Sáng thứ hai:
- Khâm liệm: 10g30.
- Lễ viếng: từ 12g đến 14g.
- Truy điệu: 14g, sau đó đưa đi Đài Hóa thân hoàn vũ Văn Điển.
Em trai Lê Hồng Nam kính báo!
(Lưu ý: Nếu chia buồn, xin không điện thoại cho má Hồng. Hiện gia đình giấu, sợ bà biết sẽ bệnh).
Bài đăng Phổ biến
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- Bàn về thắng, thua trong Bên Thắng Cuộc của Huy Đức (Trần Đình)
- Phùng Quốc Trí, một góc nhìn (KQ)
- Sơn Hà Xã Tắc (Vũ Quốc Hoạt)
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- Gặp mặt các bạn yêu thơ của Báo liếp
- Bạn có kỉ niệm gì nhân 30/4 năm nay? (KQ)
- HN cũng đang chuyển mình?
- VN ta theo đánh giá của thế giới???
- Bình luận về Ucraine (ST: ĐB)
Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012
Lê Bình vừa đi, đột ngột quá !
13g, Phan Nam gọi:
- Thằng Lê Bình đi rồi? Lúc trưa nay.
- Sao lại thế?
- Hình như nhồi máu cơ tim. Hạnh vợ nó vừa gọi vào.
Vội phone ra cho Hoàng Việt Dũng. Bạn xác nhận: "Đúng rồi. Bọn tớ đến Bạch Mai ngay đây". Lát sau Ngô Thế Vinh gọi vào: "Nó đi lúc 12g45, nhồi máu cơ tim. Bây giờ gia đình đang làm thủ tục đưa về Nhà tang lễ Bộ QP. Sẽ báo kế hoạch tang lễ sau". Vội nhắn tin cho bạn bè thân. Nhận được ngay hồi âm:
- Hoàng Sùng: Mới hôm qua còn gặp nhau khi đến đám tang mẹ Quang Việt, Thế Bắc mà.
- Dương Minh: Sao đột ngột thế? Tội nó quá, thằng bạn luôn trách nhiệm với việc chung. Số nó thế nào ấy, thảm nào hôm họp k4 ở Quy Nhơn nó vào tặng lẵng hoa, mặt buồn buồn rồi vội quay ra Bắc ngay.
- Toàn Thắng: Lạ quá, không tin được.
Rồi Nhất Trung từ Phú Yên, Tấn Lợi từ Quảng Ngãi, Phan Hoài Lưu từ Đà Nẵng, rồi Cao Sơn, Giang Mù, Tuấn Tây (bạn Học viện KTQS)... gọi vào, ai cũng ngỡ ngàng. Vợ tôi sửng sốt: Con út anh Bình còn nhỏ quá.
*
Chơi thân với nó cùng Phan Nam, Tấn Lợi. Năm lớp 10 khi 4 thằng (Tấn Lợi, Trung Nam, Lê Bình, Phước Ngọc) bỏ trốn trường, vượt vĩ tuyến 17 vào Nam chiến đấu, bị lộ rồi bị áp tải ra Bắc (trên đường còn dám lừa cán bộ quay lại). Hết lớp 10 nó vào Thủy lợi rồi nhập ngũ đi Quảng Trị. Lớp ta có 5 thằng vào đó (Lê Bình, Cường "mèo", Nguyễn Lâm, Doanh "mán", Lê Minh) thì chỉ 2 thằng họ Lê quay ra cuối 1972, không thương tích gì.
Lê Bình cùng Chính "đen" quần áo còn khét lẹt mùi thuốc súng lên Quân sự. Bọn tôi tổ chức đón nó ở sân bóng Bảo Sơn ngay đêm thứ bảy vừa lên trường. Có mấy bao thuốc Điện Biên bao bạc cùng chè Hồng Đào vừa đi tranh thủ mang lên, cộng với chai rượu cuốc lủi Khải "bô-đa", Chiến "thộn" vừa thửa trong làng; Tấn Lợi, Ái thì mang kẹo lạc mua ở quán ngoài Vĩnh Yên... anh em ăn mừng nó lành lặn trở về. Đêm ấy trăng lên muộn, gió trời lồng lộng, nằm ngửa lưng ra bãi cỏ nhớ ngày ở Trung Hà, Hưng Hóa mà sướng; rồi lại chợt nhớ những thằng cùng lớp đi mãi không về: Kiên Cường, Nguyễn Lâm, Thúc Doanh, Võ Dũng, Kim Trung, Phạm Văn Hạo. Lê Bình vạch cánh tay lên cho xem hình anh chiến sĩ giải phóng mặc áo chiến bào, tay cầm AK, đang xông lên phía trước: "Bọn tao xăm ngay những ngày ở Thành cổ...".
