Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2010

Cảm xúc về Tập 3

Sáng vừa cùng đi ăn ở quán Phở Liên (Mão, chồng Liên, từng ở Đại học KTQS Vĩnh Yên) ở đường Phan Văn Trị về, chuông điện thoại của hắn rung. "Dạ, em nghe". "K.H. à? Thầy Vọng đây". "Dạ, chào thầy!". Rồi loáng thoáng nghe được cuộc đối thoại của 2 thầy trò.
- Sáng nay không có việc gì, thầy giở Tập 3 của các em ra đọc. Chết chửa, thơ em hay quá! Viết giỏi hơn cả các thầy rồi!
- Có gì đâu ạ, viết được như thế vì nhờ có thầy giỏi đấy chứ ạ!
- Không, hay lắm! Thầy cảm động nhất khi đọc 2 câu cuối bài thơ "Ơn thầy" của em: "Cái cò đi đón cơn mưa.../ Mặc đời đen bạc, em đưa thầy về". Hay quá, hay quá!
... Rồi thầy tâm sự: "Đã ngoài 80, thầy háo hức tham dự Hội trường ở TPHCM, rồi sau đó bay ra dự Hội trường tại HN hôm 16/10. Gặp lại bao đồng nghiệp cũ, nào thầy Khoát (Hóa), thầy Tư (Địa), thầy Khang (Chính trị viên)... cùng bao học sinh cũ. Tiếc là đông quá mà không gặp hết để chụp ảnh kỉ niệm. Các em làm tốt lắm, dù đã 40 năm nay chúng ta không còn 1 mái trường cụ thể. Có cả phần văn nghệ với các NSND, NSUT nổi tiếng - Quang Thọ, Quang Huy, Ái Vân bạn bè thân thiết của Dương Minh Đức; có cả quân nhạc đón khách... Thật hoành tráng! Các thầy cô tự hào vì có các học sinh tài ba, giỏi giang, nghĩa tình như các em!".

Tin vắn

1. Sức khỏe thầy Lê Vân Hà:
Khoa A5 đã điều trị ổn định bệnh tràn dịch màng phổi của thầy và muốn cho ra viện. Hải Hòa k8 và gia đình lo đưa về nhà khó đàm bào điều kiện vệ sinh và thuốc men. Các bạn Trỗi ở Viện 108 đã có tác động để thầy ở lại thêm 1 thời gian.
Tuy bệnh tình ổn định nhưng thầy vẫn trong tình trạng hôn mê, phải thở oxy và ăn qua dẫn lưu. Có tình hình mới, Hòa sẽ báo chúng ta.

2. Sáng 20/11/2010, tại Bảo tàng Cách mạng HN, Hội Sử học VN cùng trường Sĩ quan Lục quân 1, BTTM, BTL TTLL... tổ chức lễ tưởng niệm "Hoàng Đạo Thúy - 1 con người" nhân 110 năm ngày sinh của thầy giáo, Huynh trưởng Hướng Đạo, Hiệu trưởng đầu tiên của Võ bị Trần Quốc Tuấn (1946), Cục trưởng Cục TTLL...
Cũng dịp này, Hội Sử học sẽ tặng trường Sĩ quan Lục quân bức tượng đồng của thầy Hiệu trưởng cùng 2 bức ảnh lịch sử: Lễ đón nhận cờ "Trung với Nước, Hiếu với Dân" của Cụ Hồ cho nhà trường cùng Lễ duyệt binh trong ngày khai giảng đầu tiên 25/6/1946 tại Tông, Sơn Tây. Những tư liệu này do nhà báo Pháp De Ville lưu giữ suốt từ 1946, mới trao tặng giáo sư Phan Huy Lê (Chủ tịch Hội Sử học) đầu năm 2010.

