vào gôn. Hiệp 2 cũng lại Tâm làm bàn. Đội Hải Phòng đá láo, gỡ 2-2 rồi lại bị Kiên sút từ xa, thủ môn bạn phán đoán sai để bóng nảy qua đầu, tiền đạo Vĩnh Xuân lao vào kết thúc. Cuối trận vì Vĩnh Xuân chỉ còn đá 10 người mà bạn thắng. Tỷ số không quan trọng, vui, khỏe là chính.
Sau đó rủ Nam, Dương, Kiên ra Cây Sứ liên hoan tất niên. Gặp ngay cánh Nhất Trung, Tuấn "già" cùng mấy anh bạn HN vào. Chú Trung quậy làm các chaú "cười như Liên Xô". Ngoài Bắc, Dương Minh nhậu ở 34 Điện Biên với Dương Minh Đức. Cũng ồn ào. Sắp Tết rồi!
Sau đó rủ Nam, Dương, Kiên ra Cây Sứ liên hoan tất niên. Gặp ngay cánh Nhất Trung, Tuấn "già" cùng mấy anh bạn HN vào. Chú Trung quậy làm các chaú "cười như Liên Xô". Ngoài Bắc, Dương Minh nhậu ở 34 Điện Biên với Dương Minh Đức. Cũng ồn ào. Sắp Tết rồi!
Ca khúc hay: Triệu bông hồng (Thủy k42)
“Triệu bông hồng” có xuất xứ từ một bài hát Latvia do Andrei
Vosnesensky viết lại lời Nga cho bài hát tiếng Latvia của Raimond
Pauls.
Bài hát “Triệu bông hồng” (ban đầu) thực ra không phải về anh họa sỹ
nghèo, mà về một cô bé thuở ấu thơ được nghe mẹ hát một khúc hát, sau
này khi lớn lên cô đã hát tặng con gái mình giai điệu này. Lúc đầu
Raimond Pauls viết bằng tiếng Latvia. Chỉ sau này, Andrei Voznesensky
nghe giai điệu này đã viết lời theo cách khác của mình, sau khi nhớ
lại một truyền thuyết đẹp về tình yêu của một anh họa sỹ. Nhờ Andrei
Voznesensky mà ca khúc được phổ biến rộng rãi.
Vosnesensky viết lại lời Nga cho bài hát tiếng Latvia của Raimond
Pauls.
Bài hát “Triệu bông hồng” (ban đầu) thực ra không phải về anh họa sỹ
nghèo, mà về một cô bé thuở ấu thơ được nghe mẹ hát một khúc hát, sau
này khi lớn lên cô đã hát tặng con gái mình giai điệu này. Lúc đầu
Raimond Pauls viết bằng tiếng Latvia. Chỉ sau này, Andrei Voznesensky
nghe giai điệu này đã viết lời theo cách khác của mình, sau khi nhớ
lại một truyền thuyết đẹp về tình yêu của một anh họa sỹ. Nhờ Andrei
Voznesensky mà ca khúc được phổ biến rộng rãi.
Mùa xuân Hà Nội (M100)
Một mùa xuân mới lại về với Hà Nội yêu thương. Cứ mỗi dịp xuân về lòng tôi lại bồi hồi xúc động nh thấy lại hình bóng của thời gian quay về. Hà nội của tôi hơn một ngàn năm tuổi.
Sức khỏe: Làm sao tránh bệnh tiểu đường?
Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2012
Môi truờng làm việc ở Google (ST: QV)
Robertino với "Jamaica"
Quên sao được cái giọng sôi nổi, trẻ trung, trong trẻo, mượt mà của Robertino khi hát "Jamaica"! "Ca khúc hay" sáng thứ bảy xin tặng bạn đọc bài này!
CHÀNG HÀ TIỆN (Huỳnh Văn Úc)
Xin cảm ơn thầy Úc, người rất nhiệt tình viết bài cho BT5!
Vợ chồng hắn mới cưới nhau chưa tròn một năm. Son rỗi. Một hôm đẹp trời nàng đề nghị:
- Chiều thứ bảy tới đây mình đi ăn hiệu rồi đi xem phim.
- Có lý!