Khi Kiến Quốc, Chí Hòa ra trường ở lại làm giáo viên đã được giao nhiệm vụ "hỗ trợ" giúp chạy điểm vài môn (vì bạn mình ở chiến trường về, kiến thức rụng nhiều). Ra trường, Bình về BTLTT rồi về trường Thương mai, Du lịch HN cho đến khi về hưu.
Nó luôn vui vẻ, yêu đời, khỏe mạnh và luôn trách nhiệm mỗi lần họp lớp, khóa nào có việc cũng có mặt. Chắc chủ quan, ít khám bệnh nên bị tắc động mạch vành mà không biết. Trưa qua sau đám tang mẹ Việt, Bắc anh em còn gặp nhau. Sau về nhà nghỉ ngơi, tối thấy mệt vào Xanh-pôn. Sáng nay, chú Nam đến thăm anh còn tỉnh táo. Khi chuyển viện sang Bạch Mai thì căng, phải xử lí tim mạch nhưng không kịp và... Nó đi vội quá, chả kịp trăng chối gì.
*
Thôi, mày đi trước, mãi yên nghỉ nơi Vĩnh hằng và phù hộ cho vợ con, bạn bè!
- Thằng Lê Bình đi rồi? Lúc trưa nay.
- Sao lại thế?
- Hình như nhồi máu cơ tim. Hạnh vợ nó vừa gọi vào.
Vội phone ra cho Hoàng Việt Dũng. Bạn xác nhận: "Đúng rồi. Bọn tớ đến Bạch Mai ngay đây". Lát sau Ngô Thế Vinh gọi vào: "Nó đi lúc 12g45, nhồi máu cơ tim. Bây giờ gia đình đang làm thủ tục đưa về Nhà tang lễ Bộ QP. Sẽ báo kế hoạch tang lễ sau". Vội nhắn tin cho bạn bè thân. Nhận được ngay hồi âm:
- Hoàng Sùng: Mới hôm qua còn gặp nhau khi đến đám tang mẹ Quang Việt, Thế Bắc mà.
- Dương Minh: Sao đột ngột thế? Tội nó quá, thằng bạn luôn trách nhiệm với việc chung. Số nó thế nào ấy, thảm nào hôm họp k4 ở Quy Nhơn nó vào tặng lẵng hoa, mặt buồn buồn rồi vội quay ra Bắc ngay.
- Toàn Thắng: Lạ quá, không tin được.
Rồi Nhất Trung từ Phú Yên, Tấn Lợi từ Quảng Ngãi, Phan Hoài Lưu từ Đà Nẵng, rồi Cao Sơn, Giang Mù, Tuấn Tây (bạn Học viện KTQS)... gọi vào, ai cũng ngỡ ngàng. Vợ tôi sửng sốt: Con út anh Bình còn nhỏ quá.
*
Chơi thân với nó cùng Phan Nam, Tấn Lợi. Năm lớp 10 khi 4 thằng (Tấn Lợi, Trung Nam, Lê Bình, Phước Ngọc) bỏ trốn trường, vượt vĩ tuyến 17 vào Nam chiến đấu, bị lộ rồi bị áp tải ra Bắc (trên đường còn dám lừa cán bộ quay lại). Hết lớp 10 nó vào Thủy lợi rồi nhập ngũ đi Quảng Trị. Lớp ta có 5 thằng vào đó (Lê Bình, Cường "mèo", Nguyễn Lâm, Doanh "mán", Lê Minh) thì chỉ 2 thằng họ Lê quay ra cuối 1972, không thương tích gì.
