Chiều qua 5g hơn trời đã tối sầm. Đi bơi về thì đã thấy ông bạn Nhất Trung đang ngồi ngoài sân, nấu cháo điện thoại. Vậy là hắn đến từ khi tôi vừa rời nhà và ngồi chơi chờ đi giao lưu với Quốc Hùng, Đức Thắng từ HN vào. (Ngồi lâu, tốn nước ra phết!). Vừa xuống nhà với bạn thì chuông reo, máy hiện mấy chữ "Cô Thơ, Cà Mau". Vậy là cô, trò bắt đầu "tám".
Cô Thơ ạ, em đây! Trời, xem ảnh em chụp với mấy bạn, thấy mập giữ? Dạ không, mấy hôm ấy bạn xa về nên phải ăn uống quần quật, chứ em vẫn chơi thể thao đều. Cô vẫn lên mạng và comment nữa. Cô vẫn khỏe chứ ạ? Khỏe và mong tụi em xuống. Này, nhà cửa xong rồi à? Dạ, vừa xong tuần này. Cô nói chuyện với Nhất Trung nhé, nó đang ở nhà em.
Em Nhất Trung đây. Ủa, em không ở Quy Nhơn à? Không, thỉnh thoảng mới về vì phải theo hầu con, con cái đặt đâu bố mẹ ngồi đó, mà cô! Ừ, mấy hôm máy tính nhà cô hư nên ít còm, nay sửa rồi. Vâng, sắp Ngày nhà giáo rồi, chúng em chúc cô luôn vui, khỏe và luôn nhớ tới tụi học sinh miền Nam và học sinh Trỗi nghe! Ừ, nhớ tụi mày lắm. Thằng Nhị Hà trò cô thì vẫn ngoài miền Trung. Ừ...
Tình cảm của cô với lính ta thật lạ, thất hiếm và thật quý!
Bài đăng Phổ biến
- Vài cảm nhận qua chuyến du lịch New York (Qx)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- KỶ NIỆM ĐỜI LÍNH (Phần II) (Việt Dũng)
- Người Hoa ở HN (ST: ĐB)
- Về Đất Mũi (Quang Việt)
- Thăm tư gia của Nhất Trung
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- Sự kiên A60: Các đoàn khách trong và ngoài nước
- HỌC VÕ Ở VĨNH YÊN 3 (Thanh Trần)
Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012
Ảnh quá vui I (ST: Đạt)
Mời các bạn xem ảnh vui để có nụ cười "hên"
Mơ ước cháy bỏng của OBAMA
Hitler phát điên vì không có xe chính chủ (ST: Trần Long)
HÀ NỘI PHỐ (Huỳnh Văn Úc)
Ta bước đi trên những con đường Hà
Nội phố
Những con đường như trăm hoa đua nở
Đêm đêm nhấp nháy đèn màu
Hào nhoáng, phô trương, hớn hở.
Không còn ban công, không còn cửa
sổ
Quảng cáo panô chiếm hết mặt tiền
Tự giam mình trong bốn bức tường
nghẹt thở
Vẫn tự hào nhà mặt phố lên tiên.
Nhốn nháo chạy theo quyền lực đồng
tiền
Nhà mặt phố, bố làm to vẫn nguyên
giá trị
Ta ngỡ ngàng, bơ vơ giữa phồn hoa
đô thị
Lòng man mác buồn nhớ con phố ngày
xưa.
Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012
Hầu chuyện Trần Xuân Bách: 'Dân chủ đưa Đảng vào lòng dân tộc' (ST: Trần Đình)
| Cụ TXB là bố của Hoàng Gia, bạn cùng học một lớp với Ngân, Niệm và Giao ờ QL. Chuyện cụ Bách tình cờ thấy đăng trong một bài viết của Tống Văn Công, nguyên TBT báo Lao Động trên mạng báo Người Việt.eu. Không biết các vị đã đọc chưa ? Xin đọc cho vui!!!
Tống Văn Công TBT LĐ
Cuối tháng 9 năm 1989, tôi từ Sài Gòn ra, vừa đến trụ sở báo Lao Động (51 – Hàng Bồ, Hà Nội) thì cô Phạm Thị Châu, trưởng phòng hành chính đến gặp. (Cô Châu hiện nay là cán bộ báo Dân Trí).
Cô trao tấm danh thiếp của anh Trần Xuân Bách gửi cho tôi và háo hức kể: Xe đỗ trước cơ quan, bác ấy đi vào, nói “Tôi xin gặp anh Tống Văn Công”. Em trả lời: “Thưa bác, anh Công về Sài Gòn. Hiện đang có mặt hai phó tổng biên tập là anh Huy Đan và Phạm Văn Nhàn. Bác có thể gặp anh nào ạ?”. Bác ấy mở cặp lấy cac vi dít đưa cho em, nói: “Khi nào anh Công ra, đồng chí đưa giùm tôi nhé, nói là tôi đang đợi anh ấy gọi”.
