Ông ta gửi kèm ảnh 2 chú nhóc, mặc đồ của ông già Noel. Khoe cháu nôi và ngoại chắc? Đều tuổi cọp? Ông ta lo không biết trong năm Tân Mão này sẽ thế nào?
Chả thế nào cả, các cháu chắc chắn sẽ lớn và hạnh phúc hơn chúng ta vì thế hệ lãnh đạo đất nuớc của các cháu chắc chắn sẽ trẻ, khỏe và năng lực hơn nhiều
Bài đăng Phổ biến
Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011
Bài dịch của Lạc Tiến Vinh: hơi muộn nhưng không sao
Khi biên tập SRTKL tập 3, chúng tôi có nhờ Lạc Tiến Vinh (Khoa Ngoại quốc, ĐHSP Quảng Tây) dịch bài viết về Nguyễn Nam Tiến trên Guilin Ribao. Hôm nay, ngày 4/1/2011, mới nhận đuợc bài dịch. Hơi muộn nhưng không sao.
Xin cảm ơn Lạc Tiến Vinh và xin phép đựợc đăng tải!
Người bạn Việt Nam:
“Quế Lâm, đem lại cho tôi cảm giác ấm áp giống như ở nhà”
“Ngày 26/10/2007 đối với những cựu học sinh đã 40 năm chưa về thăm lại trường cũ thật ý nghĩa” - Nguyễn Nam Tiến nói rất hưng phấn. “Tuy nhiên do quá xúc động, dẫn đến bị nhồi máu cơ tim. Tôi đã được Bệnh viện Nhân dân thành phố cứu chữa, giảm viện phí. Một tháng vừa qua, tôi cảm nhận được sự ấm ám tình người của dân Quế Lâm”.
Về thăm lại trường cũ, đột phát bệnh tim
5 giờ chiều ngày 26/10, trong lúc đang tham quan trường cũ, khuôn mặt của Nguyễn Nam Tiến bỗng dưng tái nhợt, ngất xỉu tại chỗ. Hơn chục bạn bè giúp ông đo huyết áp, hô hấp nhân tạo, liên hệ với bệnh viện…
Lúc đó trên người Nguyễn Nam Tiến không hề có loại thuốc nào, một người bạn đã lấy thuốc trợ tim của mình (chắc đó là bácsĩ Thịnh, học sinh Nguyễn Văn Bé - BBT) cho ông uống. Nếu không kịp thời, Nguyễn Nam Tiến có thể đã chết.
Những mẩu chuyện vui (Quang Việt)
1. Hồi chiến tranh, ta gửi rất nhiều lưu học sinh quân sự sang đào tạo tại Liên xô và các nước Đông Âu. Trong số đó có cả những đồng chí chưa kịp học hết phổ thông. Đoàn tôi có đồng chí mới học hết lớp 9/10. Vào năm thứ nhất, chúng tôi phải học tất cả các môn bằng tiếng Nga. Điều dễ hiểu là đồng chí ấy không thể hiểu được các nội dung liên quan đến kiến thức lớp 10 (đó là chưa kể các kiến thức lớp dưới cũng đã bị rơi vãi trong thời gian phục vụ chiến đấu trước khi được cử đi học) nên học rất vất vả.
Hôm ôn thi môn Hóa học, đồng chí ấy hỏi tôi :”Cậu giải thích cho tớ, tại sao H trừ C lại bằng O (H-C=O) và trừ ngang rồi, lại còn trừ đứng nữa “?( biểu diễn liên kết hóa trị của CHOH ). Vất vả thế, nhưng cuối cùng, đồng chí đó vẫn vượt qua mọi khó khăn và tốt nghiệp kỹ sư như mọi người.
Hôm ôn thi môn Hóa học, đồng chí ấy hỏi tôi :”Cậu giải thích cho tớ, tại sao H trừ C lại bằng O (H-C=O) và trừ ngang rồi, lại còn trừ đứng nữa “?( biểu diễn liên kết hóa trị của CHOH ). Vất vả thế, nhưng cuối cùng, đồng chí đó vẫn vượt qua mọi khó khăn và tốt nghiệp kỹ sư như mọi người.
Truyện ngắn nhiều kì: Út Phuơng 3 (Đào Duy)
Miễn cưỡng vứt xếp bài đến xoạch một cái xuống mặt bàn, thằng chồng đứng dậy nói với ba ông bạn đang hăng máu:
- Các ông chờ tôi một tẹo để tôi vào tôi “ xử lý ”con này.
Mấy ông bạn nghe thế mặt bỗng tái dại đi vội khuyên can:
Mấy ông bạn nghe thế mặt bỗng tái dại đi vội khuyên can:
- Thôi! Thôi!... chúng tôi lạy ông. Ông còn muốn chúng tôi vác mặt tới đây hầu ông nữa thì ông hãy bình tĩnh, chuyện đâu có đó.
Chẳng nói chẳng rằng thằng chồng lao vào nhà. Thấy chuyện có vẻ gay ba ông hàng xóm vứt bài chuồn mất.
Thằng chồng lao tới chiếc máy điện thoại:
- Alô! Tôi nghe đây.
- Tình hả ( Tình là tên thằng chồng )? Chị đây, chị Thuỷ đây! Em nói với Phương 30 phút nữa chị tới gội đầu nhé.