Vợ chồng hắn mới cưới nhau chưa tròn một năm. Son rỗi. Một hôm đẹp trời nàng đề nghị:
- Chiều thứ bảy tới đây mình đi ăn hiệu rồi đi xem phim.
- Có lý!
Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012
"Trở về mái nhà xưa" (KQ)
| GĐ Nhân sự Lương Huy Cường với lời mở đầu văn vẻ, hào sảng. |
Tối thứ năm, Vĩnh Bảo, Phó tổng Cty May Việt Vuơng, gọi điện mời về dự liên hoan cuối năm. Đó là Cty cũ mà tôi xây dựng và gắn bó suốt từ 1995, sao từ chối đuợc. "OK, chú sẽ về. Mà mấy giờ?". "Dạ, 5g chiều".
Đúng 4g dừng xe ở cổng. Hôm nay cả sân bày bàn tiệc nên xe cộ để ngoài. Cảnh quan lộng lẫy băng rôn, đèn màu, đèn dây... Các cháu tổ chức rất kinh nghiệm và thuê hẳn Cty tổ chức sự kiện thực thi. Lên văn phòng trò chuyện với các cháu. Lâu lắm không gặp "lão tuớng" nên ai cũng mừng.
Carmen Monarcha bốc lửa cùng dàn hợp xướng (Helen)
Carmen Monarcha sinh ngày 27 tháng 8 năm 1979 ở Belém, miền bắc Brazil. Cô sinh trưởng trong một gia đình nghệ thuật với cha là một nhà văn nổi tiếng người Bồ Đào Nha,và mẹ là một ca sĩ nổi tiếng người Brazil.
Từ nhỏ, cô đã được đào tạo để trở thành một nghệ sĩ chơi cello trong các buổi hòa nhạc. Cô tâm sự: "Suốt thời thơ ấu, tôi đã gắn bó ở Rio de Janeiro. Nhưng có lẽ, thay đổi lớn nhất trong tôi là khi tôi khoảng 14 tuổi, gia đình chuyển đến Sao Paulo, một đô thị lớn ở Brazil. Ở đó, tôi được đến các buổi hòa nhạc cùng với mẹ, nơi mà bà đang hát. Tôi nhớ, trong một buổi diễn của mẹ, lần đầu tiên tôi đã cảm thấy thế nào là âm nhạc.Tôi có thể ghi nhớ chính xác, âm nhạc tạo cảm xúc mạnh mẽ đến tôi như thế nào khi Mẹ vừa cất tiếng hát. Chính lúc đó, tôi biết: Tôi muốn là một nghệ sỹ! Tôi rơi vào tình yêu âm nhạc hết sức tự nhiên với âm thanh ấm áp của cello... " .
Từ nhỏ, cô đã được đào tạo để trở thành một nghệ sĩ chơi cello trong các buổi hòa nhạc. Cô tâm sự: "Suốt thời thơ ấu, tôi đã gắn bó ở Rio de Janeiro. Nhưng có lẽ, thay đổi lớn nhất trong tôi là khi tôi khoảng 14 tuổi, gia đình chuyển đến Sao Paulo, một đô thị lớn ở Brazil. Ở đó, tôi được đến các buổi hòa nhạc cùng với mẹ, nơi mà bà đang hát. Tôi nhớ, trong một buổi diễn của mẹ, lần đầu tiên tôi đã cảm thấy thế nào là âm nhạc.Tôi có thể ghi nhớ chính xác, âm nhạc tạo cảm xúc mạnh mẽ đến tôi như thế nào khi Mẹ vừa cất tiếng hát. Chính lúc đó, tôi biết: Tôi muốn là một nghệ sỹ! Tôi rơi vào tình yêu âm nhạc hết sức tự nhiên với âm thanh ấm áp của cello... " .
Vận động tuổi này (KQ)
Mỗi người có 1 quan niệm và 1 cách vận động (à, tập thể dục) riêng của mình. Cách này phù hợp với tôi nhưng chắc gì phù hợp với bạn, nên cứ tự mình tìm cho mình 1 cách luyện tập.
