Thứ Sáu, 14 tháng 1, 2011

Cổ vật trong lăng mộTần Thuỷ Hoàng (Bee)

Mời xem tại đây!!!

Ngày hôm nay 14/1

Sáng đưa con đi học. Trời mát lạnh. Có lẽ chỉ 20 độ. Mù nhiều. Ngoài HN sáng nay chắc lạnh lắm?
Về nhà đang hí húi lên mạng thì có điện thoại cháu Phuơng, trò của DMĐ: "Cháu đang uống cà phê ngày cầu mới xây Hoàng Hoa Thám, khu cư xá Miếu Nổi". "OK, chú ra liền". Đi có 10'.
Hai chú cháu bốc phét. Năm nay, 4 trò hệ đại học của thầy DMĐ (Phuơng, Ary (con NSND Y Moan), Thanh Nga, Thuỷ) đuợc giữ lại truờng. Cả 4 về 2 nhà hát thực nghiệm. Bọn này trẻ, đuợc "hầu" thầy Đức nên học được nhiều điều và có thêm nhiều mối quan hệ. Tôi qúy tính năng động và sống chân thực của cháu.
Đưa Phuơng về thăm nhà. Lúc ra về trời hửng nắng. Đúng là sáng sớm cứ có sương mù là báo hiệu trưa nắng hửng. Về, có ngay bài "huởng ứng" đề nghị của ông Phúc Chiến. (Nghĩ bụng, chỉ chuyên gợi ý làm khổ người khác!!!).

Chuyện "Em Ngà", viết theo gợi ý của Phúc Chiến (KQ)

Hè 1968, khi mới chân ướt chân ráo tới Hưng Hoá, vừa tháo ba lô khỏi vai là lính Trỗi đi “ba-tui” ngay. Vòng ra sau doanh trại thấy có phố nhỏ với hàng phuợng vĩ vẫn còn đỏ hoa. Lạ thật, ở cái thị trấn bé nhỏ vùng bán sơn địa này mà cũng có dãy phố nên thơ đến thế? Lang thang chơi, khát nuớc liền tạt vào nhà dân. (Chắc cũng là thói quen dân vận!). Bác chủ nhà niềm nở mời nuớc rồi thăm hỏi. Truớc khi về, bác dặn “nếu không học thì ra chơi cho đỡ buồn, vì bác quá hiểu tâm trạng của kẻ xa nhà”. (Sau mới biết gia đình bác là Việt kiều từ Tân Đảo về năm 1960, đã từng nhiều năm tha phương).
Vậy là nhóm Phan Nam, Tấn Lợi, Lê Bình, Phước Ngọc và tôi... cứ rảnh là lại ra chơi. Khi đó đang học lớp 9. Cứ hết giờ học lại đi tắt khu niêm cất xe máy công binh, ra cổng sau, sang nhà bác. Căn nhỏ có mặt quay ra phố (gọi là phố cho oai, đó là con đường nhỏ dẫn từ thị trấn đi vùng núi Thanh Sơn, Thanh Thuỷ). Phía sau có sân, vườn trồng mấy cây hồng xiêm.

Quả trứng gà và việc quản trị rủi ro (N.TV)

Có một người Đức lớn tuổi tâm sự : Hồi nhỏ trước bữa ăn, tôi cùng với bố mẹ tôi và cả gia đình cùng làm dấu thánh và mời đức chúa Giesu đến dùng bữa cùng gia đình. Trên bàn toàn là những thứ trong tự nhiên do Chúa ban tặng. Con gà , con lợn cũng ăn thức ăn tự nhiên, toàn là những thứ của Chúa cả. Nhưng bây giờ tôi chẳng dám mời chúa đến dùng bữa nữa. Tất cả là sản phẩm của công nghiệp nuôi trồng và chế biến.
Đúng thế, ngày nay con lợn con gà đều ăn thức ăn do con người tạo ra. Và vì thế như là tự nhiên, chúng ta phải chấp nhận vô vàn rủi ro do thức ăn mang lại.


Nghề chơi cũng lắm công phu!!!