Thằng chồng trống không hỏi vợ:
- Bà Thuỷ, bả ấy kêu 30 phút nữa tới có kịp không?
- Anh nói với chị ấy là được.
Trả lời xong cúp máy thằng chồng lại ào ra cửa. Lúc này trên mặt bàn chỉ còn lăn lóc bộ bài và 4 chiếc ghế nhựa nằm chỏng trơ.
Út Phương vừa sửa tóc cho vợ tôi vừa cười vừa kể: "Thằng chồng cháu không biết dạo này làm ăn quái gì mà mỗi tuần khi thì ba triệu, khi thì hơn, chiều thứ bảy về vứt cho vợ mặt vênh lên:
- Cầm lấy! Cấm hỏi.
Thế rồi tuần trước buổi trưa buồn ngủ quá con để mấy đứa phụ nó làm cho khách. Đang thiu thiu thì thằng chồng chả biết từ đâu mặt đỏ gay sồng sộc về:
- Tiền đâu đưa tôi vay chục triệu
- Làm gì có! - Út Phương càu nhàu.
- Cho mượn thôi, thứ bảy trả cả vốn lẫn lãi
Vốn nghi ngờ chồng nhưng thấy mấy tuần gần đây tiền đem về đưa vợ đều đều nên con cũng yên tâm nhưng vẫn bắt cam kết:
- Đúng thứ bảy đấy nhá, cả vốn lẫn lãi không có thì chết với tôi.
Tuần sau đúng hẹn chả thấy thằng chồng nói năng gì, con đã bắt đầu điên tiết nhưng cố kìm được. Mấy ngày sau, một hôm thấy thằng chồng xởi lởi:
- Em ơi! Em có biết hôm nay là thứ mấy, ngày bao nhiêu không?…
Chưa kịp để thằng chồng nói gì thêm thế là cơn tam bành của con nổi lên:
- Không có em ơi, em hỡi, không có mượn mõ gì thêm nữa. Trả ngay tôi chục triệu cả tiền lãi nữa, đang điên tiết cả tuần nay đây.
Thằng chồng con nó sững lại, mặt đang vui bỗng tối sầm. Nó chửi lại con:
- Mẹ tiên sư mày! bố mày hỏi xem mày còn nhớ hôm nay là ngày gì không? Là cái ngày bố mày bị vào tròng đúng 10 năm. Cái ngày mà mày tí tởn mặc áo cưới yên trí không còn sợ bị bố mày lừa như mày nói.
Ngừng một tí để lấy sức nó chửi tiếp:
- Định tối nay đưa cả nhà ra nhà hàng chiêu đãi, tặng mày cái lắc và trả tiền vay cả lãi mà tao mượn đã quá hẹn. Tự dưng mày lại chửi tao. Đã thế bố đéo làm gì nữa.
Con quê một cục, cứ thế lao vào ôm lấy nó, ôm cật lực và dúi mũi vào cặp má sần sùi đầy trứng cá bọc của nó mà hôn, mà xin lỗi, mà nũng nịu. Thế là nó hết giận.
Tối, cả nhà 4 người ra “Em ơi HN phố” mất toi triệu bạc.
- Đây cô này! cô xem cái lắc nó tặng con có đẹp không?
Đang sửa lại mái tóc cho cho bà vợ tôi. Bỗng có tiếng điện thoại bàn. Út Phương nói với ra phía cửa tiệm nơi thằng chồng cùng ba ông hàng xóm đang ngồi “phỏm”.
- Nghe điện thoại hộ em với!
Thằng chồng ngồi quay đít vào trong nhà chả nói chả rằng giơ tay lên lắc lắc.
Chuông điện thoại vẫn đổ. Tức mình Út Phương làm một hơi:
- Ngồi cho lắm vào! suốt từ sáng tới giờ, ngày nào cũng như ngày nào, ngồi thế cho nên mới “thủng ruột” ra mà vẫn không chừa. (Chả là thằng chồng vừa bị viêm ruột thừa, cứ thuốc giảm đau tống vào tới chừng vỡ ra, may mà cấp cứu kịp).
Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011
Tản Văn: Cú... (Phan Nam)
Chơi thân với thằng bạn. Hắn cái gì cũng "chơi", nào đàn, hát, nào vi tính, nào vẽ vời, cả lái xe... Cố theo nó nhưng cái nghề cơ khí ôtô của tôi thì dầu mỡ, tay chân là chính, nên theo được phần nào đã là cố lắm rồi. Hắn cứ giục, ông phải học sử dụng máy tính đi, còn thư từ cho bọn Quang, Quý, còn đọc báo điện tử... (Thằng Quý Tôn Gia bên Đức về chơi, bảo: Thế giới này phẳng lắm mà, không biết IT là... không ăn.
Biết thế mà ngại quá, cứ ngồi lên máy tính là lóng nga lóng ngóng, không biết phải nhấn vào núm nào trước. Mà trên bàn phím có tới mấy chục cái núm. (Như chị em thì chỉ có mỗi 2 núm. Bấm dễ ợt!).
Nhiều lúc cú. Mẹ, nhiều thằng ngu hơn mình, chả bằng đại học đại hiếc gì mà xách lap-top theo người và bấm choanh choách. Vậy ra mình lại ngu hơn chúng nó à? Tức.
Mà máy tính ở xuởng thì có, bỏ cả tiền để cho nó nối mạng. Còn mình thì "i tờ ít... mờ ít mít huyền... tịt" mới tức! Cú!
