Hôm rồi đọc được thông tin về một vụ đổ xe chở bia,
dân chúng không những không xúm vào giúp người bị nạn mà còn thi nhau
hôi của. Họ còn lấy cả những thùng bia chưa bị rơi ra khỏi xe, bất
chấp lời van xin của người lái xe. Chạnh nghĩ đến cảnh dân Nhật sau
thảm họa, dù đói khát vẫn nhường nhịn nhau từng miếng ăn mà thấy vô
cùng xấu hổ. Vẫn biết trong xã hội còn rất nhiều người tốt, song
sao cái xấu nhiều đến vậy? Trên các báo thấy rất nhiều và rất
thường xuyên các tin, bài về cướp, giết, hiếp, đánh lộn, buôn lậu,
trộm cắp... Xấu hổ và xót xa quá.
Mọi sự so sánh đều khập khiễng,
Bởi trên đời, mọi thứ vốn khác
nhau.
Ạm em ruột cũng mỗi người mỗi tính,
Cùng mẹ, cùng cha cũng có giống hệt
đâu?
Dẫu biết vậy, chẳng thể không so
sánh.
Đã biết tư duy, đâu có dễ vô tư.
Đẹp, xấu, dở, hay, chính, tà, hiền,
ác…
Sống giữa cuộc đời, chẳng thể thờ ơ.
Đáng kính nể, những con người đói
khát
Vừa trải qua trận đại họa kinh
hoàng,
Vẫn kiên nhẫn xếp hàng trong trật
tự,
Bụng đói cồn, tư thế vẫn hiên ngang.
Chẳng có chuyện giành nhau miếng
bánh.
Vẫn nhịn nhường người già với trẻ
con.
Các dân tộc đều nghiêng mình
ngưỡng mộ,
Thật nhân văn, cả thế giới, đâu hơn?
Chuyện
dân bạn, ngẫm mà thêm xấu hổ,
Giống
Lạc Hồng, xưa nay kém gì đâu?
Sao
bây giờ đổ đốn ra như vậy?
Cùng
đồng bào sao không sót thương nhau?
Mấy
chai bia có gì là to tát?
Sao
phải tranh nhau như lũ cướp ngày?
Không
xúm vào giúp người thì chớ,
Lại
hò nhau hôi của, tưởng hay?
Ôi
thê thảm, lòng tự hào dân tộc,
Biết
có còn ai nghĩ đến không đây?
Lòng
tốt, thương người đi đâu hết cả?
Bởi
vì đâu nên nông nỗi thế này?
8/12/2013