Đam mê thể thao

Lính Trỗi ta giờ đã O60 và U60. Vậy mà vẫn nhiều tay vẫn còn đam mê chơi các môn thể thao. Ông thì tennis (số này không ít), bóng bàn, ông bóng đá, bơi lặn (như Chí Quang k4, Anh Minh k3); có ông mê võ "thụt" như Toàn "sứt", Tuấn "phúc", Quang "xèng"; có ông mê môn thể thao "lục tốn" như Golf (những tay "gốp" thứ hạng trong làng "gốp": Dương Thanh, Tuấn Sơn, Long "le", Kiên Thành hay "gốp" còi như Công, Dương Minh...).
Riêng tôi vẫn đam mê bóng đá. Người ta chơi 10 thì mình cố 4,5; người ta đá sân nhớn thì mình chơi sân "nhỏa" mini... Thế cũng là qúy rồi.
Ra HN sinh hoạt cùng cánh Mạnh Thắng k7 và 1 lô Trỗi (anh Thắng "tụt" k2, Trần Thắng k7, Quốc Thắng, Lê Hiền k8...) ở Friends Club. Anh em "tỉ thí" chiều thứ 6 ở sân Nhà máy Nước sạch Yên Phụ. Anh em trong đội sống chân thành, tình nghĩa. Sau đá có tí bia bọt "bù lượng nước đã mất" ở Tao Ngộ Quán.
Vào SG thì có CLB Hà Nội Phương Nam, chơi cùng các chú Ninh "choắt", Hùng "tí", Tuấn "thần", Dũng "lù"... toàn những tay (à, chân!) sút có hạng của Thể Công, CAHN, Đường sắt, Bưu điện, PKKQ... oanh liệt 1 thời. Anh em đá chiều thứ 6. Vui. Trận đầu cũng làm 1 bàn cho cánh QĐ.
Chiều thứ 7 thì ra sân Thăng Long sinh hoạt với CLB Vĩnh Xuân của Tuấn "khàn", Hùng "bướm". Hôm qua đá với CLB JAL (Hàng không Nhật). Tụi nó thằng nào cũng to con và dẫn trước 1 bàn. Chạy 1 hiệp 40', góp công đánh đầu ngược ra để cháu Nam sút, làm 1 bàn gỡ hòa. Hiệp 2 ta bị dẫn 2-1, gỡ lại 2-2 rồi ghi thêm 3-2. Cuối cùng đội bàn cũng ghi được 1 bàn, để nâng 3-3. Tỷ số đẹp!
Cố gắng "sống tích cực", cố vận động khi còn có thể vận động để chống già. Âu cũng là giữ sức khỏe cho con, cho cháu.

Lính Trỗi đầu tiên chinh phục đỉnh Fansipan???

Thế Hùng lính Trỗi k8, hiện công tác tại Viện Vật lý (Viện KH-CN VN), tác giả "chạy động cơ bằng ánh sáng mặt trời" (bài đăng trên SRTKL tập 3, trang 720), vừa trinh phục đỉnh Fansipan - nóc nhà của Đông Dương. Thế Hùng có phóng sự "vượt đèo" rất hấp dẫn trên Uttroi. Mời các anh chị khóa trên cùng vào xem!








Ngồi ngay cạnh "mốc" cao điểm Fansipan mà Hùng nhà ta vẫn mặc phong phanh, "vận" quần short, áo sơ-mi xắn cao tay. Chả sợ lạnh, chả sợ gió. Dưới chân xỏ đôi giầy nhà binh cao cổ chống vắt. Và hoành tráng hơn khi thấy trên ngực lấp lánh huy hiệu Trỗi (do chính tay Trần Hữu Nghị, cũng lại là lính Trỗi k8, thiết kế). Bức ảnh này của Thế Hùng thật là Nguyễn Văn Trỗi!!!
Thế Hùng có là lính Trỗi đầu tiên chinh phục Fansipan???

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

Lá thư của Cao Minh Hải (em gái LS Cao Quốc Bảo K3)

Các anh trường Trỗi thân mến!
Ngày hội trường Trỗi ở HN, em gái của em là Cao Minh Trúc có đi dự. Ngày hôm sau, các anh K3 còn tổ chức buổi họp mặt riêng. Rất vui.
Anh Hoàng Sơn [người cùng anh Kiến Quốc tiếp quản ở Đà nẵng năm 1975] có nói rằng "tháng 4/1975 anh Sơn có đến Huế thăm anh Bảo. Sau đó 1 tuần nghe tin anh Bảo mất". Và một số anh ở PKKQ lúc bấy giờ cũng nói là anh Bảo mất trước 30/4. Nhưng trong giấy báo tử ghi ngày 5/7/1975, mất tại BV quân khu Trị Thiên. BV này năm 1975 nằm trong Thành nội Huế. Chúng em đang tìm BV đó bây giờ tên gì? Nếu anh có quen ai ở QK4 thì hỏi hộ chúng em. Em có nhờ anh Thanh Hải K3 hỏi hộ nhưng chưa có kết quả. Cám ơn các anh!
Em đọc bài " Đời bạn tổi " trong cuốn "Sinh ra trong khói lửa", thấy cuộc đời anh ấy quá nghèo, lại gặp nhiều bất hạnh. Thế bây giờ gia đình anh ấy thế nào, các cháu có học hết PT hay không?
Và em cũng khâm phục những người như anh Phan Nam đã vượt qua mọi khó khăn để vươn lên được như ngày hôm nay. Đọc "Sinh ra trong khói lửa" thấy QĐ đã dạy dỗ học sinh của trường rất chu đáo và toàn diện. Hiếm trường nào được như vậy. Nhìn lại những kết quả ngày hôm nay thì đấy cũng là một thành công của trường Trỗi.
Cũng còn những anh có cuộc sống khó khăn. Em công tác ở Z755, nơi anh Phan Nam thuê mặt bằng của nhà máy (nhưng năm nay em đã nghỉ hưu). Em thấy có DN may thêu Trần Thành Công thuê mặt bằng của nhà máy không biết có phải là lính Trỗi không?
Em học ở Chu Văn An HN từ 1970 đến 1972, năm đó trường Trỗi về rất đông. Lớp em có bạn Thế Hùng [có lẽ là K7]. Nghe các bạn cùng lớp nói năm nay Hùng được phong thiếu tướng, (ngày còn học ở CVA bạn ấy hay trốn học ra ngoài đánh nhau). Còn Võ Hùng, Hồng Liên [con bác Phạm Kiệt] đi sơ tán cùng ngày bé, nay qua cuốn sách biết họ ở đâu.
Em rất mong các anh tái bản "Sinh ra trong khói lửa" tâp 1.
Chào thân ái! - Cao Minh Hải.

