Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

Gặp mặt Đức Dũng tại HN

Trưa qua.
Về nước để tham dự sự kiện "Quảng Ngãi 06/2015", sau chuyến đi "phượt" các tỉnh Tây Bắc, sáng qua 22/5/2015, Đức Dũng có cuộc hội ngộ với các bạn Trỗi k5, k9 tại Café D'Ami, 27 Trần Bình Trọng.
Thật vui vì lần đầu tiên Dũng gặp được nhiều bạn trẻ ngưỡng mộ bậc đàn anh Trỗi: Việt Hà, An Vũ Hùng, Việt Dũng và Giang Mèo.

Bố mẹ Việt nói yêu con, chẳng qua là yêu chính mình?! (ST: TB)


day con, bo me Viet
Tuổi thơ của con qua đi rất nhanh và bố mẹ Việt đang bỏ lỡ điều đó vì luôn thiếu thốn thời gian dành cho con? 

Bố mẹ Việt hiện đại, nghĩ, nói, làm những điều tốt đẹp nhất cho con mình. Nhưng thực ra, chúng ta làm gì? Chúng ta bày tỏ tình yêu ấy ra sao?

Bố mẹ Việt hiện đại cũng như bất kỳ những người làm cha làm mẹ khác, chúng ta yêu con, không cần bàn cãi. Chúng ta nghĩ, nói và làm những điều tốt đẹp nhất cho con mình. Chúng ta quần quật kiếm tiền, đầu tắt mặt tối, để lo cho tương lai của con, để rồi cuối ngày làm việc mệt nhoài, chúng ta không còn sức lực và niềm vui để ngồi bên con, trò chuyện với con, chơi với con một lát.

Thông báo của BLL trường về hoạt động trong năm 2015

Mời xem!

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Cục nhỏ, cục to (Quang Việt)

Tiểu cục là cục nhỏ,
Đại cục là cục to.
Thằng Tàu thâm hiểm lắm,
Chẳng lúc nào hết lo.

Nó luôn luôn giăng bẫy,
Để lừa ta mắc vào.
Giọng lưỡi nó ngọt lắm,
Cứ ngỡ chẳng làm sao.

TRƯỜNG VĂN HÓA QUÂN ĐỘI, THUỞ “HÀN VI”[1] - Nhà thơ Đỗ Trung Lai[2]


Chủ tịch Hồ Chí Minh từng chỉ rõ ba loại “giặc” trong thời “Cách mạng - Kháng chiến - Kiến quốc” là “Giặc đói”, “Giặc dốt”, “Giặc ngoại xâm”.
Đói thì dễ dốt. Dốt thì dễ đói. Đói và dốt thì dễ bị/khó chống ngoại xâm. Ngoại xâm lại làm ta càng đói, dốt... Cái vòng luẩn quẩn ấy, nhất định phải đập tan. Ba thứ “giặc” ấy, nhất định phải diệt.
Lập nước với một dân tộc có hơn 90% số người mù chữ, “Giặc dốt” vừa là nguy cơ trước mắt vừa là nguy cơ lâu dài. Vì thế, ngay sau khi độc lập, Chủ tịch Hồ Chí Minh công bố, lấy chữ Quốc ngữ làm chữ viết chính thức của chế độ, phát động phong trào “Xóa nạn mù chữ” và lập Nha Bình dân Học vụ, lo việc dạy học để toàn dân diệt “Giặc dốt”, tính kế lâu dài cho “Nước mạnh”.

Người không chân dung 18

Kuron lấy làm hãnh diện trên phương diện nghề nghiệp khi cộng tác với chúng tôi, ông thường giúp chúng tôi trong những dự án nằm ngoài những khế ước ký kết. Vì ông quá lợi ích cho chúng tôi, nên tôi thu xếp cho ông có được một số điện thoại đặc biệt túc trực đêm ngày để những thông tin khẩn cấp được chuyển ngay sang Đông Đức. Là một thành viên của Cơ quan phản gián Tây Đức tại Cologne, ông tiếp cận những công tác kết nạp cao cấp. Thông thường, ông để những diễn tiến công tác tiếp tục bình thường và thông báo cho chúng tôi, vì ông và chúng tôi cả hai đều không có lợi gây sự nghi ngờ bằng cách phá vỡ những cố gắng kết nạp của Tây Đức.
Tuy nhiên, cũng có một biệt lệ. Mười năm nay chúng tôi có tại Bonn một điệp viên trong đảng Đoàn kết Dân chủ Thiên Chúa Giáo (CDU), đảng của Helmut Kohl. Đương sự là một bạn lâu đời của Kohl từ những bước chính trị chập chững của vị thủ tướng ở Rheinland và đã hoàn tất nhiều công việc cho công ty khổng lồ Flick, đại diện quyền lợi của công ty trong đảng Dân Chủ Thiên Chúa Giáo kể từ năm 1981 trở đi. Ông biết tất cả những uẩn khúc của những thương lượng giữa chính trị và kỹ nghệ tại Tây Đức và là một nguồn tin đáng tin cậy trong thông tin nội bộ chính trường Tây Đức cho chúng tôi.