Về bắt chú Khai ở xuởng mở lớp đào tạo IT cấp tốc cho 1 học trò già. (Cũng là chiến thắng bản thân, chiến thắng sĩ diện). Lúc đầu cũng bỡ ngỡ, ngượng nghịu như tập... xtg. Nhưng chỉ vài nhát là xong. Trên đó cái gì cũng có, các ông ạ. Từ báo hàng ngày đến BBC. (Vậy là đỡ tiền maua báo). Có cả video, nhạc hay, cả chuyện em út, cả ảnh "nuy" của chị em xinh nhất thế giới... Hay thế! (Thấy chú Duy Đảo bảo "chat" đuợc mà chưa dám chát với em nào. Chỉ sợ bị gái nó lừa, lại mất tiền oan).
Giờ, sáng sáng vừa đến sở là mở ngay máy, vào Bantroik5, đọc. Suớng quá. Rồi viết nhăng viết quậy. Thấy anh em huởng ứng, gặp anh em hàng ngày. Hay thế!
Hết cú!
Biết thế mà ngại quá, cứ ngồi lên máy tính là lóng nga lóng ngóng, không biết phải nhấn vào núm nào trước. Mà trên bàn phím có tới mấy chục cái núm. (Như chị em thì chỉ có mỗi 2 núm. Bấm dễ ợt!).
Nhiều lúc cú. Mẹ, nhiều thằng ngu hơn mình, chả bằng đại học đại hiếc gì mà xách lap-top theo người và bấm choanh choách. Vậy ra mình lại ngu hơn chúng nó à? Tức.
Mà máy tính ở xuởng thì có, bỏ cả tiền để cho nó nối mạng. Còn mình thì "i tờ ít... mờ ít mít huyền... tịt" mới tức! Cú!
Về bắt chú Khai ở xuởng mở lớp đào tạo IT cấp tốc cho 1 học trò già. (Cũng là chiến thắng bản thân, chiến thắng sĩ diện). Lúc đầu cũng bỡ ngỡ, ngượng nghịu như tập... xtg. Nhưng chỉ vài nhát là xong. Trên đó cái gì cũng có, các ông ạ. Từ báo hàng ngày đến BBC. (Vậy là đỡ tiền maua báo). Có cả video, nhạc hay, cả chuyện em út, cả ảnh "nuy" của chị em xinh nhất thế giới... Hay thế! (Thấy chú Duy Đảo bảo "chat" đuợc mà chưa dám chát với em nào. Chỉ sợ bị gái nó lừa, lại mất tiền oan).
Giờ, sáng sáng vừa đến sở là mở ngay máy, vào Bantroik5, đọc. Suớng quá. Rồi viết nhăng viết quậy. Thấy anh em huởng ứng, gặp anh em hàng ngày. Hay thế!
Hết cú!
Đầu năm, lại đuợc đọc bài của Tôn Gia trên Bee
Mời bạn vào đây xơi món khai vị đầu năm!!!
Truyện ngắn: Ngọn lửa bất diệt (Huỳnh Văn Úc)
Thằng Cò là học sinh giỏi môn Văn của Trường PTTH huyện nhà. Nó đạt giải nhất cuộc thi học sinh giỏi môn Văn của tỉnh. Vì vậy hôm nay nó có vinh dự được ngồi ở hàng ghế đầu trong Hội trường huyện. Hội trường chăng đèn kết hoa, căng khẩu hiệu chào đón một vị cán bộ tận Trung ương về thăm. Câu khẩu hiệu Nhiệt liệt chào mừng và kèm theo đó là một dãy dài các cụm từ nêu rõ bằng cấp và chức vụ của ông. Sau cuộc hội kiến ở Văn phòng UBND huyện, người ta dẫn ông đi thăm cánh đồng có lợi nhuận 80 triệu đồng/hecta/năm, thăm trại lợn nuôi theo phong cách công nghiệp của bà Năm. Hôm trước bà vừa mới xuất chuồng mất vài chục con, bù lại người ta mượn lợn của hàng xóm thả vào để chuồng trại đỡ vắng vẻ. Vì khác đàn nên lợn cắn nhau chí choé, người ta giải thích với ông cán bộ rằng tính tình càng hung dữ thì lợn nuôi càng chóng lớn. Ngoài ra huyện nhà có thành tích gì thì đem khoe bằng hết, trong đó có thành tích học tập của thằng Cò. Vì vậy hôm nay nó được nghỉ học và ngồi ở hàng ghế đầu, người ta rỉ tai nó là nghe giới thiệu đến tên và thành tích học tập thì đứng dậy, trước hết đưa hai tay lên quá đầu vỗ tay, sau đó có thể nói dăm ba câu chào mừng ông cán bộ, xuất khẩu thành thơ được thì càng tốt.
Đầu năm nghe "Phiên chợ Ba Tư" và...
Bản nhạc thuờng đuợc nghe mỗi đầu giờ chiều, sau hồi kèn báo thức, ngày ở Y Trung - Quế Lâm. Tự nhiên những bản nhạc cổ điển kiểu như thế ngấm sâu vào máu bọn nhóc chúng ta. Đã 44 năm rồi. Thật khó quên...
Trên Uttroi có đăng tải các tác phẩm này. Mời cùng thuởng thức!!!.