Từ lâu tôi đã được ba người bạn có dịp gần gũi anh Trần Xuân Bách là nhà văn Nguyễn Khải gần anh khi còn làm báo quân khu 3 thời chống Pháp, dịch giả Lê Minh Đức gần anh ở Ban Dân vận TƯ và Đinh Gia Bảy ủy viên Đảng đoàn, ủy viên Ban thư ký Tổng Liên đoàn Lao động VN từng làm việc dưới quyền của anh Bách lúc giúp bạn ở Campuchia, kể nhiều chuyện về anh Bách, một người tài đức song toàn. Tôi cũng được đọc nhiều bài viết của anh, rất hâm mộ, nhưng chưa có dịp gặp, không ngờ tôi lại được anh tìm! Trước khi vào Sài Gòn, tôi đã dự hội nghị nghiên cứu Nghị quyết Trung ương lần thứ 7 (khóa 6), nên cảm nhận việc anh Trần Xuân Bách đến tìm là điều quan trọng.
|
Cười... tiếp (ST)
Đọc xong quyết định bổ nhiệm, giám đốc công ty dắt tay một thanh niên trẻ ra trước hội trường:
- Thưa các đồng chí, đây là tân phó giám đốc công ty - một thanh niên rất có triển vọng. Anh ấy đã phấn đấu rất tốt,vào đây như một người thợ bình thường. Sau hai tháng đã có tay nghề chuyên môn giỏi, được đi học, được giao nhiệm vụ quản lý và đã thăng tiến rất nhanh.
Nói rồi sếp quay sang chàng thanh niên:
- Có phải thế không?
- Thưa bố, vâng ạ!
- Thưa các đồng chí, đây là tân phó giám đốc công ty - một thanh niên rất có triển vọng. Anh ấy đã phấn đấu rất tốt,vào đây như một người thợ bình thường. Sau hai tháng đã có tay nghề chuyên môn giỏi, được đi học, được giao nhiệm vụ quản lý và đã thăng tiến rất nhanh.
Nói rồi sếp quay sang chàng thanh niên:
- Có phải thế không?
- Thưa bố, vâng ạ!
Ném quân bài như ninja ném phi tiêu (ST: Đạt)
Cách ném bài của ông Ye có thể cắt đứt đôi quả dưa chuột.
Người đàn ông có thể cắt trái cây bằng những quân bài là ông Ye Tongxin (48 tuổi). Ông Ye hiện đang là người quản lý các xe buýt của trường học ở thành phố Nam Kinh, Trung Quốc.

Ông Ye Tongxin
Ông Ye Tongxin
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012
Đồng, lính Trỗi k6 mới tìm được, gặp anh em Trỗi các khóa
| Lão tướng Trần Duy Long (đeo kính) cùng anh em Trỗi. |
| Bạn Đồng (áo trắng) gặp anh em Trỗi. |
Việc Đồng tìm được anh em cũng là chuyện hay. Gặp Gia Bình k6 được biết thông tin anh em k6 và các khóa có hệ thống trang mạng, vậy là Đồng lướt web. Từ đó có thông tin và khi vào TpHCM đã tìm gặp anh em k6. Đồng hứa sẽ đến có mặt hôm chủ nhật này với anh em k7, k8 tại Lẩu cá Bờ sông.
Nhớ một con đường (Quang Việt)
Kỷ
niệm Ngày Nhà giáo Việt nam
Có bài hát "Con đường kỷ
niệm"
Hát về con đường từ bục giảng
đến bảng đen.
Hôm nay tôi lại nhớ con đường
ấy,
Đi lại bao lần, làm sao có thể
quên.
Đó là con đường ai cũng thấy
thân quen,
Ai từng là học trò chẳng biết
con đường ấy?
Lớp học nào chẳng có con đường
như vậy?
Nó ngắn thôi, nhưng trải tới vô
cùng…
Các thế hệ thày cô đã bỏ bao
công,
Đã bao lần đi trên con đường ấy,
Để mỗi sớm mai, khi bình minh
thức dậy,
Ánh sáng cuộc đời như rực rỡ
hơn…
Trong đời người, Tuổi Trẻ là
Mùa Xuân,
Ai chẳng bắt đầu bằng việc đi
học chữ?
Ai chẳng gắn bó với thầy cô,
sách vở,
Với con đường kia vào thế giới
mênh mông?
Trong nắng thu vàng, tiếng
chim hót véo von,
Hoa cúc rực vàng dưới trời thu
xanh thẳm.
Xin gửi tặng muôn ngàn hoa tươi
thắm,
Đến những con người ngày ngày
cần mẫn
Đi trên con đường
"Từ bục
giảng tới bảng đen".