Lê Bình cùng Chính "đen" quần áo còn khét lẹt mùi thuốc súng lên Quân sự. Bọn tôi tổ chức đón nó ở sân bóng Bảo Sơn ngay đêm thứ bảy vừa lên trường. Có mấy bao thuốc Điện Biên bao bạc cùng chè Hồng Đào vừa đi tranh thủ mang lên, cộng với chai rượu cuốc lủi Khải "bô-đa", Chiến "thộn" vừa thửa trong làng; Tấn Lợi, Ái thì mang kẹo lạc mua ở quán ngoài Vĩnh Yên... anh em ăn mừng nó lành lặn trở về. Đêm ấy trăng lên muộn, gió trời lồng lộng, nằm ngửa lưng ra bãi cỏ nhớ ngày ở Trung Hà, Hưng Hóa mà sướng; rồi lại chợt nhớ những thằng cùng lớp đi mãi không về: Kiên Cường, Nguyễn Lâm, Thúc Doanh, Võ Dũng, Kim Trung, Phạm Văn Hạo. Lê Bình vạch cánh tay lên cho xem hình anh chiến sĩ giải phóng mặc áo chiến bào, tay cầm AK, đang xông lên phía trước: "Bọn tao xăm ngay những ngày ở Thành cổ...".
Khi Kiến Quốc, Chí Hòa ra trường ở lại làm giáo viên đã được giao nhiệm vụ "hỗ trợ" giúp chạy điểm vài môn (vì bạn mình ở chiến trường về, kiến thức rụng nhiều). Ra trường, Bình về BTLTT rồi về trường Thương mai, Du lịch HN cho đến khi về hưu.
Nó luôn vui vẻ, yêu đời, khỏe mạnh và luôn trách nhiệm mỗi lần họp lớp, khóa nào có việc cũng có mặt. Chắc chủ quan, ít khám bệnh nên bị tắc động mạch vành mà không biết. Trưa qua sau đám tang mẹ Việt, Bắc anh em còn gặp nhau. Sau về nhà nghỉ ngơi, tối thấy mệt vào Xanh-pôn. Sáng nay, chú Nam đến thăm anh còn tỉnh táo. Khi chuyển viện sang Bạch Mai thì căng, phải xử lí tim mạch nhưng không kịp và... Nó đi vội quá, chả kịp trăng chối gì.
*
Thôi, mày đi trước, mãi yên nghỉ nơi Vĩnh hằng và phù hộ cho vợ con, bạn bè!
Thiếu tướng Hoàng Sâm – người đội trưởng đầu tiên của đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân (Tô Lan Hương)
Những
năm 1940, có một người cán bộ cách mạng mà đồng bào Việt Bắc vô cùng yêu quý.
Ông là người là người có tài bắn súng giỏi hơn cả các xạ thủ nổi tiếng, là người
đã vào tận hang phỉ, thu phục những trùm phỉ khét tiếng nhất vùng Việt Bắc, kết
nghĩa anh em với chúng, đem lại sự bình yên cho nhân dân khắp vùng Hà Quảng. Trong
cuộc đời người đội trưởng đầu tiên của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng
quân – Thiếu tướng Hoàng Sâm, điều nuối tiếc duy nhất, có lẽ chính là việc ông
đã ra đi khi mới 53 tuổi, để lại bao nhiêu tiếc thương cho những người ở lại.
| Hai tướng Hoàng Sâm và Văn Tiến Dũng ở Việt Bắc 1948. |
Người
hùng diệt phỉ ở biên giới Việt - Trung
Ngày 22 tháng 12 năm
1944, theo chỉ thị của Trung ươg Đảng và Bác Hồ, tại khu rừng Trần Hưng Đạo,
châu Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân (tiền
thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam) thành lập. Đồng chí Hoàng Sâm, khi đó 29
tuổi, trở thành người đội trưởng đầu tiên Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng
quân. Vào năm 1948, Hoàng Sâm cũng trở thành một trong 10 vị Tướng đầu tiên của
Quân đội Nhân dân Việt Nam trong đợt phong Tướng đầu tiên khi mới 33 tuổi.
Những tài liệu còn lại
về Thiếu tướng Hoàng Sâm, người đội trưởng đầu tiên của Đội Việt Nam Tuyên truyền
Giải phóng quân, người chỉ huy dũng cảm của mặt trận Tây Tiến, đến giờ này còn
rất ít. Đại úy Hoàng Sùng – con trai Thiếu tướng Hoàng Sâm, anh nói: “Cha tôi
hi sinh đến nay đã hơn 40 năm, khi chị em tôi còn rất nhỏ. Những câu chuyện về
ông, chúng tôi chỉ được biết qua những lời kể ít ỏi của mẹ và của những người bạn
đã cùng vào sinh ra tử với cha”.