Trên Uttroi có đăng tải các tác phẩm này. Mời cùng thuởng thức!!!.
Hãy nghe các nguyên thủ nói gì ngày đầu năm (Bee)
Mời bạn cùng đọc!!!
Út Phương 2 (Đào Duy)
Vợ hơi nhổm người lên ngạc nhiên, chưa kịp hỏi, Út Phương cứ thế liền mạch: "Con quen một cô, cô ấy là khách mối, quen lâu rồi từ ngày cô ấy chưa bỏ ông chồng trước. Cô ấy tuổi Dần, tuổi Dần là cao số lắm phải không cô? Chả thế mà thứ bảy tuần trước cô ấy đến gội đầu rồi sụt sùi bắt con phải xơi món “dưa lê” hết buổi sáng . Nghĩ cũng tội, mỗi người mỗi cảnh, chả ai giống ai. Cô ấy chia tay người chồng trước, có với nhau được 2 mặt con, hai người con đều lớn và có công ăn việc làm cả. Đang yên thân sung sướng, nhà to, kinh tế khá không phụ thuộc vào ai. Tự dưng lại dở chứng đi đèo bòng một ông, ông này cũng một hai lần đò rồi. Ông ấy rót mật vào tai rủ rê thế là đùng đùng khăn gói quả mướp thuê nhà ra riêng .
Ông nói ông có nghề quay phim chụp ảnh. Nghề này thì lắm tiền mới phải nhưng chả biết tiền bạc đi đâu mà một xu dính túi cũng không có. Thế là cô bỏ tiền ra đầu tư cho ông, nào là máy quay phim, máy ảnh, nào phụ kiện đồ nghề… toàn những thứ lắm tiền.
Sau thời gian nồng ấm là tới thời kỳ thoái trào giống như phong trào công nhân ở ta đầu thế kỷ vậy. Tình cảm cứ phai nhạt dần Ông hay vắng nhà, nói với cô là đi làm phim xa, lúc thì Đà Lạt, khi thì Phan Thiết… Cô tin. Cô nghĩ thằng đàn ông cũng như con ngựa, con ngựa phi mãi rồi cũng phải tới lúc mỏi gối chồn chân, cô không ngờ rằng có một ngày con ngựa già của cô dở chứng. Một ngày cô sững sờ phát hiện ông chồng hờ của mình có bồ thật. Nói rồi nước mắt cô cứ thế lã chã rơi...
Thông cảm bằng một hồi lâu im lặng. Út Phương cố tìm trong cái đầu vốn đơn giản gốc gác nông dân của mình một lý do nào đấy thật đàn bà, thật thuyết phục để an ủi người bạn “ vong niên”:
- Hay … hay là … - Út Phương ngập ngừng.
- Hay là có tuổi rồi cái khoản kia của cô không còn đảm bảo nữa? Đâm ông ấy chán?
- Còn lâu nhá! Như chạm phải lòng tự trọng, thế là cô chả thiết giữ kẽ thông thốc khai hết với con - Khoản kia ấy à! (Vừa nói cô vừa lắc lắc cái đầu còn găm đầy những cuốn tóc làm chúng lắc lư như những bông Tuylip đung đưa trong gió). Nói thực với cháu: “Khoản kia của ông ấy chả ra cái chó gì, không bằng một phần của cô, ngữ ấy sức đâu mà cõng thêm con nào".- Đắn đo một lúc, Út Phương cố thuyết phục.
- Với cô ông ấy “tệ” ông ấy “chả ra chó gì”, dưng với người khác ông ấy không “ tệ” thì sao?
Đến mấy phút chả thấy cô ấy phản ứng gì. Rồi đột nhiên thấy cô thở dài:
- Cái đó thì chả biết …
…
Thế là cô nhất quyết chia tay.
Ông chồng hờ cũng là tay đàn ông đàng hoàng, thú nhận tất cả và hứa sẽ thanh toán những gì mà cô đã đầu tư cho ổng.
Cô nói: “Chả cần phải thanh toán, cô chỉ xin lại những thứ mà cô “đầu tư” cho ông đem về làm kỷ niệm thôi.” Thế là bỗng dưng bây giờ trong tủ cô nào là máy ảnh, nào là máy quay phim, rồi đèn, rồi đồng hồ đo, “chân cẳng” … lỉnh kỉnh chả biết làm quái gì với những thứ ấy. Kỷ niệm đâu chả thấy chỉ thêm lộn ruột. Nên cô ấy nhờ con tìm người tẩu tán cái của nợ ấy đi càng sớm càng tốt, lỗ cũng được.
Bỗng Út Phương cúi người xuống sát tai vợ tôi:
- Hay là cô lấy cho chú nhà. Nghe cô nói chú cũng khoái cái nghề phó nháy, quay phim lắm mà.
- Tao chả dại. - Vợ tôi vừa nói vừa cười.
Trước khi về Út Phương còn dặn với theo: "Cô nhớ hỏi xem có ai … hộ con với nhé!".
(Còn tiếp)
Mười ngón tay của Út Phương lùa dưới mớ tóc, cào nhẹ trên da đầu cộng với tiếng nhạc nhè nhẹ và không khí dịu mát của máy lạnh, mùi dầu gội phảng phất làm cho đầu óc vợ như giãn ra:
- Cô ơi! Cô ngủ à? - Út Phương ngập ngừng
- Không! Cô “chỉ mơ màng tí thôi”. Có chuyện gì không con? - Vợ tôi giả nhời.