Chuyện tìm vàng

Chuyện li kì như trong phim Tiệp Khắc kể về nhân vật I-lâm Ha-nic tìm thấy vàng ở miền Tây nước Mỹ cách nay hơn 200 năm, hay tình tiết không kém hấp dẫn như trong tiểu thuyết “Đảo giấu vàng”… Nhưng hay hơn là, sự việc xảy ra trong thời gian chiến tranh ở VN và nối tiếp câu chuyện tại chính thủ đô HN. Đã xin phép chủ nhân và post lên cho anh em cùng đọc! (BTK5)
Năm 1994. Vô tình hay qua lại nhà 1 chú em mà quen được mấy người Mỹ. Lúc đó trình độ “bập bẹ tiếng Anh” nhưng cứ nói văng mạng và… chả hiểu sao, mình hiểu họ nói gì và mình nói gì thì họ hiểu.
Trong nhóm có 1 ông già tên F.A. San, năm đó tuổi đã 71, từng là CCB ở chiến trường miền Nam VN. Ông đã trở lại VN và muốn gặp người có trách nhiệm, đề đạt nguyện vọng làm điều thiện, bù đắp những nỗi lầm của người Mỹ trong chiến tranh ở VN, trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Câu chuyện li kì…
Chuyện được ông giữ kín hơn 20 năm qua, kể từ lần cuối rời VN vào năm 1970… Trong Thế chiến thứ hai, Nhật bản đã chở 1 số lượng vàng lớn từ các nước Đông Nam Á về Nhật. Lịch sử cũng chứng minh rằng, nhiều trong số vàng đó không bao giờ tìm thấy và 1 phần được chôn lại ở VN. Có thể do bị cướp trên biển hay do bão tố mà tầu phải dạt vào vùng biển đảo nào đó, rồi thủy thủ đoàn đã chôn giấu, v.v… Có nhiều lí do và với trường hợp mà San biết cũng là 1 trong số đó.
Năm 1970, San làm việc ở sở chỉ huy Quân cảng C.. Trong thời gian này, vô tình mà ông biết 2 nhân viên trắc địa người Hàn làm việc tại đây. Họ đã tìm thấy chỗ chôn vàng (vì sao họ có sơ đồ nơi cất giấu vàng thật khó trả lời!). Sau đó, cả 2 bị thủ tiêu. 2 thỏi vàng mà họ tìm được cũng bị lấy mất. (Ai đã thủ tiêu họ vẫn là câu hỏi không có lời giải đáp).
Do tò mò, ông đã lẳng lặng lần theo dấu chân họ, lần mò ra nơi 2 người Hàn từng “làm việc”. Sau nhiều đêm mò mẫm, đo đạc, dò tìm; cuối cùng, ông cũng tìm thấy “mỏ vàng”. Dùng máy dò kim loại, ông khoanh vùng khu vực chôn giấu vàng rộng cỡ 110 feed vuông (1 foot = 0,3m, diện tích khu vực khoảng 30x30m).
San giữ kín chuyện này, không nói cho bất kì người nào. Ít lâu sau khi thời hạn làm việc đã hết, ông phải trở về Mỹ và từ đó chưa bao giờ quay trở lại VN.
Ước nguyện của San
Suốt thời gian sau đó, sự việc này cứ lởn vởn trong tâm tưởng San. Ông từng tâm sự: “Tôi hy vọng số vàng đó vẫn còn và nghĩ về giá trị của nó đối với nhân dân VN. Tôi biết nhân dân VN đã chịu quá nhiều đau khổ trong chiến tranh. Nếu số vàng này còn sẽ giúp không ít cho đất nước này. Tôi quyết định tặng món quả này cho nhân dânVN bằng cách chỉ cho họ nơi chôn giấu vàng, vì tôi biết đất nước này rất cần đến nó”.
Năm 1987. Là CCB ở VN ông cũng chẳng giàu có gì. Khi kể chuyện này cho 1 số bạn bè, nhiều người đã quyên góp tiền cho ông. Thậm chí ông đã nhờ 1 số người giúp chắp nối với nhà cầm quyền VN để tổ chức cho ông sang và tìm nơi chôn giấu vàng. Ngày đó còn “cấm vận”, sang VN rất khó.
Nhóm người hứa giúp đã tổ chức những chuyến đi VN. Họ đã dùng số tiền mà ông vận động được để “lobby” (tới vài trăm ngàn đô-la) nhưng không có kết quả. (Có thể nhóm người này chưa “đến tầm” hoặc còn có những toan tính khác nữa?).
Khi thấy không kết quả, chờ đợi quá lâu, bố con ông cố thoát khỏi “tầm kiểm soát” của họ thì họ đã đánh tiếng “cảnh báo” sẽ thủ tiêu con trai ông để “dằn mặt”.
7 năm sau…
Ông cùng con trai, 1 luật sư và nhóm người support đến HN vào ngày 14/6/1994. Họ nghỉ ở khách sạn của chú em bạn tôi. Suốt ngày chỉ ru rú trong khách sạn. Họ chờ gặp quan chức Chính phủ để trình bày dự án. Nếu số vàng này tìm được thì San và tập đoàn (gồm 500 nhà tài trợ) xin được hưởng 30% giá trị và “tái đầu tư” luôn số tiền đó vào business tại VN.
Người Tây ở tuổi này đã là già. Sức khỏe San đã giảm sút, luôn phải có con trai bên cạnh. Ông đi lại chậm chạp, phải dùng đến gậy. Thời tiết ở HN lại nóng, ẩm làm ông luôn mệt mỏi. Hơn nữa do phải chờ đợi mà chưa có trả lời làm con người ta thêm mệt mỏi. Cuối cùng, chính quyền cũng đã xem xét.
Chuyện kết thúc ra sao thì mấy đứa chúng tôi (phận là dân) chỉ biết đến vậy. Hy vọng kết thúc có hậu! Ấy cũng là sự xám hối, là cái tình trong con người của những kẻ đã gây tội lỗi cho dân Việt.