Tư liệu: Những đóng góp tâm huyết bị cất giữ (ST)
Cách đây một năm, Hội nghị Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam đã ra nghị quyết (số 23-NQ/TƯ ngày 12-3-2003) về công tác dân vận và Mặt trận. Như thường lệ, dự thảo báo cáo (mang tựa đề cũng rất văn bia thường lệ là «phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân vì 'dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh'») được phổ biến trong những cuộc họp nội bộ để nghe ý kiến. Trong khuôn khổ đó, Ban dân vận Thành uỷ Tp. Sài Gòn đã tổ chức một cuộc họp nhiều ngày với sự tham gia của những cán bộ cấp cao nay đã về hưu (Mai Chí Thọ, Trần Trọng Tân, Trần Bạch Đằng, Dương Đình Thảo...).
Các ý kiến nêu ra một cách thẳng thắn trong cuộc họp này không hề được ghi nhận : chúng hoàn toàn vắng bóng trong bản nghị quyết kể trên. Có lẽ vì vậy, mà một tài liệu đang được chuyền tay trong giới cán bộ Thành phố, với ghi chú trên đầu : «dựa trên băng ghi âm Cuộc họp do Ban Dân vận Thành uỷ TP. Sài Gòn mời : chưa được các đồng chí tác giả xem lại, chỉ để Ban chỉ đạo soạn thảo văn kiện phục vụ Hội nghị Trung ương 7 tham khảo »). Do tính chất của tài liệu này, rất khó khẳng định độ trung thực, mặc dầu người ta có thể nhận ra khẩu khí của nhiều người phát biểu và kiểm tra các sự việc được nêu lên.
Các ý kiến nêu ra một cách thẳng thắn trong cuộc họp này không hề được ghi nhận : chúng hoàn toàn vắng bóng trong bản nghị quyết kể trên. Có lẽ vì vậy, mà một tài liệu đang được chuyền tay trong giới cán bộ Thành phố, với ghi chú trên đầu : «dựa trên băng ghi âm Cuộc họp do Ban Dân vận Thành uỷ TP. Sài Gòn mời : chưa được các đồng chí tác giả xem lại, chỉ để Ban chỉ đạo soạn thảo văn kiện phục vụ Hội nghị Trung ương 7 tham khảo »). Do tính chất của tài liệu này, rất khó khẳng định độ trung thực, mặc dầu người ta có thể nhận ra khẩu khí của nhiều người phát biểu và kiểm tra các sự việc được nêu lên.
Thứ Tư, 14 tháng 11, 2012
CHÍNH CHỦ (Huỳnh Văn Úc)
Sống trong ngôi nhà chính chủ
Đi đôi giày chính chủ
Đeo chiếc đồng hồ chính chủ
Mặc bộ com lê chính chủ
Ngủ trên chiếc giường chính
chủ
Với cô vợ chính chủ
Đẻ ra lũ con chính chủ
Quát mắng ôsin chính chủ
Đến công sở bằng ô tô chính chủ
Ngồi trên chiếc ghế chính chủ
Ôm cô thư ký chính chủ
Ra Ủy ban phường
Gặp thằng đầy tớ nhân dân
chính chủ
Than ôi! Cái mặt của tôi cũng
chính chủ
Nụ cười của tôi
Dẫu có là cười đểu
Cũng là nụ cười chính chủ
Khi tôi khóc dẫu có là khóc
vờ
Nước mắt của tôi cũng là
chính chủ
Chính chủ! Chính chủ!
Muôn năm chính chủ!
Truyện cổ tích đời thường (Mý)
Thời gian tựa như dòng nước, cứ thế chảy. Cuộc
sống cũng vậy, nó cứ thế trôi đi. Và nhiều khi chính cái cuộc sống tấp nập, xô
bồ như guồng xoay này khiến con người không còn tin vào những câu chuyện cổ
tích; những câu chuyện ấy thưa dần, hình như chẳng còn mấy ai để ý. Thậm chí
khi nghe từ “cổ tích”, một số người còn cười khẩy, cho rằng đó chỉ thứ viển
vông; nhưng em tin những câu chuyện cổ tích vẫn tồn tại trong cuộc sống ngày
nay. Sau đây là một truyện cổ tích thời hiện đại mà em được nghe.
Bi thảm số phận 'điệp viên 007' của Liên Xô (2) (TĐ)
Cập nhật lúc
04-11-2012 23:05:28 (GMT+1)
![]() | |
|
Ngoài những
cuộc tình vụng trộm, Sorge còn nhiều “thú chơi” khác như trải nghiệm tốc độ
trên xe máy hay những cuộc nhậu thâu đêm suốt sáng. Điều đó khiến những thông
tin mật của ông bị nghi ngờ không chính xác. Thậm chí Stalin còn gọi ông là “kẻ
tráo trở”.