Cua 'thiết giáp', đặc sản có một không hai ở Tây Nguyên (ST: TB)

Vỏ cứng, bản tính hung dữ, những con cua ở khu vực suối đá Ông Mô (xã Hòa Thắng, TP Buôn Ma Thuột, tỉnh Đắk Lắk) được đặt tên là cua “thiết giáp”, phải những tay săn cua có nghề mới bắt được.


Trắng đêm theo dấu cua “thiết giáp”

Liên hệ được với Y Chiên Byă, một tay săn cua đá có tiếng ở buôn Kmleo (xã Hòa Thắng, TP Buôn Ma Thuột), tôi xin “bám càng” đi săn cua. Nhìn tôi với ánh mắt dò xét, Y Chiên cảnh báo bằng giọng Kinh lơ lớ: “Khổ lắm, xa lắm, qua một quả đồi, mấy rẫy cà phê mới tới, mất cả đêm đấy”. Thấy tôi quả quyết đòi theo, Y Chiên dặn: “Về mặc quần dài, đi ủng đề phòng rắn cắn”.

Đúng 21h, tôi cùng Y Chiên và một thanh niên người bản địa khác tên Y Nam Nie, nhà ở buôn Kosier (phường Tân Lập, TP Buôn Ma Thuột) lên đường. Ngoài hai chiếc đèn pin và một bó tre tươi đã chẻ nhỏ, họ không mang theo bất cứ đồ nghề gì. Y Chiên nói vắn tắt: “Đêm nay đi tìm hang cua, thấy thì đánh dấu lại, sáng mai mới bắt”.

Y Nam cho biết, trong những năm gần đây, do khí hậu thay đổi và tình trạng dùng điện săn bắt thủy sản tràn lan khiến cho lượng cua đá bị suy giảm rõ rệt, giá mỗi kg cua đá lên tới vài trăm nghìn đồng.
Y Nam trẻ tuổi hơn, tính cách cũng cởi mở hơn, cho hay, cua “thiết giáp” không như cua đồng, cua ruộng, chỉ sống tập trung ở lưu vực những con suối đá chạy dọc những thung lũng xen kẽ các quả đồi. Chúng thường đào hang từ trên cạn, xuyên xuống dưới sâu hàng mét đến khi nào hang có nước mới thôi.

cua đồng, Tây Nguyên, Trung Quốc, đặc sản, lên núi, cua-đồng, Tây-Nguyên, Trung-Quốc, đặc-sản, lên-núi
Một con cua đá vừa được bắt khỏi hang

Bức ảnh tư liệu quý về CMT8 (KQ)


