Ta như con thuyền không lái
Lênh đênh trên biển bao la
Dẫu biết cập bến là nhà
Mà không bao giờ tới được!??
Bài đăng Phổ biến
- Cà phê Anh Đỗ - cảm nhận của tôi
- Lời Sấm truyền của Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (ST)
- KỶ NIỆM ĐỜI LÍNH (Phần II) (Việt Dũng)
- HỌC VÕ Ở VĨNH YÊN 3 (Thanh Trần)
- Người Hoa ở HN (ST: ĐB)
- Chuyện ít biết về gia đình Trần Độ, vị tướng “văn - võ song toàn” (KQ)
- Thư ngỏ của ông Nguyễn Trung gửi Quốc hội, Chính phủ và ĐCSVN về sửa đổi Hiến pháp
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- TRƯỜNG HỌC SINH MIỀN NAM TRÊN ĐẤT BẮC (Việt Dũng)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
6 nhận xét:
Trăn trở ghê, nhà thơ Cường ơi!!!
Con thuyền có người lái
Nhưng không phải là hàng hải
Chỉ là lái xe trâu
Người cầm lái vĩ đại!!!
Hay GĐ cảng (vợ) không cho cập???
Bến bờ đang chờ phía trước
Tại sao thuyền mãi lênh đênh
Cứ cặp bến đi sẽ thấy
Đời vơi bao nỗi ưu phiền.
Nghe cô đơn quá , nhưng thuyền có biển rồi ,và lại có những đêm vô cớ biển đòi chèo lên thuyền !
Bài này là của những năm 1980-1990 thì hợp tâm trạng người Việt xa xứ.
Thanh Trần.
Hihihi... cứ tâm trạng là nhiều người cảm thông, đồng cảm ghê!
Đăng nhận xét