- Con muốn nhờ cô chuyện này.
- Ừ! Con nói đi.
- Cô đi làm nhà nước, quen biết nhiều, cô xem có ai muốn mua máy ảnh, máy quay phim không ? cô giới thiệu hộ con.
Chủ Nhật, 2 tháng 1, 2011
Trưa mùng 2, dân Quế Lâm gặp nhau
Trưa, anh Ngân (dân Lư Sơn, Quế Lâm 53-57) tạt qua rủ đi ăn cơm. Chọn quán Amy của Cường, bạn chú Thái (Học viện), ngay ngã tư Trần Bình Trọng-Nguyễn Du. Thắng (có nick-name T5) nhà gần đấy cũng đuợc gọi ra bốc phét. Nhiều chuyện hay ghi đuợc.
- Phụ hoạ với bài về người bắn rơi B52 đầu tiên (của Hà Chí Quang)
Ai là phi công bắn rơi chiếc B52 đầu tiên phải nhiều năm sau mới đuợc công bố. Nhưng ngày ấy, phi công Mig-21 Phạm Văn Rạng, sau cú bấm nút cho tên lửa bắn vào chiếc B52 ở miền tây Quảng Bình, trên đuờng về căn cứ, anh bị cả chục chiếc F4H vây chặt. Luồn lách, hạ độ cao, cho máy bay về tới sân bay Cẩm Thuỷ (Thanh Hoá). Hạ cánh an toàn.
Từ 1 tình yêu... (Phan Nam)
Năm 1975, thống nhất đất nuớc, tôi là dân tập kết nên đựoc trở về Nam. Ông bà nội tôi giạt từ Quảng Ngãi lên Đà Lạt, vì vậy tôi cũng là thằng lính sớm đuợc lên với thành phố trong suơng. Đi và gặp nhiều kỉ niệm, nhưng có kỉ niệm nhớ mãi khi gặp 1 người lính chiến, người dân tộc, tuổi ngoài 40, anh nói tiếng Kinh trọ trẹ. Biết tôi mới từ ngoài Bắc vào, anh mời về nhà. Vừa khề khà li rượu, anh vừa kể…
Gặp bạn Kim Sơn C11
Cũng là vô tình mà trong bữa tiệc tân niên ở nhà 1 lính Trỗi, gặp 1 người bạn trông quen quen. Khi nghe giới thiệu mới giật mình, à, đây là Kim Sơn k4 c11.
Nhắc lại lần gặp Sơn ở ga Tân Sơn Nhất, lúc đó bạn là đội truởng đội Thủ tục nhập. Có lô hành lý mang theo của mấy thằng Hàn (phía đối tác trong Cty liên doanh) chưa kịp khai đêm truớc nên bị chuyển sang kho. Nhờ Sơn giải quyết. Ào ào mấy thủ tục là xong. Sơn nhăn trán 1 lúc "Ờ, ờ nhớ rồi". Chuyện đã 15-16 năm...
Nghe Tuấn Sơn, cũng cán bộ trong ngành, kể lại, Kim Sơn là cán bộ thẳng thắn, đuợc việc. Họp hành thấy có gì sai trái là "đập" liền. (Nghĩ bụng, lại máu Trỗi đầy mà!).
Trông Sơn dạo này khỏe, béo ra và nhanh nhẹn hơn.
Nhắc lại lần gặp Sơn ở ga Tân Sơn Nhất, lúc đó bạn là đội truởng đội Thủ tục nhập. Có lô hành lý mang theo của mấy thằng Hàn (phía đối tác trong Cty liên doanh) chưa kịp khai đêm truớc nên bị chuyển sang kho. Nhờ Sơn giải quyết. Ào ào mấy thủ tục là xong. Sơn nhăn trán 1 lúc "Ờ, ờ nhớ rồi". Chuyện đã 15-16 năm...
Nghe Tuấn Sơn, cũng cán bộ trong ngành, kể lại, Kim Sơn là cán bộ thẳng thắn, đuợc việc. Họp hành thấy có gì sai trái là "đập" liền. (Nghĩ bụng, lại máu Trỗi đầy mà!).
Trông Sơn dạo này khỏe, béo ra và nhanh nhẹn hơn.
Suy ngẫm đầu năm (ST: Đạt k8)
Cheese Thụy Điển vs mắm tôm Việt Nam
Đăng bởi bvnpost on 28/12/2010Hiệu Minh
Dân Thụy Điển có món cheese (pho-mat) khá nổi tiếng. Người Việt nếu ăn lần đầu thấy bốc mùi khó chịu. Tương tự, nếu mời món đậu phụ chấm mắm tôm, người Bắc Âu phải bịt mũi. Tuy thế, cả cheese và mắm tôm đều là quốc hồn của mỗi nước.
Có người nói, Thụy Điển giúp Việt Nam về minh bạch và chống tham nhũng cũng khó như bắt dân ta ăn cheese. Có vị quan bên phía ta còn thách, đem mắm tôm cho dân Bắc Âu, liệu họ có dám ăn không?
Mỗi lần đi qua Núi Trúc (Ba Đình, Hà Nội), tôi không thể không ngước nhìn khu nhà của Đại sứ quán Thụy Điển lợp tôn mầu đỏ hồng. Sau bao năm, mái nhà ấy vẫn giữ được vẻ tươi tắn như hồi mới xây.