Sát thủ cá - chuyện từ Discovery (ST: Đạt k8)

Những 'quái vật' khủng khiếp nhất vùng sông nước
Trong các kỳ trước, chúng tôi đã giới thiệu con cá ăn thịt sát thủ nặng 45kg và cá trê khổng lồ dài 2,3m do Jeremy bắt được. Kỳ này, độc giả sẽ được chiêm ngưỡng những "quái vật” khủng khiếp không kém mà Jeremy từng đánh bại.
Jeremy Wade, sinh năm 1960 ở Anh, là một nhà sinh nghiên cứu sinh vật học, người dẫn chương trình truyền hình, một chuyên gia câu cá cừ khôi, một nhà văn kỳ cựu chuyên về du hành và lịch sử tự nhiên.
Ông nổi tiếng trong series truyền hình Rivers Monsters (Quái vật ở những dòng sông) do hãng Icon Films sản xuất. Ông có mối quan tâm đặc biệt với các vùng nước ngọt, vì thế ông đã đi khắp thế giới để tìm bắt những con cá nước ngọt khổng lồ.
Dưới đây là hình ảnh những quái vật mà Jeremy đã bắt được:

Jeremy Wade và một con cá tầm trắng, một trong những loài cá nước ngọt to lớn và cổ xưa nhất ở Bắc Mỹ. con cá tầm to nhất được xác nhận có chiều dài hơn 6m và nặng đến gần 820kg. Cá tầm trắng đã có mặt trên trái đất khoảng 100 triệu năm; chúng cũng là loài có có tuổi thọ rất dài, con cá thọ nhất được ghi nhận đã sống đến 104 năm.

Một con cá lao – loài cá phổ biến ở bắc Mỹ và châu Âu. Hình dạng của nó thuôn dài và nhọn đầu như một mũi lao.

Jeremy Wade đang ôm phần còn sót lại của một gã khổng lồ bại trận mà ông tìm được trên sông Zambezi. Con cá to xác này đã bị một gã quái vật nào đó cắn đứt một nữa thân mình. Nhóm của Jeremy cho rằng thủ phạm rất có thể là một con cá mập bò rất to – cũng là một trong những quái vật đáng sợ của vùng nước ngọt này.

Jeremy Wade và một con cá mú đồ sộ ông vừa bắt được ở Queensland, là một trong những con cá vĩ đại nhất mà ông từng tóm được. Loài cá mú khổng lồ này là loài cá xương lớn nhất sống trong rạn san hô và là một trong biểu tượng của bang Queensland, Úc.

Một con cá sấu Mỹ dài hơn 2m và nặng hơn 50kg vừa bị bắt ở sông Trinity, Texas. Con sông này chảy ra vịnh Mexico, với địa hình quanh co và có rất nhiều gỗ mục trôi nổi trên sông.

Jeremy Wade đang ôm một con cá chép Thái ông vừa bắt được ở sông Mekong. Con cá này còn non và kích thước của nó chỉ bằng 1 phần rất nhỏ kích thước khi trưởng thành. Một con cá chép Thái trưởng thành có thể đạt chiều dài hơn 3m và nặng gần 300kg, và là một trong những loài cá nước ngọt lớn nhất trên hành tinh.