Ngồi Café Anh Đỗ thấy chủ quán Đỗ Nghĩa mang ra 1 lô bật lửa Zippo bày lên bàn. Cái lớn, cái nhỏ, cái màu trắng mạ, cái màu vàng… Chú Hạnh họa sĩ cũng móc chiếc Zippo gài ở thắt lưng ra khoe: “Em cũng mới "thửa" được cái Zippo này”. Cái của chú vàng cóong, có hẳn mác nổi, sơn màu đỏ. Đẹp!
-        Này, sao lại hộp quẹt to và hơi dày, còn lại có những cái nhỏ hơi mỏng?
-        Anh không biết à, cái nhỏ mỏng dùng cho quý bà; có thể nhét vào ví đầm, không nhét túi quần như ta. Con cái lớn cho đàn ông, có thể bỗ bã, nhét ngay trong túi quần bò. Móc ra cho dễ.
-        À, ra thế, nghề chơi đúng là... lắm chuyện!



Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

Xin góp về Hồ Phuơng Bình (Trần Đình Ngân k9)

Nhân vật Hồ Phương Binh khá đặc biệt. Vì là người nhắc lại chuyện Quang xèng ở Leipzig nên xin nói thêm về HPB như tôi được biết: Tháng 10-2003, tôi vừa qua một ca mổ tim lớn tại Trung tâm tim mạch Rotenburg Fulda (Tây Đức) và về an dưỡng tai Badesten được 5 ngày. Vì là bệnh nhân nặng nên các y bác sỹ chăm nom 24/24. Phòng bệnh có một bệnh nhân, máy móc dây nhợ bao kín. Im ắng và có cảm giác nặng nề.
Qua gương chiếu, biết mình có khách đến thăm. Bốn ông bạn Việt nam đẩy cửa buớc vào. Quang Xèng  đi đầu - nhận ra ngay! Đi liền hắn là một thằng bặm trợn ( Nhìn vóc dáng hai ông  này thấy ngay sự căng thẳng và tàn khốc!). May thay tiếp theo đó là câu em thư sinh, râu cạo nhẵn, trắng trẻo  - Minh Võ. Và tên thứ tư, gầy gò,cao, cổ dài đu dưa ra trước như Lý Cai của một phim hình sự nào đó... Dương Tiên sinh ( Thắng Khổ) !


Anh Mai Sinh đã đi?

Thật không thể tin đuợc khi đọc Bantroik4 trưa nay: Trung Liêm báo anh đã ra đi. Không thể tin được!
Cách đây hơn tháng, đang ở HN, anh Mai Tự gọi ra báo anh Mai Sinh vào Viện 175 và hỏi xem có cách gì lo cho anh. Rồi chính anh Sinh với giọng rất khỏe, gọi cho tôi, báo là đang kiểm tra xem bị bệnh gì. Báo cho Trung Liêm, bạn đến xử lí ngay, gửi gắm A2.
Về lại TP, nghe nói anh đã ra viện. Nghĩ đã ổn nên chủ quan chẳng đến thăm.
Quay ra HN, lại nhận đuợc điện anh Tự, báo anh Sinh tái nhập viện. Nghi bị nấm phổi nhưng khoa Truyền nhiễm xét nghiệm, kiểm tra đủ mọi cách mà không tìm ra bệnh. Anh yếu dần. Phải chuyển lên khoa Cấp cứu.
"Bệnh lạ lắm, không tìm ra nguyên nhân, cứ như giảm chứng miễn dịch mà HIV lại âm tính - bác sĩ Liêm nói - Rồi anh lịm dần, lịm dần rồi đi trưa qua".
Chiều nay anh em k4 đi viếng.
Ôi, cuộc đời! Đã đến lúc bạn ta lần luợt ra đi?