Những người bạn Thụy Điển luôn thủy chung bên cạnh chúng ta trong những năm tháng đen tối nhất của chiến tranh. Tôi chợt nghĩ, mầu đỏ hồng kia chẳng bao giờ phai nhạt như tình hữu nghị 40 năm giữa hai quốc gia này.
Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011
Đêm 1/1/11: Tại sao không phải là... Út Phương 1??? (Đào Duy)
Út Phương quê Yên Định, Thanh Hóa. Nhà nghèo lại đông anh em, vất vả quanh năm mà chả bao giờ đủ ăn. Thế là liều theo chúng bạn vào thành phố làm thuê. Đủ “nghề” từ rửa bát, bưng bê, Ôsin … cuối cùng là chân phụ việc không công để học nghề gội đầu cho một tiệm uốn tóc trên phố. Nghe vợ kể Út Phương rất xinh, lại có nét tây tây. Mặt đẹp da trắng chỉ tội mỗi cái người không được cao, vòng 2 và 3 cứ thẳng tuồn tuột, tay chân to, thô và giọng nói “cha ông” thì sửa không được nên đâm ra “phá” mất “ tướng”.
Chủ nhà cho thuê tiệm uốn tóc ngày xưa khi Út còn làm thuê là một gia đình cán bộ gốc Nghệ có mỗi cậu con trai. Cu cậu được chiều nên “láo lếu” tuy vậy cũng chưa đến nỗi nào. Thế rồi cu cậu phải lòng Út Phương. Sau thời gian bã bọt mép thuyết phục bố mẹ tiệc cưới cũng được tiến hành. Bố mẹ chồng thương con nhưng không thích nàng dâu nên mua cho căn hộ tầng trệt một chung cư cũ cho ra riêng. Sau thời gian phụ rồi học việc Út Phương thành tài mở tiệm gội đầu ngay tại nhà chấm dứt kiếp tôi tớ làm thuê.
Khéo tay lại khéo chiều khách nên quán đông dần, thu nhập mỗi ngày mỗi khá. Chồng càng ngày càng trở nên yếm thế. Thằng chồng thường lấy le với hàng xóm bằng cách to mồm dọa vợ mỗi lần quá chén: “Tao chỉ mê mỗi khuôn mặt, nước da cùng cái nết chịu khó của mày chứ dân “Hà lội gộc” như tao khối con nó chết nhá ”.
Vợ tôi kể Út Phương vùa bị chồng “dã” cho một trận. Lý do là nhà có cái máy vi tính mới sắm cho con. Mấy bà sồn sồn, khách đến làm đầu chỉ cho Út Phương cách “chát” tìm bạn để tâm sự. Thế là Phương “chát”, rồi mê tít thò lò. Mê mải “chát” tới hai giờ đêm quên cả ngủ. Đang chát hăng bỗng “bốp” một cái mắt mũi tối sầm lại “hoa cà hoa cải” văng tung toé. Út Phương lĩnh trọn cái tát của chồng:
- Mẹ tiên sư mày! Chát hả! bố mày chờ mãi mà mày không lên “chát”, mày lại đi “chát” với thằng “lào”. Vừa chửi thằng chồng vừa lôi sềnh sệch Út Phương lên gác.
Thế là nó dã con một trận. Con đã tính bỏ mấy bận mà nó không chịu ký. Tình thật, cục súc vậy thôi nhưng công bằng nó cũng là thằng đàn ông tốt tính. Hai ba đứa cháu của con đem ngoài quê vào nó cũng đồng ý hết và cưu mang như cháu của nó. Nên con cũng thương với lại hai mặt con rồi chả nỡ. Nghĩ lại mình có được như ngày hôm nay cũng là nhờ nó, nhờ gia đình nó.
Chát thích “ nắm” cô ạ. Nhất là “chát” với mấy đứa tre trẻ rất vui. Có cả mấy ông sư cũng “chát”. Hãi nhất là “chát” với cánh đàn ông “nhớn tuổi”. Chúng chỉ toàn tán tỉnh thôi, câu trước câu sau đã rủ đi café, đi nhà nghỉ. Có thằng còn khoe cả “hàng” con run hết người. Lắm lúc giật mình ngoái vội lại phía sau xem thằng chồng nó có nhà không rồi vội vã “xóa”. Lúc sau cái thằng chết tiệt ấy lại hiện ra tức mình con tắt công tắc đến “cạch” một cái thế là xong, màn hình tối thui.
…
Có tiếng xe máy của vợ, tôi ra mở cổng.
- Đi gội đầu à? Có cô nào vừa điện trách sao không tới chỗ cô ấy.
- Hôm nay mệt, ngại đi xa, gội gần nhà lần sau ra nó vậy. Thế nào rồi nó cũng trách.
- Có phải …? - Tôi chưa kịp hết câu thì đã nghe:
- Ừ! Nó đấy! Út Phương cái con bé có quán gội đầu mà em hay kể với anh đấy.
(Còn tiếp)
Tối về, nhận thấy giữ bài này lâu trên mail-box sẽ không chịu đuợc. Vội post cho mai quân ta có bài sớm để đọc!