Một con cá trê Goonch nặng hơn 73kg, dài gần 2m. Loài cá trê này sống ở khu vực sông mà người ta thường vứt những giàn thiêu sau những nghi lễ hỏa táng người chết của người Hindu. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng sở dĩ loài cá này có kích thước to lớn là do thường ăn những phần cơ thể người còn sót lại sau khi hỏa thiêu. Cũng chính vì có khẩu phần ăn đặc biệt như vậy mà nhiều cá thể của loài này đã dần phát triển khẩu vị đối với thịt người, và đây được xem là lý do giải thích cho các vụ tấn công do loài này gây ra nhằm vào người dân địa phương.

Tuy là một loài vô hại, nhưng hình thù của loài cá phổi châu Phi này cũng đủ làm người ta chết khiếp. Một con cá phổi trưởng thành có thể dài gần 2m. Những gã khổng lồ xấu xí này còn có một khả năng đặt biệt là có thể thích ứng được với môi trường khô cạn và hít thở không khí nhờ vào một phần của ruột có vai trò như lá phổi.

Một con cá Cuiu-Cuiu – một loài cá trê có từ thời tiền sử - bị Jeremy tóm ở Orinoco gần khu vực Amazon. Loài cá này có thể đạt chiều dài 1m và nặng khoảng 20kg khi trưởng thành. Dọc theo mạng sườn của nó có những chiếc xương nhô ra, khiến chúng có hình dạng như những chiến binh mặc áo giáp.

Jeremy Wade cầm một con piranha đen – loài lớn nhất trong số 40 loài piranha. Loài cá này có răng hình tam giác bén ngót như lưỡi dao lam, có khả năng xé thịt con mồi chỉ trong nháy mắt. Mặt dù có kích thước khá nhỏ, song các loài piranha đều là những tên sát thủ nguy hiểm nhất vùng nước ngọt với khả năng chén sạch con mồi nhanh như chớp.

Một họ hàng gần của loài piranha, loài cá payara này còn được gọi là cá “ma cà rồng” vì cặp răng nanh dài sắt nhọn của nó. Loài cá này ít nổi tiếng hơn loài họ hàng của mình, chúng sống ở sông Orinoco, Venezuela.

Một con arapaima nặng gần 70kg. Con cá này bị bắt ở bãi sông Rio Maderia, một bãi sông cạn, nhiều phù sa ở Brazil. Tuy to xác nhưng cá arapaima rất nhát gan. Khi bị giật mình, nó quẫy và bắn nước rất mạnh. Cơ hội cho bạn khi săn loài cá này là đừng làm chúng hoảng sợ, chỉ khi bạn thấy nó nổi lên và bơi nhẹ nhàng thì bạn mới có cơ may bắt được nó.

Jeremy Wade vừa bắt được một con cá trê đuôi đỏ. Các loài cá trê thường không có răng sắt nhọn vì phương thức săn mồi của chúng là hút và nuốt trọn con mồi. Loài cá trê đuôi đỏ này có một cái đầu to xương xẩu và lớp da dày dai.

Jeremy và một con cá rô khổng lồ ông vừa bắt được ở sông Nile. Loài cá rô sông Nile này khi trưởng thành có thể dài gần 2m và nặng khoảng 230kg.

Hóc xương cá

Trưa. Vợ hắn mua được con cá chép ngoài chợ. Đầu, đuôi nấu canh chua kiều Nam bộ. Ngon. Già rồi, ăn ẩu, đến phần đuôi hắn nhằn xương không kĩ. Hóc. Cố nhai thêm miếng cơm, miếng rau, rồi cả chuối mà vẫn thấy vương vướng. Uống nước mà không trôi.
Khó chịu suốt chiều. Cố khạc nhổ, ăn hoa quả mà chả “xi-nhê”. Đúng là không cái khổ nào bằng cái khổ hóc xương. Khó chịu, ho ra cả máu. Chắc rách niêm mạc họng rồi? Tối đi đón con mà tức anh ách. Gọi cho ông bạn Tăng Lực, bác sĩ mới nghỉ hưu: “Mẹ khổ quá. Hóc xương cá, ông ạ!”. “Có gì đâu, lại ngay phòng khám bác sĩ Tiến, gần nhà xác Viện 175. Cứ nói, bạn bác sĩ Lực”. “OK!”.
Đưa con về nhà, hắn phi đến ngay.
- Anh bị sao?
- Hóc xương cá.
- Ngồi xuống đây. Há to miệng xem nào!... Thở đều. Chả thấy gì cả. Sâu quá.
Cái nhà ông Tiến rút tờ giấy mỏng trong hộp ra: “Anh kéo đầu lưỡi ra, kéo thật dài, há miệng thật to, thở đều. Nào!”. Đèn rọi vào họng. “Không được, anh lại ngừng thờ rồi. Phải thở đều”. Mẹ, khó chịu quá, phải ngưng thở nên cái xương bị kéo tụt vào trong. Nước mắt nước mũi ràn rụa.
“Làm lại nào. Kéo lưỡi ra. Há to miệng. Thở đều nhé. Rồi!”. Ông ta kẹp cái xương dài tới 1,5cm, đưa cho hắn. “Xong rồi!”. “Có phải thuốc thang, súc miệng gì?”. “Khỏi”. “Có phải ăn cháo?”. “Khỏi”. “Cảm ơn anh, dạ bao nhiêu ạ?”. “Năm chục”. “Chào anh, tôi về”. Thoát nạn.
Về đến nhà đã thấy ông bạn Khánh Hòa chờ ở sân. “May quá, ông ạ! Thật, không cái khổ nào giống cái khổ nào. Vừa thoát nạn hóc xương”. Bạn cười: “Xương đuôi cá đấy mà. Già rồi phải cẩn thận!”.