Nhớ lại cách đây hơn 30 năm, khi đang là giáo viên trên trường Quân sự. Trường đóng trên Vĩnh Yên, sát chân Tam Đảo, vì điều kiện ăn, ở quá kém (nhà tranh vách đất, khí lạnh đêm đông lùa cả vào trong phòng, ngủ chỉ dám thò 2 lỗ mũi ra khỏi chăn mà vẫn lạnh) mà tôi bị hen phế quản. Về Viện 108 gặp Toàn "sứt" - thằng bạn Trỗi là bác sĩ Khoa Phẫu thuật lồng ngực, tim mạch - được tư vấn: tập Vĩnh Xuân và tập dưỡng sinh đi!
Nhớ lại cách đây hơn 30 năm, khi đang là giáo viên trên trường Quân sự. Trường đóng trên Vĩnh Yên, sát chân Tam Đảo, vì điều kiện ăn, ở quá kém (nhà tranh vách đất, khí lạnh đêm đông lùa cả vào trong phòng, ngủ chỉ dám thò 2 lỗ mũi ra khỏi chăn mà vẫn lạnh) mà tôi bị hen phế quản. Về Viện 108 gặp Toàn "sứt" - thằng bạn Trỗi là bác sĩ Khoa Phẫu thuật lồng ngực, tim mạch - được tư vấn: tập Vĩnh Xuân và tập dưỡng sinh đi!
"Lão bà Buranovo" (Thủy k42)
Người cao tuổi có công sinh thành, nuôi dưỡng, giáo dục con cháu về nhân cách và vai trò quan trọng trong gia đình và xã hội. Xưa nay chúng ta có truyền thống rất đáng quý đó là kính trọng người già, xem đấy là biểu hiện của lễ nghĩa và nhân ái. Chảthế mà Lê Quý Đôn đã xếp vào hàng đầu các nguyên nhân mất nước: Trẻ không kính già, trò không kính thầy. Nhưng quan niệm xưa lại không đánh giá cao sự đóng góp của người cao tuổi, cho rằng: “Lão giả an chi, lão la tài tận”.
SG, sáng nay
Nghe dự báo thời tiết trên VTV1 thấy HN 9 độ, từ Thanh Hóa đến Nghệ Tĩnh 15-16 độ, TPHCM: 23.
Sáng ra đường thấy trời đầy mây, mù, lành lạnh. Bà con áo đơn áo kép. Còn hơn 2 tuần nữa là Tết. Lại sắp sang năm mới.
Năm qua cả thế giới gồng mình trong khủng hoảng, khó khăn và ở ta cũng vậy. Đài báo cứ động viên nhưng khó khăn chắc còn dài dài, nhất là ở nước nghèo và lạc hậu như ta.
Khó thì khó nhưng chỉ kêu cũng chả hết khó. Thôi, cứ thấy có bài hát nào hay thì BT5 cứ đăng tải để "hát lên cho quên sầu đau..." (Santa Lucia).
Sáng ra đường thấy trời đầy mây, mù, lành lạnh. Bà con áo đơn áo kép. Còn hơn 2 tuần nữa là Tết. Lại sắp sang năm mới.
Năm qua cả thế giới gồng mình trong khủng hoảng, khó khăn và ở ta cũng vậy. Đài báo cứ động viên nhưng khó khăn chắc còn dài dài, nhất là ở nước nghèo và lạc hậu như ta.
Khó thì khó nhưng chỉ kêu cũng chả hết khó. Thôi, cứ thấy có bài hát nào hay thì BT5 cứ đăng tải để "hát lên cho quên sầu đau..." (Santa Lucia).
Các bức ảnh thật tuyệt vời, nhưng những bài học từ cuộc sống còn tuyệt vời hơn nữa! (ST: B)
We never get what we want,
We never want what we get,
We never have what we like,
We never like what we have.
And still we live & love.
That's life...
Không có thứ ta muốn,
Không muốn thứ ta có,
Không có thứ ta thích,
Cũng không thích thứ ta có.
Thế nhưng ta vẫn sống và yêu.
Đó là cuộc sống...
Tiếu lâm Nga (tiếp)
Hỏi: Có đúng là ở Liên Bang Xô Viết có tự do ngôn luận giống như ở Hoa Kỳ không?