Nhớ hôm cùng cánh làm phim CMT8 đến lấy tư liệu, chú Nguyễn Đồng Thoại bảo: "Không phải con thầy tao dẫn đến thì đừng hòng quay nhé. Vì chú già rồi, đâu có cần lên sóng làm gì". Hôm sau đến xin chụp lại tấm ảnh này, chú bảo: "Cứ cầm về". Tôi bảo: "Cháu chỉ chụp lại, còn bản gốc chú giữ".
... Hè 1945, mới 13 tuổi, chú thi đỗ thủ khoa vào Trường Bưởi. Đúng ngày 17/8/1945,  vì hiếu kì tò mò mà đi bộ lên tận Nhà hát Lớn xem cuộc mít-tinh của công nhân viên chức ủng hộ Chính phủ Trần Trọng Kim. Việt Minh và UBKNHN đã biến cuộc mít-tinh này thành cuộc tuần hành, biểu dương lực lượng của dân chúng HN ủng hộ Việt Minh.
Việt Minh đã cướp diễn đàn chiều ngày 17/8/1945. Bà Nguyễn Khoa Diệu Hồng
(cánh Dân chủ Đảng) đang đọc hiệu triệu ủng hộ Việt Minh.
Chú kể: "Hôm ấy từ Hòa Mã lên Nhà hát Lớn, tao mặc bộ áo dài đen (áo bố mẹ mua cho để chuẩn bị vào trường, thế là lịch sự lắm!). Tao cố len vào sát bên trong nhưng bị cản lại. Vừa thấy cờ 3 sọc vàng bị kéo xuống, thay bằng cở đỏ sao vàng (sau mới biết là ông Trần Lâm của Dân chủ Đảng thả lá cờ này từ ban-công phòng gương trên gác 2) thì nghe giọng nữ HN, yêu cầu mọi người ổn định trật tự và ủng hộ Việt Minh.
Sau đó là nghe giọng phụ nữ Huế rất nhẹ nhàng: "Từ nay dân ta không còn sống kiếp nô lệ, chị em phụ nữ được bình đẳng...". Ấn tượng suốt đời vì giọng nói và câu nói này. Giữa lính Bảo an, mật thám với súng ống đầy mình mà chị ấy không hề sợ hãi. Sau mới biết là bà Nguyễn Khoa Diệu Hồng, của nhóm Việt Minh của Dân chủ Đảng...".
Chú chỉ tay lên tấm ảnh: "Bà Hồng là người phụ nữ mặc áo dài đây. Người ta đánh dấu "X" trên ảnh và chú thích "Nguyễn Đồng Thoại 17-8-1945" nhưng không phải vì chú nhớ phía trước mặt mình là mấy tay Scout (Hướng đạo sinh) đội mũ ka-ki 4 góc, mặc quần soóc".
Ngay sau đó, chú bị cuốn vào đoàn người đi tuần hành từ quảng trường, ra Bờ Hồ, lên chợ Đồng Xuân rồi Phủ Toàn quyền về Cửa Nam. Lính bảo an, mật thám không dám làm gì, thậm chi còn mang súng đi bảo vệ đoàn tuần hành.
Gặp trời mưa lớn nhưng vẫn đội mưa đi. Khi đến gầm cầu, thấy mưa có mấy người chạy vào trú đã bị bà con lôi ra, định tẩn cho 1 trận: "Có mưa tí thế này đã sợ thì theo Việt Minh thế nào được?".
Khi từ Bờ Hồ trở về nhà, chú nhớ mãi hình ảnh, có cụ già khoảng 70 tuổi, đầu đội khăn xếp, râu tóc ướt luốt thướt, đi dọc theo phố Huế, cứ được 1 đoạn lại quay lại vung tay lên rồi hô: "Ủng hộ Việt Minh! Ủng hộ Việt Minh!". Đúng là 1 ngày hội của quần chúng.
Cũng vì gặp mưa mà khi về nhà chú bị đau mắt đỏ. Vì thế ngày 19/8 không lên Nhà hát Lớn được. Cứ tiếc mãi.
... Thật là 1 tư liệu quý!

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Người không chân dung 17

Việc dàn xếp những yêu cầu của ông thật là xuất sắc. Kuron yêu cầu cá nhân tôi xác nhận những điều khoản này. Trước khi tôi xin Mielke chấp thuận trả tiền nhiều hơn bất cứ một nguồn tin nào tại Tây Đức, tôi muốn đích thân gặp Kuron. Với giấy thông hành ngoại giao CHDCĐ, ông đến Vienna thông quá Bratislava trong một chuyến bay đặc biệt đi Dresden, tại đây con rể của tôi, Bern, đến rước ông và dẫn ông đến một nhà an toàn ở vùng quê. Kuron là một trong những loại người thích hợp nhanh chóng với bất cứ ngoại cảnh nào, ngay cả trong một nhà an toàn tại một nước thù địch. Chúng tôi thương lượng tài chánh với phong cách đặc biệt của người Đức. Ông cũng sẽ nhận tiền hưu bổng trong công việc tráo trở này. Lương của ông tương đương với lương của một đại tá tình báo Đông Đức. Ngày hôm đó, ông tiết lộ hai nhân viên của chúng tôi, Horst Garau và người vợ Gerlinde, giao liên làm việc cho cơ quan của tôi chuyển giao những thư từ của các điệp viên chúng tôi ở Tây Đức, nằm trong danh sách trả lương của Tây Đức.

Tư duy du lịch theo kiểu thằng Bờm (ST: TB)

Từ đầu năm đến nay, khách quốc tế vào Việt Nam liên tục giảm sút và chưa có dấu hiệu phục hồi. Không chỉ trong ngành, nhiều người “ngoại đạo” cũng băn khoăn, lo lắng. Cái gì cũng có căn nguyên, bởi nhân nào thì quả đó. Tăng, không phải lúc nào cũng vui vì tăng nóng quá thì kéo theo bao hệ lụy. Giảm, không cần phải buồn; có khi đó là dịp nhìn lại mình để sửa sai khắc phục. Trong kinh doanh, việc tăng giảm cũng bình thường. Quan trọng là tìm cách vượt qua.