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Tiếng đàn violon của 1 người HN (VNExpress)

Mời vào đây!!!

Gặp anh em Học viện

Sáng qua, sau 1 vòng quanh TP đưa sách tặng cho anh em Mạnh Thường Quân, vừa về tới cổng thì điện thoại rinh chuông. "Anh Ba Hưng à?". "Ừ, vào rồi hả? Lên ngay 71 Cộng Hòa nhé!". "Vụ gì?". "Nghe "Hành khúc Học viện" vừa được sáng tác... và có 3 chú chồn anh em Cao nguyên mới gửi về". Ăn qua loa bữa trưa với vợ con rồi phi lên trụ sở Học viện 71 Cộng Hòa.
Gặp đủ cả cánh cũ và mới cùng bạn bè của Học viện. Nào Đạm (Không lưu), Hà (Xây dựng) k8, nào Bảng (QK7), Hương "râu" (phở Bắc Hải), Bùi Tuấn k14 và 1 loạt bác sĩ Viện 175 (Vũ "máu", Cường "truyền nhiễm", Hà A1...). Chú Thai kế nhiệm anh Ba có nhiều cố gắng đổi mới nhưng cũng phải dựa vào các "bậc bô lão" để kết nối các quan hệ. Lần này cũng là "tổng kết nháp", chuẩn bị cho việc tổ chức 45 năm Học viện vào 28/10 năm sau.
Anh em phía nam Học viện bắt đầu tự tổ chức đào tạo thạc sĩ. Giáo viên từ HN vào. Hy vọng có chỗ để "quậy".
Có 20 năm gắn bó với Học viện nên tôi có nhiều kỉ niệm vui, buồn. Lúc nào anh em lính sống cũng rất vui vẻ, chân thành.

Thứ Tư, 10 tháng 11, 2010

Thầy trò tâm sự

Thường trao đổi email với thầy Trọng. Hôm rồi báo tin đã vào lại TP. Thầy bảo "qua chơi không R bị... thiu mất". (Chả thế hôm gặp thầy Chi Phan thì Dương Minh trêu, vì làm sách mà mỗi lần bàn bạc, hay uống làm thầy bị gout thêm!!!).
Chiều qua sắp xếp xong việc, chạy qua. Thầy đang ngồi ngoài vườn đọc báo, vừa thấy khách là lọ mọ vào ngay nhà trong. Khi ra tay mang theo 1 lọ: "R quê, có ngâm thuốc, em ạ!". Vậy là đủ thứ chuyện trên trời, dưới bể của lính Trỗi, của 1 thời.
Thầy khoe vừa chủ biên xuất bản cuốn "Trần Công Mân - nhân cách và con người" nhân 60 năm báo QĐND. Sách hơn 400 trang, công phu, bài vở của nhiều tác giả là phóng viên, nhà báo, gia đình viết về nguyên Tổng biên tập 1 thời gian khó.
Con cà con kê phải 7g hơn mới về. Quán Cafe nhà thầy vẫn là nơi tụ bạ của lính ta.

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Quảng Châu và ASIAD 16 (Cao Cẩm Quỳ)

Những ngày này, Quảng Châu đang tấp nập, sôi động với sự kiện Á Vận Hội 15.
- Đây là 1 số hình ảnh thành phố, cầu qua sông, dàn nhạc nước...












- Và đây là cảnh bắn pháo hoa chào mừng:

Y học thuờng thức: Cần lưu ý khi ăn TÔM (ST: Đạt k8).