Một ngày 2 cú giao lưu với Trỗi k7

Sáng qua, Hà Mèo alô về Café Anh Đỗ. Gặp cả Vũ Anh, Long "giun", Đỗ Nghĩa và Kiên "ngổ" k6. Bốc phét 1 lúc thì thấy tay quen quen. Mẹ ơi, có lẽ là thầy Hạnh dạy vẽ con gái, nhưng sao dạo này trẻ quá. "Hạnh à?". "Ô, anh Quốc, sao lại gặp anh ở đây?". Khoát tay chỉ 1 vòng: "Tòan đồng bọn cách đây 45 năm đấy. Nay già vẫn chơi với nhau". "Hay thế! Còn em decor cho quán này của anh Nghĩa rồi chơi thân và dạy vẽ cho con anh".
Trò chuyện liên hồi. Hà Mèo có việc rút truớc rồi đến Vũ Anh về "cho gà ăn". Cuối buổi, Long mời anh em đi nhậu. Còn có việc nên chưa đi ngay mà kết hợp mời thầy Hạnh về thăm nhà: "Đã 3 năm nay xa thầy, Mý nó nhớ và mong gặp thầy lắm".
Vừa vào nhà, gọi to:
- Mý ơi, ra đây xem ai đây!... Ngạc nhiên chưa???
Con gái mừng quá vì gặp lại thầy nhưng dạo này lớn nên hơi ngường ngượng. Anh em tào lao mãi. Vậy là mẹ cháu đã thống nhất với thầy cho Mý học vẽ tiếp.
Đưa con đi học rồi ra quán Huy Béo, 54 Mai Thị Lựu ngồi với Vũ Anh, Long, Kiên. Có thêm Long "lủng", em Bằng "ruồi" k6. Anh em tào lao tới hơn 2g thì biến.
Ngày 2 cú giao lưu thế này cũng mệt, dưng mà vui!!!

Vinh danh Kim Ngọc (Bee)

Chả có họ hàng gì nhưng là ngưới lính từng sống trên đất Vĩnh Phú (xưa) và Vĩnh Phúc (nay) - quê huơng của cụ Kim Ngọc, chúng tôi cũng thơm lây vì con người dám nghĩ, dám làm, dám đi truớc thời đại này!
Năm rồi, khi Cao "tư lệnh" và chị Niệm sang HN dự 45 năm truờng Trỗi, tôi đã mời các bạn TQ lên thăm Vĩnh Yên. Ngay trên đồi Tỉnh uỷ (khi ông đuơng chức bí thư) và đại lộ Kim Ngọc, tôi đã giới thiệu nhiều về ông. Các bạn TQ tỏ ra mến phục.
Xin thắp 1 nén tâm nhang cho 1 người dũng cảm!!!

Đưa comment ra ngoài!!! (Qx)

Về bạn Trỗi Phuơng Bình
"Trỗi" lúc nào mà chẳng hay, nói như HMK6: "Chỉ có trường Trỗi mới là trường mình!".
Phương Bình thực sự là dân hảo hớn, thấy chuyện bất bình là ra tay liền liền. Sau cái hồi về "dẹp loạn" ở Lpz., nhiều thằng "té đái", muốn ở lại nước Đức nhưng sợ "vía" Phương Bình nên đếch dám ở lại.
Phương Bình không chỉ là kẻ "sát thủ" mà còn là kẻ "sát gái". Lần ấy, có một em ở đội tôi, khá xinh đẹp con nhà gia giáo, nhưng chỉ một lần chứng kiến cảnh "hảo hớn" của Phương Bình mà "xin chết" liền...


Về hội hè  ở Đức
Nếu các ông xem nguoiviet.de sẽ thấy ở CHLB Đức hiện có 3 hội "Hà-nội":


Gặp mặt thế hệ 2 nhóm môn học Xe Thu phát Công suất trung bình (TKQ)

Bộ môn và nhóm môn học
Vào năm học cuối 1974-75, lớp Vô tuyến khóa 5 chúng tôi chỉ còn học môn “Xe Thu phát Công suất trung bình” (Xe CSTB) rồi đi thực tập tốt nghiệp trên Nhà máy Thông tin M1, ở Khải Xuân, Thanh Ba, Phú Thọ. Thầy Ngô Hai, thầy Nguyễn Ngọc Lân và “thầy” (bạn Trỗi) Ngô Long dạy lí thuyết và thực hành môn này. Vừa học xong máy nhỏ sóng ngắn, sóng cực ngắn cấp chiến thuật; nay chuyển sang học máy lớn, đặt trên xe công trình, ai cũng phấn khởi, thấy tầm mắt mình mở rộng ra.
Trong chương trình, môn học được triển khai dã ngoại, xa truờng cả hàng chục cây số với máy móc hiện đại nên càng hấp dẫn. Thầm uớc khi ra truờng được là sĩ quan kĩ thuật phụ trách những xe như thế, khối em mê.