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

Đòn trừng phạt của phương Tây với Nga

Mời xem!

70 năm chiến thắng chủ nghĩa phát xit: Nơi những Di huấn và Ngữ lục của J. Stalin vẫn được mạ vàng khắc sâu vào đá cẩm thạch. (Trần Đình Ngân, Berlin)


Đài tưởng niệm Hồng quân Liên xô hy sinh trong những ngày cuối cùng của Chiến tranh thứ 2 tại Treptower Park thủ đô Berlin, vào ngày 9-5 năm nào cũng được người đến thăm viếng phủ kín hoa. Tại nơi đây, 5 ngày cuối cùng của chiến dịch giải phóng Berlin, tiêu diệt sào huyệt  của chủ nghĩa phát xít, 18.000 sỹ quan, tướng lĩnh và chiến sỹ Xô-viết đã ngã xuống. Đêm 8 đến 14 giờ ngày 9-5-1945, khi quân đội Hitler đầu hàng, 7000 người con của các bà mẹ Liên xô đã không kịp sống đợi đến giờ chiến thắng để được trở về trong vòng tay Mẹ.
Theo lệnh của Lãnh tụ J.Stalin, toàn bộ thi hài của họ được xếp an táng tại Treptower Park . Ngôi mộ tập thể Vĩ đại mướt mát cỏ xanh và được che bóng bởi những hàng bạch dương.

Năm nay, ngày 9-5 trùng vào dịp 70 năm nên khu tượng đài kín người và cờ hoa.

                     
                                 Tượng đài tưởng niệm QĐ-LX (Berlin) ngày 9-5-2015

Quá muộn để bắt đầu? (ST: TB)



Ngày càng có nhiều nhân viên văn phòng dành
một ít thời gian trong ngày để đến lớp học guitar
như một hình



Học chơi một loại nhạc cụ thường được coi là đặc quyền của trẻ em và là một việc khó khăn đối với người lớn. Nhưng nếu người lớn một ngày nhận ra mình thật sự muốn học chơi nhạc cụ nào đó, hoặc muốn học lại nhạc cụ mà ngày bé mình đã bỏ dở, thì liệu họ có cơ may nào không?



Câu trả lời là có! Trái với suy nghĩ thông thường, người lớn thật ra lại có một số lợi thế nhất định so với trẻ em trong việc học chơi một nhạc cụ mới. Dưới đây là những lý giải từ góc độ khoa học vì sao người lớn có thể và rất nên học chơi nhạc cụ:

Người lớn hiểu biết về âm nhạc từ nhiều trải nghiệm nghe nhạc 


Suy nghĩ (Cường Liều)

Tất cả chúng ta đều biết chắc một điều rằng: Trẻ em hôm nay Thế giới ngày mai ( điều mà cả thế giới đã ghi nhận)... Ở nước Việt ta,khi mới bước vào" sự học" thì các em được gọi là" mầm non của Tổ quốc"... Đến lúc ngồi trên giảng đường đại học thì lại được gọi là "nguyên khí của quốc gia",... Ôi thật là hạnh phúc cho lớp trẻ Việt nam!... Nhưng sự quan tâm của chúng ta với các trường học ra sao?  Ở đây tôi không bàn về vấn đề giáo trình, phương tiện phục vụ cho giáo dục hay"cải cách cải liền" của ngành giáo dục ( vấn đề này dành cho ông Luận tự giải trình) chỉ xin có một chút so sánh nhỏ nhoi như sau:

Chuyện chắc Quốc Hùng chưa được nghe? (KQ)

Năm 1964, ba Nhân nhận nhiệm vụ vào Nam chiến đấu. Chuyến đi bằng "tầu không số" xuất phát từ Hải Phòng. Nhưng khi ra tới hải phận quốc tế thì bị máy bay Mỹ phát hiện, tầu phải quay trở lại vào đảo Hải Nam. Đợi 1 thời gian mới đi tiếp và cập bến Bến Tre an toàn.
Năm sau 1965, má Nhân mới vào Nam, sau khi đã bàn giao được con cho tổ chức. Khoảng ngày 8/5/1965, Nhân được các chú đón lên D126 ở Trại Hòe, Hiệp Hòa, Hà Bắc. Má không đi theo đường biển mà đi theo đường bộ, dọc Trường Sơn.
Có 1 kỉ niệm vui. Trên đường đi, khi phải qua 1 con suối rộng, đang chần chừ vì không biết sang bằng cách nào thì có 1 người đứng sau cất giọng: "Chị để tôi đưa sang". Quay lại thấy 1 ông mặc áo bà be, cổ quấn khăn rằn, dáng người to cao. Ông đã cõng má Nhân qua suối.
Sau này, má Nhân mới hay, đó chính là Tướng Hoàng Văn Thái.
Nguyễn Thiện Nhân vừa kể chuyện vui này khi gặp lại nhau.