Truyện ngắn... cay mắt (ST)
Lát nữa về (Phạm Thu Hiền)Anh chị lấy nhau được 5 năm. Gia đình bất hòa nhưng có đứa con cũng đỡ phần nào.Ngày ngày, khi chị đi làm, đứa con nhỏ ba tuổi thường khóc đòi chị. Chị dỗ dành :- Nín đi con ! Lát mẹ về.Năm sau, anh chị ly dị. Tòa cho anh nuôi đứa bé. Chị ôm nó khóc. Nó nhìn chị, ngây thơ :- Nín đi mẹ ! Con đi chơi với ba, lát con về.
Người Việt xấu xí (tiếp)
Người Việt ở Hà Nội
* Tại khu phố cổ, lúc 10 giờ đêm
Hai vợ chồng dắt cô cháu gái đi chơi, nhìn thấy con búp bê trong cửa hàng đẹp quá, tôi ghé vào định mua cho cháu thì:
- Ê ê, mười giờ đêm rồi, có biết phải mua gì chưa? Chắc chắn mua thì hẵng vào, nhá! - bà chủ cửa hàng chua một chất giọng còn mạnh hơn cả… giấm.
- Chưa coi hàng chất lượng ra sao, sao biết chắc mua hay không hả cô? - tôi hỏi lại.
Nghe vậy, bà chủ nhảy lên, tưởng muốn chạm nóc nhà.
- Chắc thì hẵng vào, muộn rồi, không thì… xéo… cút xéo thẳng, đừng vào nhá.
Hết hồn!
* Tại khu phố cổ, lúc 10 giờ đêm
Hai vợ chồng dắt cô cháu gái đi chơi, nhìn thấy con búp bê trong cửa hàng đẹp quá, tôi ghé vào định mua cho cháu thì:
- Ê ê, mười giờ đêm rồi, có biết phải mua gì chưa? Chắc chắn mua thì hẵng vào, nhá! - bà chủ cửa hàng chua một chất giọng còn mạnh hơn cả… giấm.
- Chưa coi hàng chất lượng ra sao, sao biết chắc mua hay không hả cô? - tôi hỏi lại.
Nghe vậy, bà chủ nhảy lên, tưởng muốn chạm nóc nhà.
- Chắc thì hẵng vào, muộn rồi, không thì… xéo… cút xéo thẳng, đừng vào nhá.
Hết hồn!
Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012
Bí kíp làm thơ (ST: Viên Thạch)
Làm thơ mình vốn không quen
Nhưng vì... muốn quá nên xen một bài
Nhưng vì... muốn quá nên xen một bài
Cũng không được ngắn kẻo hoài phí công
Làm thơ phải có... màu hồng
Có mây, có gió bềnh bồng lướt bay
Làm thơ phải có mê say
Đã làm là suốt đêm ngày không thôi
Không nên chỉ biết viết, ngồi
Phải ra ngắm cảnh, nhìn trời... lấy thơ
Cùng suy ngẫm (KQ)
Chủ nhật tuần trước, mời mấy người bạn đến thăm Gallery của anh bạn Trần Hậu Tuấn. Sau khi xem bộ sưu tập của nhiều họa sĩ nổi tiếng lứa sinh viên Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương (trước 1945) và thế hệ sau này, mọi người cùng ngồi trà đạo. Chủ yếu xoay quanh mỹ thuật và con người.
Có 1 điều khá tâm đắc là khi nói về nhân tình, thế thái Tuấn đã "cụ thể hóa" trong con người bằng xương bằng thịt của chúng ta còn có 3 con người khác. Đó là 1 con người NÔ LỆ, 1 con người ĐIÊN và 1 con người NGHỆ SĨ.
Có 1 điều khá tâm đắc là khi nói về nhân tình, thế thái Tuấn đã "cụ thể hóa" trong con người bằng xương bằng thịt của chúng ta còn có 3 con người khác. Đó là 1 con người NÔ LỆ, 1 con người ĐIÊN và 1 con người NGHỆ SĨ.