Chuyện ngày ĐHQS: MỘT KỲ THỰC TẬP (Duy Đảo k6)


   Ngày học đại học, tôi với hắn cùng lớp nhưng khi ở trường Trỗi thì tôi học trên hắn những hai khoá, hắn là khoá chót của trường. 
Hè năm 1978 trước khi nhận đồ án chúng tôi đi thực tập ở Quân khu 1 trên Thái Nguyên. Hôm tập trung ở ga Vĩnh Yên trước khi lên tầu bà con nhốn nháo chỉ trỏ khi thấy một tay quân hàm trung uý - rất trẻ, mũ cối đội lệch, lưng ba lô, vai vác cây ghi ta - đang  oang oang giao nhiệm vụ, phổ biến kế hoạch hành quân. Người thầy, người anh phụ trách chúng tôi trong chuyến thực tập hơn 30 năm về trước ấy là đ/c Trần Kiến Quốc.

Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

Alexandre Duma và "Trà hoa nữ" (Bee)

Thấy bài báo nói về tác phẩm từng đọc hồi là học viên ĐHQS. Đã 40 năm. Mời cùng xem!!!

Kỷ niệm ĐHKTQS: Ông bạn Quang "Tày" (Duy Đảo)

Thằng bạn cùng lớp
Quang là người Tày, quê Võ Nhai, thật thà như "đ...ếm" nên bị anh em gán cho cái tên này. Ông gìa hắn là cụ Vinh (1 trong 34 chiến sỹ gốc đa Tân Trào, sau là Tham mưu truởng QK1 thời cụ Chu Văn Tấn).
Hắn là thằng đầu tiên biết dùng rượu và nghiện rượu của đại đội em.  Mỗi lần về nhà đem rượu của ông già lên (chắccó pha cao hổ), lừa anh em trùm chăn uống 1 mình. Ngày ấy hắn yêu con gái cụ Bằng Giang, đang học Đại học Y Thái Nguyên.
Hắn có thùng lương khô 902!!! - ngon như sôcôla. Anh em biết đã âm thầm thăn gần hết mà không dám kêu ...

Chuyện nữa...
Các buổi sáng trong tuần sau khi báo thức là chúng tôi tập thể dục, riêng  sáng thứ năm là lịch chạy dài. Xuất phát từ trường, chạy tới gần Viện 9 rồi quay lại, quãng 5-6 cây số. Mệt muốn chết. 
Vốn lười, khi chạy tới dốc Láp thằng bạn tôi hay có màn  “tuột quai dép” rồi tách khỏi đội hình, thò tay lôi ở túi quần sau cái rút dép, lúi húi giả đò rút lại quai. Chờ cho đơn vị chạy qua hắn mới tắt ngang vào chỗ mấy bà bán quà sáng ven đường, làm một gói, ngồi xơi xôi nóng với muối vừng thơm phức. Xơi xong là vừa lúc đội hình của đơn vị chạy quay trở về, hắn lại nhập tốp như không có chuyện gì xảy ra. 
Đi đêm có ngày gặp ma. Thế rồi hắn bị bắt quả tang khi đang ngồi gặm gói xôi bắp. Chả biết có phải vì ăn vừa xong rồi phải chạy ngay nên "xóc". Từ ngày ấy hắn đã bị đau dạ dày(!). 
Hắn ra quân đã lâu. Giờ là cán bộ của một đài truyền hình Thái Nguyên.

Muộn còn hơn không!

Chờ mãi phóng sự ảnh trên Nguoiviet.de về vụ đón Noel và mừng năm mới 2011 của Hội "HN tôi yêu" (Leipzig), nay mới có. Vậy post lên mạng cho các bạn tìm và chiêm nguỡng những gương mặt Trỗi những ngày này.
Đúng là, muộn còn hơn... không!!!

Khiếp! Hắt hơi, văng ra viên đạn

Chuyện lạ 100%!!!

Trốn rét vào Đà Nẵng bù... khú

Theo tin từ Long (Học viện): chủ nhật, 2 anh em bác Thắng "tụt", Long có mặt ở Đà Nẵng làm nhiệm vụ "chuyên môn". Xong việc, chiều qua thứ 3, anh em đã "chập" để giao lưu cùng bạn Trỗi miền Trung.
Theo tin từ Lưu k5 (Đà Nẵng): bác Ấn truởng ban vẫn còn mệt sau cơn đội quỵ nhẹ, còn lại "sẵn sàng" nghênh tiếp bạn Trỗi HN.
Đang chờ tin và ảnh của bác sĩ Học về vụ này!