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015

Bài phát biểu của Putin nhân Ngày Chiến thắng 09/05/2015

Mời đọc!


Đi tìm nguyên mẫu nhân vật Chí Phèo ở làng Vũ Đại (ST: TB)

Nhà của nguyên mẫu nhân vật Bá Kiến.

Trong văn đàn, không thể phủ nhận sức sống mãnh liệt của nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm “Cái lò gạch cũ” của nhà văn Nam Cao. Nhiều người vẫn thường tự hỏi, liệu Chí Phèo có thật?

    Chí Phèo có tới 3 nguyên mẫu
    Để trả lời cho câu hỏi này, chúng tôi tìm về quê hương của Nam Cao - làng Đại Hoàng, tổng Cao Đà, huyện Nam Sang, phủ Lý Nhân - nay là thôn Nhân Hậu, xã Hòa Hậu, huyện Lý Nhân, Hà Nam để tìm câu trả lời cho những thắc mắc của mình.
    Con đường từ thành phố Phủ Lý về thôn Nhân Hậu ngoằn ngoèo, đầy những vòng cua. Hai bên cánh đồng bạt ngàn màu xanh mát mắt. Làng Vũ Đại trong tác phẩm của Nam Cao bắt nguồn từ chữ Đại trong Đại Hoàng, cũng chính là quê hương của nhà văn Nam Cao (tên thật là Trần Hữu Trí), đã lớn lên, chứng kiến bao cảnh thối nát, đưa đẩy của những số phận. Khung cảnh làng “Vũ Đại” bây giờ đã không còn như xưa nữa, thay vào đó là cảnh thiên nhiên thanh bình, mơ mộng với hàng cây xanh, lô xô mái nhà cổ kính và những khung tre phơi đầy những sợi vải trắng tinh...

    Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

    Cao Bắc cùng cháu ngoại chào các bạn k5 và các ông bà

    Từ London, Cao Bắc mail về: Vì bận nên không thu xếp để về tham dự sự kiện "Quảng Ngãi 2015" với thầy cô và các bạn được.

    Bạn gửi lời chúc thầy cô và các bạn mạnh khỏe, hạnh phúc!

    Nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn: "Bài ca không quên" viết từ chính cuộc đời tôi


    Ca sĩ Cẩm Vân hát “Bài ca không quên” trong chương trình “Giai điệu tự hào”. 

    Người nhạc sĩ từng viết “Bài ca không quên”, “Đường tàu mùa xuân”, “Thành phố tình yêu và nỗi nhớ” (thơ Nguyễn Nhật Ánh), “Dấu chân phía trước” (thơ Hồ Thi Ca), “Mùa xuân từ những giếng dầu”, “Đất nước” (thơ Tạ Hữu Yên), “Khát vọng”… dường như đã ngấm tất cả nỗi đau, nỗi mất mát của một thời chiến tranh, để đến hôm nay, ông vẫn khắc khoải với câu hỏi: Biết bao đồng đội của mình giờ nằm ở nơi đâu?


    Người không chân dung 16

    May thay nghề nghiệp của tôi không chỉ có tin buồn mà thôi. Một buổi sáng đầu mùa thu năm 1981, một phong bì lớn xuất hiện trong hộp thư của Tòa Đại Sứ Đông Đức tại Bonn. Đó là một lá thư gởi cho giám đóc Cục 9 của HVA, Cơ quan Tình Báo Hải Ngoại. Cục 9, phụ trách xâm nhập các cơ chế tình báo của Tây Đức, là cục lớn thứ nhì trong cơ quan sau Cục Khoa Học và Kỹ Thuật và là một trong những cục bận rộn nhất. Đây là cục tôi gắn bó nhất. Khác với hầu hết những người tình nguyện gia nhập - một danh từ để chỉ những người tự nguyện góp sức cho hàng ngũ địch - tác giả ẩn danh của lá thư này ghi địa chỉ chính xác, chứng tỏ đương sự biết rõ cơ cấu tổ chức của tình báo Đông Đức.