Chí Phèo Thị Nở diễn ca (Huỳnh Văn Úc)
Trăng lên đã tới ngang đầu
Ánh trăng rời rợi một màu sáng trong
Những tàu lá chuối cong cong
Ưỡn lên hứng lấy vào lòng ánh trăng,
Chí Phèo say rượu lâng lâng
Bờ sông bước xuống bỗng dưng thấy người
Tựa lưng gốc chuối đang ngồi
Mái tóc đen xõa buông xuôi vai trần,
Váy hờ xộc xệch đôi chân
Cái yếm xẹo xọ cái lườn nây nây
Chính là Thị Nở ngồi đây
Giữa hai lọ nước ngủ say muôn phần,
Chí Phèo rón rén lại gần
Và xách đôi lọ để dần ra xa
Thị Nở vừa kịp tỉnh ra
Vừa hổn hển thở vừa la kêu làng
Nghe chăng chỉ có trăng vàng
Thêm tiếng chó cắn trong làng lao xao,
Rồi thì Thị Nở cười yêu
Chí Phèo dấn tới càng liều càng hăng,
Rồi thì chúng ngủ dưới trăng
Còn trăng vẫn rắc bụi vàng trên sông.
Những mẩu chuyện: Người Việt xấu xí (ST: BĐ)
Người Việt ở Sài Gòn
* Tại chợ Bến Thành
Lần đầu tiên cầm tiền Việt Nam, chồng tôi chưa kịp nhận diện giá trị tiền. Lúc hai vợ chồng vừa xuống khỏi taxi đến chợ Bến Thành thì một người đàn ông tật nguyền một chân chống nạng đến xin tiền. Chồng tôi rút luôn gần hai trăm ngàn ra đưa. Tôi giật mình:
* Tại chợ Bến Thành
Lần đầu tiên cầm tiền Việt Nam, chồng tôi chưa kịp nhận diện giá trị tiền. Lúc hai vợ chồng vừa xuống khỏi taxi đến chợ Bến Thành thì một người đàn ông tật nguyền một chân chống nạng đến xin tiền. Chồng tôi rút luôn gần hai trăm ngàn ra đưa. Tôi giật mình:
- Ối! Sao lại cho nhiều thế?
Lúc tôi quay sang nhìn thì người đàn ông “tật nguyền” ấy - chắc nghĩ tôi sẽ giật lại số tiền đó hay sao mà nhanh như chớp, hai tay nhấc hai cái nạng, vác lên vai, co hai chân chạy thẳng. Ha ha ha. Chồng tôi lúc đầu choáng, xong lăn ra cười. Đến giờ mỗi khi nhắc lại vẫn cứ cười.
Lúc tôi quay sang nhìn thì người đàn ông “tật nguyền” ấy - chắc nghĩ tôi sẽ giật lại số tiền đó hay sao mà nhanh như chớp, hai tay nhấc hai cái nạng, vác lên vai, co hai chân chạy thẳng. Ha ha ha. Chồng tôi lúc đầu choáng, xong lăn ra cười. Đến giờ mỗi khi nhắc lại vẫn cứ cười.
Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012
Một phút cho tiếng Việt (ST: Đạt)
Các bạn hãy xem cuộc trao đổi này nhé...thú vị lắm đấy...bài viết này của bác Lê Anh Tuấn, mình đã lược bỏ đi 1 vài đoạn.
Tôi tình cờ quen một anh bạn Mỹ, người Mỹ chính cống, mắt xanh mũi lõ, tên Johnson William, quê ở bang Ohio của xứ Cờ Hoa nhưng Johnson đã hơn 16 năm sinh sống ở Việt Nam, nghiên cứu về dân tộc học Đông Nam Á, nói tiếng Việt thông thạo, phát âm theo giọng Hà Nội khá rõ, hắn học tiếng ở Đại học ngoại ngữ Hà Nội rồi làm Master of Art về văn hóa xã hội Việt Nam ở Đại học khoa học tự nhiên Sài Gòn, rành lịch sử Việt Nam, thuộc nhiều câu thơ lục bát trong Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu.
HỊCH CHÍ SĨ !!! (ST: BĐ)
Ta cùng các ngươi
Sinh ra phải thời bao cấpLớn lên gặp buổi thị trường.
Trông thấy: Mỹ phóng Con thoi lên vũ trụ chín tầng
Nga lặn tàu ngầm xuống đại dương nghìn thước
Nhật đưa rô bốt na nô vào thám hiểm lòng người
Pháp [Anh] dùng công nghệ gen chế ra cừu nhân tạo…
Thật khác nào:
Đem cổ tích biến thành hiện thực
Dùng đầu óc con người mà thay đổi thiên nhiên!