ÚT PHƯƠNG (1)
Chiều chủ nhật nhà vắng teo. Con đi học xa, vợ xách xe máy chả biết đi đâu. Một mình nằm khểnh vắt chân chữ ngũ xem tivi. Bỗng có tiếng chuông điện thoại. Nhấc máy giọng nhà quê đặc sệt. Lại đứa cháu ở quê nhờ xin việc? Tôi nghĩ bụng.
- Cho cháu gặp cô.
Nghe kỹ thì giọng Thanh Hóa không lộn được đi đâu. Tôi trả lời đại:
- Cô đi gội đầu ngoài tiệm.
- Sao không thấy ở chỗ con?
- Cháu là ai?
- Cháu là Út Phương
- Út Phương nào ta?
- Lần sau con giận cô luôn. Đi gội đầu mà không đến tiệm con.
À! Thì ra Út Phương, là cái cô chủ quán gội đầu quen mà vợ tôi thường hay kể.
Bức ảnh ma thuật (ST: Đạt k8)
Nhìn vào 4 chấm ở giữa hình khoảng 10s, sau đó nhìn lên bức tường ở trước mặt, mắt chớp liên tục sẽ thấy mặt của 1 người đàn ông.
Nếu không nhìn vào bức tường trước mặt, bạn nhìn vào bức tường ở sau lưng cũng thấy còn rõ hơn (hoặc nhìn ở đâu cũng thấy hết!).
Nhưng nhớ là mắt phải chớp liên tục.
Nếu không nhìn vào bức tường trước mặt, bạn nhìn vào bức tường ở sau lưng cũng thấy còn rõ hơn (hoặc nhìn ở đâu cũng thấy hết!).
Nhưng nhớ là mắt phải chớp liên tục.
Quảng cáo!!! Quảng cáo!!!
| Vừa nhận email mới: |
"Em gửi các bác loạt truyện. Trong đó có bài đầu đã đăng nhưng để liền mạch em cứ gửi. Đây là chuyện của cô chủ tiệm uốn tóc mà vợ em hay kể mỗi lần từ tiệm về. Em thấy hay hay gom lại. Toàn chuyện thật cả đấy. Không ai nghĩ ra được. Còn cái ông Cung nắn "chanh" của em bán chanh là có thật 100% đấy bác ạ. Bác bá cáo lại với thầy Trọng giùm em!!! - ĐD". Vậy từ ngày 2/1/2011, sẽ có loạt bài "Út Phương, cộ thợ gội đầu". Hy vọng sẽ mang lại tiếng cười sảng khóai cho anh chị em. Còn bi giờ, nhà em phải đi "niên hoan tân liên" đã. Nhà xe ló đã "bóp coài" toe toe ngoài cổng rồi. Nghe "lói" thầy trò bác "Nớ sứt" Dờ Mờ Đờ cũng góp vui cho ngày hôm nay. |
Ghi chép: Chuyện thủ truởng Cao Hỏi (TKQ)
Đại học KTQS cũng có nhiều anh tài, nhất là ở Khoa Vô tuyến, Khoa Cơ điện. Như anh Hà Phạm Phú sau này về Văn nghệ QĐ có truyện ngắn viết về ông Cao Hỏi (tên thật là Cảo) thủ truởng Khoa Cơ điện.
Còn với tôi, có kỉ niệm khá hay, hơi có vẻ ngang buớng(!). Năm 1980, mấy em học sinh Vô tuyến k10 sắp đi thực tập, phải thi môn học Xe thu phát của tôi. Ông Trần Bình An, đang chủ trì đề tài Mã cấp Nhà nuớc, chọn 5 trò giỏi đi làm đề tài. (Ông này nổi tiếng "khit-tờ-rưi" khôn vặt ở truờng). Lần này "hay" ở chỗ ông ta chạy thủ truởng nhà trường thế quái nào mà cả 5 em không phải thi môn học này và cho luôn 5 điểm 5. (Nghe nói ông Cảo kí chuyện này).
Ở truờng, giáo viên là lớp người khổ chỉ trên học viên. Họ chỉ có 1 quyền duy nhất - quyền cho điểm. Vậy mà lần này bị "trên" cướp mất. Tôi bực lắm.
Còn với tôi, có kỉ niệm khá hay, hơi có vẻ ngang buớng(!). Năm 1980, mấy em học sinh Vô tuyến k10 sắp đi thực tập, phải thi môn học Xe thu phát của tôi. Ông Trần Bình An, đang chủ trì đề tài Mã cấp Nhà nuớc, chọn 5 trò giỏi đi làm đề tài. (Ông này nổi tiếng "khit-tờ-rưi" khôn vặt ở truờng). Lần này "hay" ở chỗ ông ta chạy thủ truởng nhà trường thế quái nào mà cả 5 em không phải thi môn học này và cho luôn 5 điểm 5. (Nghe nói ông Cảo kí chuyện này).
Ở truờng, giáo viên là lớp người khổ chỉ trên học viên. Họ chỉ có 1 quyền duy nhất - quyền cho điểm. Vậy mà lần này bị "trên" cướp mất. Tôi bực lắm.
Trang thơ: Con hát nữa đi (Đỗ Quang Việt k2)
Cháu Bình, con cậu em tôi không may bị u xương cách đây 1 năm. Cả một năm trời cả nhà đã cùng với cháu chiến đấu chống lại căn bệnh quái ác. Bài thơ này tôi viết trong một lần ở bệnh viện với cháu.