Tại Đài Loan, một phụ nữ chết thình lình với dấu hiệu chảy máu, mũi, mồm, tai và mắt. Khám phá đầu tiên được chẩn đoán là chất vì ngộ độc thạch tín. Nhưng thạch tín ở đâu ra ? Cảnh sát mở một cuộc nghiên cứu sâu rộng. Một giáo sư y khoa được mời đến giải quyết trường hợp này.
Bác sĩ quan sát tỉ mỉ các thành phần trong dạ dày người chết chưa tới nửa giờ. Bí mật đã được giải quyết. Bác sĩ nói "Người chết không tự tử, không bị giết. Bà chết tức tửi vì tội coi thường". Mọi người điên đầu ! Tại sao chết tức tửơi ? Bác sĩ nói, chất thạch tín được tạo ra trong dạ dày người chết - người uống Vitamin C mỗi ngày. Vitamin C tự nó khôn thành vấn đề. Vấn đề là bà ta ăn nhiều tôm vào bữa tối. Ăn tôm cũng không thành vấn đề vì nhiều người trong gia đình bà ta cũng ăn tôm tối hôm đó. Tuy nhiên, cùng lúc bà ta lại uống Vitamin C. Đó chính là vấn đề.
Các nhà nghiên cứu thuộc đại học Chicago ở Mỹ qua một thí nghiệm đã tìm ra vỏ mềm của tôm chứa nhiều postasium 5 tổng hợp với thạch tín Arsenic Oxide (As2O5). Những thực phẩm tươi này cũng không độc đối với cơ thể con người.
Tuy nhiên, ngay lúc đó uống Vitamin C vào, phản ứng hoá học xảy ra, Arsenic Oxide sẽ chuyển thành ADB arsenic anhydride (As203) là chất thường dùng để vẽ viền vàng các chén đĩa. Chất Arsenic độc này làm tê liệt các mạch máu nhỏ của tim gan, thận, ruột và biểu mô, gây xuất huyết tai, mắt, mũi, miệng.
Vậy khi uống Vitamin C, không nên ăn tôm có vỏ.

Thầy Chi Phan vào SG

Chiều qua, thầy Phan đã vào tới SG. Thầy đi giảng 1 lớp về báo chí, mở trên Đồng Nai. Anh em k4 (Dương Minh, Luân, Dũng Sô, Trung Liêm, vợ chồng Thế Nam) cùng Trần Chí Thọ k3 và tôi đến tán gẫu với thầy.
Ngày thầy mới ra trường, lên Đại Từ còn đeo quân hàm binh nhì. Thầy dạy cho k1 rồi k3, nhiều nhất là k4. Nhiều bạn cỡ vài chục năm mới gặp lại thầy. Gặp ai, thầy cũng nhắc đúng tên. Thầy kể lại ngày Hội trường ở HN. Thầy nhận xét, đi đâu gặp lính Trỗi cũng đều thấy gần gũi, thân thiết, nhất là các bạn sống ở miền Trung, TPHCM hay hải ngoại (Đức, Nga, Ba lan...). Thầy hy vọng 50 năm trường Trỗi thầy, trò còn có dịp gặp nhau nữa. Quãng 9g, mọi người chia tay để thầy còn nghỉ.
Dương Minh hẹn dịp 20/11 này anh em phía nam sẽ tổ chức gặp mặt thầy cô, ấy cũng là dịp hội ngộ với các đồng nghiệp ở trường Trỗi của thầy Phan.

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

Chào Hà Nội!

Sau hơn 1 tháng ra với anh em, tối thứ bảy, bay vào nam. Chiều qua đá trận cuối với Những Người Bạn, cũng lạnh lùng làm 2 bàn. Đội nhà thắng 5-3. Kết thúc cùng kéo nhau ra Tao Ngộ Quán uống mừng CMT10 Nga nhưng không dám lộ rằng "sẽ xuôi". Lần nào xa cũng bâng khuâng với bạn ở cả 2 đầu.
Máy bay muộn, hơn 10g mới hạ cánh. Nhớ tới mấy lần trước bắt taxi bị từ chối vì đi gần, đẩy xe ra cửa đi thì được quản lí 1 hãng taxi trực sẵn, cầm phone gọi xe tới đón. "Hết cảnh tranh cướp và từ chối đi gần rồi à?". "Vâng, vài tháng nay rồi, chú ạ. Mỗi hãng 1 góc". Airport-taxi không còn được độc quyền. Vậy là có thay đổi.
Trời mát sau 1 cơn mưa kéo dài. Cả nhà chờ. Lúc mới ngả lưng thấy ngột ngạt, muốn bật quạt nhưng về đêm thì lạnh. Đúng là chả gì bằng về nhà mình. Sướng!
Trưa hôm sau, hết Thuận "tu khi", Thắng "Sâm" rồi Hà "khểnh" í ới gọi đi nhậu. "Còn lâu! Anh về nhà rồi nhá!".

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Viếng thầy giáo Đinh Công Bắc

Sáng nay, tại Nhà tang lễ Bộ QP, tang lễ nhà giáo ưu tú Đinh Công Bắc đuợc cử hành trọng thể. Ngoài gia đình, họ hàng, đồng nghiệp ở ĐHSP1, còn có đông đảo thầy trò truờng VHQĐ-TSQ Nguyễn Văn Trỗi (1965-70).
Thật cảm động khi thấy thầy Bổng, thầy Hiến, thầy Cao Thưởng, thầy Hưng, thầy Lương, thầy Phong… chờ bạn ở cổng. Trong sân, cánh học trò k3, k4, k5, k6 lần lượt xếp hàng vào chào thầy. Truởng ban Bùi Vinh dẫn đầu đoàn BLL cùng các thầy vào viếng.
Tràn đầy nghĩa cử, ăm ắp tình thầy trò, bằng hữu. Cuộc đời thầy, đúng như trong điếu văn đã ghi, “thật giản dị như những gì thầy đã có”!