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011

Nhâm nhi cốm Vòng

Mẹ đi HN về, có mang theo gói cốm còn gói trong bọc lá sen. Mở những sợi rơm vàng buộc gói ra, thấy những hạt cốm màu xanh nõn, còn mềm, thơm phưng phức lẫn với mùi của lá sen tươi. Hấp dẫn quá, con nhặt vài hạt nếm thử. Hạt cốm dinh dính, tan dần trong miệng nhưng để lại vị thơm là lạ.
- Cốm làng Vòng đấy, con ạ. Không phải trong năm lúc nào cũng có. Chỉ có mùa. Mẹ ra đúng dịp, mua ngay cốm của mấy chị quẩy gánh lên từ quê, bán ngay cổng nhà ta.
- Mai, mẹ cho con ít cốm làm quà cho các bạn!
- Ừ, để chị chia thành những gói nhỏ... Cứ nói với các bạn là quà mẹ tớ đi HN về.
... Chiều đến đón con ở cổng truờng. Từ xa thấy mấy đứa con gái vẫn đứng túm tụm với nhau. Trong tay đứa nào cũng có gói nhỏ. Tay kia thì nhón từng hạt bỏ vào miệng. Chúng có vẻ khoái chí, vừa nhâm nhi vừa nói cười rúc rích.
Thấy ba đến, con chào bạn rồi nhảy lên xe.
- Các bạn ăn cốm con cho đấy à?
- Vâng.
- Mấy tiếng mà chưa hết cái gói nhỏ xíu ấy à?
- Vào đầu giờ, con chia cho chúng nó. Ngồi trong lớp, cứ thầy quay đi là nhón 1 hạt. Đến cuối giờ vẫn còn.
- Các bạn có khen ngon?
- Có.
- Con chưa thử, chứ chuối tiêu chấm cốm non ăn cũng ngon lắm.
- Ba này, chúng nó còn dặn, ba mẹ cậu có đi HN thì nhớ dặn mua cốm nữa nhé.

Chuyện Đại học KTQS: CHUYỆN VUI ĐẠI ĐỘI TÔI (Nguyễn Viết Tiến)

Tháng 3/1968 , chúng tôi là những sinh viên Khóa 9 ( vào trường ĐHBK Hà nội năm 1964) Khoa Động lực – Trường Đại học Bách Khoa Hà nội , được chuyển tiếp sang học ở Trường Đại học Kỹ thuật Quân sự ( nay là Học viện Kỹ thuật Quân sự ) , người ta thường gọi là Khóa Chuyển tiếp 2 của Đại học Kỹ thuật Quân sự .
Là những sinh viên mới nhập ngũ , chúng tôi còn nhiều bỡ ngỡ với những điều lệnh nội vụ , quân phong , quân kỷ . Nhưng ngày ấy , tâm lý chung của chúng tôi là được đứng vào quân ngũ là một điều hãnh diện , nhất là khi đó đất nước đang có chiến tranh và hình ảnh người lính Cụ Hồ của cha anh đi trước là ước muốn mà chúng tôi noi theo , vì thế nhất nhất chúng tôi đều hết sức cố gắng làm tốt nhiệm vụ tới mức khó tin , đó là câu chuyện có thật ở đại đội 2 của tôi .


Chân dung của bà Thủ tướng Dân chủ, Tự do và Bình đẳng (Nguyễn Sỹ Phương, CHLB Đức) (ST: Đạt)


Trước lễ Giáng sinh, Thủ tướng Đức, bà Merkel đột ngột đáp máy bay tới thăm chợ Noel của đội quân Đức đồn trú ở Masar-I-Scharif, Afghanistan. Không may lúc đó một lính Đức, 21 tuổi, bị thiệt mạng vì tai nạn, bà đành phải bỏ dở, để dự lễ tang và đọc điếu văn, với tư cách thay mặt nhà nước trước một người con của dân tộc Đức đã ngã xuống ngay trước ngày vui nhất trong năm của dân tộc.
Trong chuyến hành trình trên, tại chặng dừng máy bay trước đó, bà Merkel tới thăm một đơn vị đóng quân ở Kundus. Bức ảnh chụp hoạt động của bà được thông tấn xã Đức DPA đăng tải không phải ảnh nghi thức đón tiếp hoành tráng long trọng, rợp trời biểu ngữ, cờ quạt tung bay, hay cảnh tuyên dương công trạng, úy lạo binh sĩ, mà thực ra muốn cũng không có, bởi bà Merkel tới đây để thực hiện công việc thị sát tình hình, chứ không phải khách mời của một đại lễ.