Suy ngẫm: Khi ‘Lão Lý’ lắc đầu (ST)
Ông Lý Quang Diệu là một nhân vật đặc biệt ở châu Á. Ông được người dân nước ông coi là Cha đẻ của quốc gia Singapore độc lập và phồn vinh. Tháng 9 này, sinh nhật lần thứ 88 của ông được kỷ niệm trên khắp nước kết hợp với kỷ niệm lần thứ 37 ngày lập quốc. Báo chí quốc tế lại có dịp ca ngợi đất nước nhỏ bé này là con mãnh hổ thần kỳ nhất trong 4 con hổ châu Á gồm có Singapore, Hồng Kông, Đài Loan và Nam Triều Tiên.
Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012
Mao Trạch Đông vi hành (Huỳnh Văn Úc)
Quảng trường Thiên An Môn là
quảng trường lớn nhất nằm ở trung tâm thủ đô Bắc Kinh có sức chứa hàng chục vạn
người. Trên quảng trường có tòa lầu Thiên An Môn cực kỳ hoành tráng. Đây là cửa
phía nam của Hoàng thành được xây dựng từ năm 1420, đời Minh có tên là Thừa
Thiên Môn, đến đời Thanh đổi tên là Thiên An Môn. Chính tại tầng hai của tòa
lầu này ngày 1/10/1949 Chủ tịch Mao Trạch Đông đã long trọng tuyên bố trước thế
giới sự ra đời của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa.
Chiếc hộp rỗng (ST: Đạt, IT: Phong)
Mời xem và nghe câu chuyện cảm động!
Bạn Trỗi Thành Vinh đón Vũ Mạnh Hùng k4 (Quốc Sủng)
Vũ Mạnh Hùng tự tổ chức xuyên Việt bằng xe 3 bánh của mình, đi - nghỉ kết hợp. Tại Vinh dừng chân 2 ngày, được Trần Quốc Sủng, Võ Thúc Minh k5 và Bùi Hồng Thanh k4 đón tiếp. Sáng chủ nhật 11/11, anh em Thành Vinh tiễn bạn lên đường lúc 10g.
Hùng bị tật từ nhỏ và khi lên trường ta đã phải dùng nạng. Anh em k4 còn nhớ mãi hình ảnh Hùng chống nạng cùng các bạn hành quân suốt từ bến phà Trung Hà, dọc bờ đê sang Hưng Hóa trên con đường dài 6km sau chương trình rèn luyện ở Trường Quân chính QK3 về hè 1968. Những năm 2000 bạn là Chủ tịch Hội Khuyết tật HN.
Hùng rất tâm huyết với công việc và từng nhờ liên lạc với Nguyễn Thiện Nhân để Chính phủ hỗ trợ Hội kết hợp với VTV dạy cho người khiếm thính "ngôn ngữ kí hiệu (dùng tay)", để dễ dàng hơn khi hòa nhập với cộng đồng. Hôm đoàn lính Trỗi miền Trung ra Bắc cuối tháng 11/2011, Hùng cùng anh em k5 lại thăm Nhân.
Nay chắc bạn đã nghỉ công tác ở Hội nên tự tổ chức chuyến đi, đến đâu Hùng cũng được giao lưu với bạn Trỗi. Ai cũng cảm phục ý chí của Hùng. Có được chuyến đi như thế cũng là hạnh phúc!
| Cà phê trước giờ bạn lên đường xuôi Nam. |
| Với Thanh cùng khóa. |
| Cùng Quốc Sủng k5. |
Hùng bị tật từ nhỏ và khi lên trường ta đã phải dùng nạng. Anh em k4 còn nhớ mãi hình ảnh Hùng chống nạng cùng các bạn hành quân suốt từ bến phà Trung Hà, dọc bờ đê sang Hưng Hóa trên con đường dài 6km sau chương trình rèn luyện ở Trường Quân chính QK3 về hè 1968. Những năm 2000 bạn là Chủ tịch Hội Khuyết tật HN.
Hùng rất tâm huyết với công việc và từng nhờ liên lạc với Nguyễn Thiện Nhân để Chính phủ hỗ trợ Hội kết hợp với VTV dạy cho người khiếm thính "ngôn ngữ kí hiệu (dùng tay)", để dễ dàng hơn khi hòa nhập với cộng đồng. Hôm đoàn lính Trỗi miền Trung ra Bắc cuối tháng 11/2011, Hùng cùng anh em k5 lại thăm Nhân.
Nay chắc bạn đã nghỉ công tác ở Hội nên tự tổ chức chuyến đi, đến đâu Hùng cũng được giao lưu với bạn Trỗi. Ai cũng cảm phục ý chí của Hùng. Có được chuyến đi như thế cũng là hạnh phúc!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