Thứ Sáu, 5 tháng 11, 2010

Cây bồ đề 100 tuổi ở chợ Âm phủ

HN đang xôn xao về vụ cây bồ đề 100 tuổi ở chợ 19/12 đột nhiên mất tích. Sáng nay, trong chuơng trình Thời sự của VTV1 đưa tin Cty Công viên cây xanh đã tìm đuợc nới vứt cây và chăm sóc, đưa về chổ cũ(!).
Lúc 11g trưa, khi qua đuờng đôi 19/12, thấy tại vị trí cây bị bốc có 1 thân cây không cành, không lá, đang bị phủ kín bằng lưới chống nắng, có mấy cây chống... Có phải cây cũ đã đuợc đưa về? Nhưng trông thế này có cảm giác khó sống lắm.
Ôi, HN ta giờ "vô Chính phủ" đến thế là cùng!!!
Tham khảo dư luận xã hội về cây bồ đề qua Bee.net.vn!!!

Chị Niệm rời HN

Trong chuơng trình giữa Saigontourist (do Hoài Phúc k6 dàn dựng) kí kết với Nhà hát Quế Lâm xây dựng 1 chuơng trình văn hóa văn nghệ quảng bá du lịch, chị đã theo và phiên dịch từ hơn 1 năm nay. Nhóm chuơng trình từng lên Điện Biên, lên Cao nguyên Trung phần... nghiên cứu các giọng hát, điệu múa các dân tộc... Lần này, ngày 1/11, chị theo giám đốc nhà hát tới HN rồi bay vào TPHCM. Làm việc tại đó hơn 1 ngày. Ngày 4/11 bay ra HN.
Tối qua, anh Quang Việt k2 đón chị đến chơi và thuởng thức bánh ngọt, kem tại nhà hàng của bác Hồng Thanh (cũng k2). Bạn cũ gặp nhau, vui vẻ.
Gia đình chị Niệm, cả 2 cháu Việt Hoa, Bằng, rất gắn bó với các cô chú truờng Trỗi. Hoa luôn là phiên dịch tích cực của các đoàn truờng Trỗi thăm Quế Lâm.
Sáng nay gọi cho chị thì hay, đã trên đuờng lên Lạng Sơn về Quế Lâm. Giữa tháng 11, chị lại đuợc mời tham dự giao lưu của các bạn TQ với thanh niên VN tại HN. Như 1 con thoi, bà chị luôn hoàn thành nhiệm vụ "đại sứ" ngoại giao nhân dân của mình.

Tin mới về blog Bantroik5

Hệ thống vnweblogs.com và Bantroik5sg.vnweblogs.com mấy hôm nay bị hacker đánh sập. Chắc các bạn vào không được?
Vậy hãy vào:

- http://bantroikhoa5.blogspot.com/ hoặc:
- http://bantroi5.blogspot.com/
địa chỉ chung của k1, k2 và k5.

Thầy dạy Sử Đinh Công Bắc đã ra đi

Với k5, thầy Bắc có nhiều kỉ niệm. Ngày về Hưng Hoá, thầy vừa giảng dạy vừa phụ trách lớp.
Còn nhớ lúc ấy chúng ta đang tuổi lớn, ở truờng cấm không được hút thuốc. Giải lao giữa giờ, mấy thằng "ghiền" hay chui vào gầm cầu thang để hút. Cũng chỉ có gói Truờng Sơn hay Nhị Thanh khét lẹt. Hút xong chạy ra. Thầy đi từ trên gác xuống, chỉ cần 1 động tác quàng vai nhẹ nhàng là biết đứa nào vừa hút. Tối, thầy mới gọi lên nhắc nhở. (Chuỵên này chắc Cao Bắc và Tấn Lợi nhớ?).
Ngày giải thể, thầy về dạy ở ĐHSP Cầu Giấy. Cách đây gần 30 năm, tôi từng gặp thầy chạy thể dục sớm vòng quanh Bờ Hồ và biết thầy sắp đi làm chuyên gia sư phạm ở Angola. Sau gọi điện cho thầy, còn hay thầy đi thêm lần nữa. Thế mới biết thầy của chúng ta với đời cũng chả kém ai.
Ra HN, gặp thầy Luơng biết thầy Bắc bị Ai-de-mơ, trí nhớ không còn. Nằm Nhà dưỡng lão mà con cái, bạn bè vào thăm chẳng nhận ra ai. Hôm qua gọi cho thầy Trực cũng nghe nói thế khi các thầy vào thăm. Đã lên kế hoạch cùng anh em k5 vào thăm thầy mà chả kịp. Ân hận quá!
Dù sao, thầy đi chắc cũng là 1 sự giải thoát. Ở cõi Vĩnh Hằng thầy mãi yên giấc nhé!