Con hát nữa đi
Tặng cu Bình thân yêu
Nghe con hát trong buồng thay băng,
Biết con rất đau mà vẫn đang cố gắng.
“Happy New Year” – dập dìu, sâu lắng,
Lời ca xen với tiếng xuýt xoa.
Mấy tháng trời, bao nắng, bao mưa,
Cả nhà đã cùng con chiến đấu.
Tất cả vì cu Bình yêu dấu,
Bà nội, bác Hùng, anh Quân, chị Ly…
Sắp thắng lợi rồi, con hát nữa đi!
Những lúc đau, hát cũng là vũ khí.
Rèn bản lĩnh kiên cường con nhé,
Có chiến thắng nào không nếm trải gian nan?
Ước gì đau được hộ cho con,
Bố sẵn sàng gánh chịu cho tất cả.
Nghe con hát đứt đoạn mà thương quá,
Nhưng cũng mừng, con đã trưởng thành hơn.
Với thời gian, con ngày một lớn khôn,
Rồi tất cả chỉ còn là kỷ niệm.
Nhất định thế, ngày mai sẽ đến,
Trên đôi chân lành, con vững bước đi.
“Happy New Year”, con ơi, hát nữa đi…
Viện bỏng QG, 10/2010
Bố Việt
Đức Vua vi hành (Huỳnh Văn Úc)
Đêm Hà Nội. Đã quá canh ba giờ Tí, sương mù lãng đãng, gió hiu hiu, trời se lạnh. Một người đàn ông mặt mũi phương phi khoảng ba mươi sáu tuổi, đầu trùm chiếc khăn màu xanh thẫm che búi tóc dày, dải khăn buộc thắt về đằng sau và cài lại bởi một cây kim bằng sắt. Áo lụa thâm cổ tròn bốn vạt, ống tay áo hẹp. Ai đấy? Chỉ khi Ngài cho gọi và Thổ Địa cúi rạp mình : “ Muôn tâu Đức Vua!” ta mới giật mình nhìn kỹ để thấy rằng Ngài chính là Đức Vua Lý Thái Tổ. Giật mình nhìn kỹ ta mới thấy không khác mấy so với hình dáng uy nghi của bức tượng đồng đầu đội mũ bình thiên 14 tấn cao 3,3 m đúc liền khối lớn nhất Việt Nam đặt tại Vườn hoa Chí Linh trông ra Hồ Hoàn Kiếm. Thế còn tại sao lại là tuổi ba mươi sáu. Sinh năm 974, lúc hạ Chiếu dời đô năm 1010 Ngài tròn ba mươi sáu tuổi.
Đức Vua đi vi hành. Ngài đến thăm Chùa Một Cột, còn gọi là Chùa Diên Hựu được Vua Lý Thái Tông xây dựng vào năm Kỷ Sửu (1049) niên hiệu Thiên Cảm Thánh Võ thứ sáu. Năm 1954 trước khi rút khỏi Hà Nội quân đội Pháp đặt mìn phá huỷ ngôi chùa, sau đó nhân dân ta đã xây dựng lại theo đúng nguyên mẫu và tồn tại từ ngày đó đến giờ. Điều đầu tiên làm Đức Vua khó chịu và nhăn mặt lắc đầu ngán ngẩm là đôi sư tử bằng đá còn mới trông rất bề thế đặt trước cổng tam quan. Khi bước vào bên trong và lại nhìn thấy một đôi sư tử đá nữa đặt trước bàn thờ Phật, không thể dừng được Ngài cho gọi Thổ Địa:
- Tại sao lại có những con sư tử đá này? Có từ bao giờ?
- Muôn tâu! Có cách đây không lâu.
- Ngu dốt, vong bản, ngây thơ, tuỳ tiện! Sư tử chưa bao giờ là biểu tượng hay linh vật trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam. Ở các đình chùa miếu mạo con vật quen thuộc người ta thường thấy là con hổ hay con kỳ lân là con vật của bộ tứ linh long lân quy phượng. Tượng hổ đặt ở Lăng Trần Thủ Độ, ở đình Chu Quyến, đình Đông Viên là hai ngôi đình cổ của Hà Tây (cũ) và nhiều đình miếu khác trong nước. Hổ cứ sơn lâm phù xã tắc/Long du nguyệt điện tráng sơn hà. Còn kỳ lân là một linh vật tưởng tượng có đầu, mình, bờm, chân, đuôi trơn tru mềm mại, gương mặt, ánh mắt hiền lành, miệng cười tươi như một chú chó con. Khác hẳn với tượng sư tử ta vừa mới trông thấy, cơ bắp cuồn cuộn cứng chắc, mắt quắc hung dữ, nhe nanh múa vuốt như sắp cắn xé ai đó.
- Muôn tâu Đức Vua, ngoài Chùa Một Cột, tượng sư tử bằng đá còn được đặt ở Chùa Bái Đính, Đại Nam Quốc Tự (Bình Dương), Chùa Keo (Bắc Ninh)…
- Hỏng!
Và một tiếng thở dài. Câu nói cuối cùng vẻn vẹn chỉ có một từ : “ Hỏng!” và tiếng thở dài, sau một cơn gió thoảng qua Thổ Địa không còn trông thấy Đức Vua nữa, Ngài đã biến mất.
Ngày đầu năm 2011
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)