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa.
Chỉ giận chưa thể đuổi kịp nước Nga, vượt qua nước Mỹ, mà vẫn chỉ hơn Lào, hao hao Băng la đét.
Dẫu cho trăm thân này phơi trên sao Hỏa, nghìn xác này bọc trong tàu ngầm nguyên tử, ta cũng cam lòng.
Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012
Truyện ngắn... cay mắt (ST)
Cha tôi (Nguyễn Minh Hiếu)Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình. Ngòai 60, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.Tôi tìm đến bệnh viện, quyết định cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : "Ba sợ các con còn giận mẹ...".
Mùa thu xưa và nay (ST: Viên Thạch)
Chế thơ Lưu Trọng Lư về cảnh mỗi lần vào thu là mỗi lần lo lắng của phụ huynh.
Tiếng Thu (Lưu Trọng Lư)
Em không nghe mùa Thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô.
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô.
Tức Thu (Cử Tạ)
Em đang lo vào Thu
Suốt đêm nằm thổn thức?
Em đâm lo rồi bực
Tiền đóng học đầu Thu
Suốt đêm nằm thổn thức?
Em đâm lo rồi bực
Tiền đóng học đầu Thu
Cùng bao nhiêu khoản phụ
Em không yêu mùa Thu
Lá thu như tiền bạc
Phụ huynh buồn ngơ ngác
Nhận về đống phiếu thu
Lá thu như tiền bạc
Phụ huynh buồn ngơ ngác
Nhận về đống phiếu thu
CHUYỆN MỘT TRƯỞNG ĐOÀN NGOẠI GIAO NƯỚC TA BỊ GIẾT HẠI TẠI TRUNG QUỐC (ST: QV)
![]() | ||
|
.
Ngày xưa, việc chọn Trưởng đoàn ngoại giao (Chánh sứ) là rất quan trọng, nhất là đi sứ Trung Quốc. Những người được chọn làm Chánh sứ thường là những nhà khoa bảng giỏi văn chương chữ nghĩa và có khí tiết. Tại các cuộc tiếp sứ, các vua Tàu thường ra những vế đối hiểm hóc, và đặt ra các cuộc xướng họa thơ phú với nhiều hàm ý.
Đường
Lâm cổ ấp quê tôi là quê hương của Thám hoa Giang Văn Minh người đã từng được
cử làm Chánh sứ sang Trung Quốc. Ông bị vua quan nhà Minh giết tại Yên Kinh
(TQ) bất chấp luật lệ bang giao, đã trả thù bằng cách trám đường vào miệng và
mắt ông, rồi cho người mổ bụng xem “bọn sứ thần An Nam to gan lớn mật đến
đâu”. Sự việc này xảy ra vào ngày mùng 2 tháng 6 năm Kỷ Mão (1639). Khi đưa
thi hài về đến quê nhà, vua Lê Thần Tông và chúa Trịnh
Tráng [rể Đường Lâm] bái kiến linh cữu ông và truy tặng chức Công bộ
Tả thị lang, tước Vinh quận công[1],
ban tặng câu “Sứ bất nhục quân mệnh, khả vi thiên cổ anh hùng” (tức là Sứ
thần không làm nhục mệnh vua, xứng đáng là anh hùng thiên cổ).
Cái ngủ mày ngủ cho ngoan (ST: Văn Sắc)
Ngày đầu mới ra trường (Thu Thủy H42)
Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012
Tin buồn
Thân mẫu bạn Nguyễn Quang Việt, Nguyễn Thế Bắc k5 và Nguyễn Tiến Quân k6 từ trần vì tuổi cao sức yếu. Tang lễ cử hành vào sáng thứ năm 4/10/2012 tại Nhà tang lễ Bộ QP, 5 Lê Thánh Tôn, HN.
Các bạn k5 tập trung viếng lúc 8g30 sáng.
BLLk5 kính báo!
Các bạn k5 tập trung viếng lúc 8g30 sáng.
BLLk5 kính báo!
Thiếu gia đất Mỏ bán cơm từ thiện
Sức khỏe: Huyệt Minh nhãn (ST: Đạt)
|
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