Đáp: Đúng thế. Ở Hoa Kỳ, quý vị có thể đứng trước cửa Nhà Trắng và hét to, “Đả đảo Reagan!”, và quý vị sẽ không bị trừng phạt. Ở Liên bang Xô Viết, quý vị có thể đứng ở Quảng trường Đỏ ở Moskva và hét to “Đả đảo Reagan!”, và quý vị cũng sẽ không bị trừng phạt.
—–
- Truyện thần thoại Pháp khác truyện thần thoại Liên Xô thế nào?
- Một cái bắt đầu bằng câu: “Ngày xửa ngày xưa…”, thứ kia bắt đầu bằng câu: “Không còn bao lâu nữa…”.
—–
Đáp: Đúng thế. Ở Hoa Kỳ, quý vị có thể đứng trước cửa Nhà Trắng và hét to, “Đả đảo Reagan!”, và quý vị sẽ không bị trừng phạt. Ở Liên bang Xô Viết, quý vị có thể đứng ở Quảng trường Đỏ ở Moskva và hét to “Đả đảo Reagan!”, và quý vị cũng sẽ không bị trừng phạt.
—–
- Truyện thần thoại Pháp khác truyện thần thoại Liên Xô thế nào?
- Một cái bắt đầu bằng câu: “Ngày xửa ngày xưa…”, thứ kia bắt đầu bằng câu: “Không còn bao lâu nữa…”.
—–
Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012
Những điều quan tâm khi bước sang năm mới (Trần Trung)
Lại một năm cũ sắp đi qua. Những ngày cuối tháng chạp ai ai cũng bận rộn, nào là lo đủ những vật phẩm cho gia đình dùng trong mấy ngày Tết như: bánh, mứt, kẹo, rượu, chè, mâm quả bên cạnh đó là gà, giò, bánh trưng, măng, bóng, miến... Quả là nhiều thứ. Các bà chủ gia đình bao giờ cũng nhìn vào túi tiền để "trông giỏ bỏ thóc". Có người thì lo quà biếu cho những ai ta mang nặng ân nghĩa. Rồi để đón xuân trong mỗi gia đình không thể thiếu sự hiện diện của hoa, chậu cây. Đào, mai, quất hay những lọ dơn, violet, phù dung... đều mang sắc xuân và khí xuân vào nhà.
Về Robertino Loretti (Thủy k42)
Vào đầu thập niên 1960, thế giới sững sờ khi nghe giọng hát cao vút và trong vắt của cậu bé 13 tuổi người Italia có gương mặt thiên thần tên là Robertino Loretti.
Robertino sinh ra trong một gia đình nghèo có tới 8 người con. Năm cậu lên 10, bố cậu đau yếu và cậu buộc phải giúp cha mẹ bằng cách đem bỏ mối bánh mì cho các nhà hàng. Cậu rất thích ca hát và người ta cũng nhận ra giọng hát tuyệt vời của cậu. Robertino bắt đầu được mời đến hát tại các đám cưới, rồi dần dà các nhà hàng trong vùng đều mời cậu đến hát. Cậu thôi công việc giao bánh mì.
Robertino sinh ra trong một gia đình nghèo có tới 8 người con. Năm cậu lên 10, bố cậu đau yếu và cậu buộc phải giúp cha mẹ bằng cách đem bỏ mối bánh mì cho các nhà hàng. Cậu rất thích ca hát và người ta cũng nhận ra giọng hát tuyệt vời của cậu. Robertino bắt đầu được mời đến hát tại các đám cưới, rồi dần dà các nhà hàng trong vùng đều mời cậu đến hát. Cậu thôi công việc giao bánh mì.
100 năm ghi lại trong 10 phút (ST: Đạt)
Các sự kiện lịch sử thế giới từ 1911 đến 2011 đuợc ghi trong 1 video clip. Mời bạn cùng xem!
Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012
Robertino Loretti và "Mamma"
Thời nhóc con, những năm đầu 1960, chúng ta đã được nghe những đĩa hát 33 (33 vòng/phút) quay trên máy quay đĩa (thời Tây gọi là "Tuốc-lô-đít") mà bố đi học tập, công tác ở các nước XHCN mua về. Kèm theo đó là các bài hát Nga, Tiệp, Đức... rồi cả giọng ca của Tôm-giôn, Ala Pugachova và ca sĩ nhí Robertino (Ý)...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)