Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Tưởng nhớ Gạc Ma (Quang Việt)


Đã  qua 17 tháng Hai,
Cái ngày ông “bạn vàng” nổ súng
Xâm lược Việt nam, mà lớn mồm kêu là “tự vệ”,
Rùm beng bày trò ”kỷ niệm””đặt vòng hoa”...
Rõ là “vừa ăn cướp, vừa la”.

Sắp đến ngày 14 tháng Ba,
Cái ngày cách 25 năm về trước ,
Sáu tư người con Đất Việt ở Trường Sa,
Đứng hiên ngang dưới cờ Tổ quốc,
Chỉ tay không, giữa mênh mông trời, nước,
Quyết giữ từng tấc đất cha ông.
Máu các anh đã hòa nước Biển Đông,
Thành muôn sóng, dựng thành, ngăn lũ giặc.

Bà mẹ quê (ST: Thu Thủy H42)


Tình mẹ là một tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao quý. Tất cả mọi người mẹ trên cõi đời này đều thương yêu con của mình, đấy là bản tính, là thiên tư của người phụ nữ. Chính nhờ tình thương của mẹ mà người con được lớn lên, được trưởng thành.
Vườn rau, vườn rau xanh ngắt một mầu
Có đàn, có đàn gà con nương náu
Mẹ quê, mẹ quê vất vất vả trăm chiều
Nuôi đàn, nuôi một đàn con chắt chiu
Bà bà mẹ quê !
Gà gáy trên đầu ngọn tre
Bà bà mẹ quê! Chợ sớm đi chưa thấy về
Chờ nụ cười con, và đồng quà ngon.
Trời mưa, trời mưa ướt áo mẹ già
Mưa nhiều, mưa nhiều càng tươi bông lúa
Trời soi, trời soi bốc khói sân nhà
Nắng nhiều nắng nhiều thì phơi lúa ra
Bà bà mẹ quê ! Đêm sớm không nề hà chi
Bà bà mẹ quê ! Ngày tháng không ao ước gì
Nhỏ giọt mồ hôi, vì đời trẻ vui.
Miệng khô, miệng khô nhớ bát nước đầy
Nhớ bà, nhớ bà mẹ quê xưa ấy
Mùa đông, mùa đông manh chiếu thân gầy...
  Hình ảnh mẹ quê luôn gắn với lam lũ và khó nghèo. Mẹ quê luôn chắt chiu dành dụm để nuôi con khôn lớn. Mẹ quê như dòng sông rộng luôn dang tay nhận về mình những dòng nước dữ dằn mỗi mùa lũ mưa. 
Thế nhưng, những người phụ nữ vất vả, quẩn quanh với ruộng vườn bếp núc ấy lại lưu giữ biết bao nhiêu lời hay ý đẹp, bao câu ca dao tục ngữ với những triết lý sâu xa về cách đối nhân xử thế ở đời.
Mẹ quê giản dị như những bảo tàng sống về đức hy sinh, sự chịu đựng và lòng nhân hậu để cho lớp lớp cháu con soi vào.
Mời các bạn cùng cảm nhận hình ảnh người mẹ qua ca khúc “Bà mẹ quê”.

VÈ BỘ TRƯỞNG


Nghe dân hát về các ông quan nhà ta:
Vè vẻ vè ve
Nghe vè bộ trưởng
Đầu tiên cứ tưởng
Có nhiều chuyện hay
Không ngờ hôm nay

Ngọn gió đã đổi.

Lý Quang Diệu: cảnh giác TQ !!! (ST)


!
Ông Lý Quang Diệu: “Hãy cảnh giác với Trung Quốc!”
"Singapore không tin vào một Trung Quốc 'hiền hòa' và tôi nghĩ rằng các nước khác như Brunei, Indonesia, Malaysia, Philippines, Thailand hay Việt Nam cũng đều không tin", cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu khẳng định.
Cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu, người đã nghỉ hưu nhưng hiện vẫn đang là một trong những chính trị gia có tầm ảnh hưởng lớn ở châu Á vừa cho xuất bản một cuốn sách với nội dung bày tỏ một sự lo ngại đối với sự trỗi dậy của Trung Quốc.

Dư âm 8 tháng 3 (Quang Việt)


Ngày 8/3 đã trôi qua. Rất nhiều hoa, nhiều món quà đã được tặng. Nhưng có lẽ món quà ý nghĩa nhất, mang lại nhiều niềm vui nhất cho các bà mẹ trong ngày này và trong suốt cuộc đời là sự trưởng thành và cuộc sống hạnh phúc của những đứa con. Dù con đã ở tuổi nào thì người mẹ vẫn cứ đau đáu lo cho con. Lo cho con chưa xong thì lại lo đến cháu, rồi cả đến chắt. Còn những đứa con, chúng nghĩ về mẹ như thế nào?
Cô giáo chủ nhiệm lớp cu Bình (cháu tôi, cậu bé bị K xương, bị cắt mất một chân mà tôi đã có dịp nói tới) đã có sáng kiến thế này: Cô bảo 58 học sinh trong lớp hãy viết về mẹ của mình nhân ngày 8/3. Và ác em đã viết, viết rất thật với tất cả sự ngây thơ trong trắng của con trẻ về những người mẹ của chúng. Chúng nộp bài viết cho cô, cô che tên chúng và phô-tô đóng thành 58 bộ gửi cho 58 bà mẹ với mục đích để họ hiểu thêm về con trẻ. Đọc những bài viết đó, tôi thực sự xúc động trước những tình cảm chân thành của lũ trẻ con đối với mẹ và sự ngây thơ trong trắng của chúng. Tôi cũng rất kính nể cách trình bầy, văn phong mạch lạc của lũ trẻ. Từng làm thầy, nhiều khi tôi đã rất khó chịu khi phải đọc những đồ án tốt nghiệp, những luận văn cao học, thậm chí những luận án tiến sỹ mà trong đó có đầy rẫy những sai phạm về ngữ pháp và chính tả. Có một lần, tôi hỏi một học viên cao học:” Sao em lại chấm câu ở đây?” và nhận được câu trả lời vô tư đến không ngờ:”Em thấy câu ấy nó dài quá.”  Vậy là cứ thấy dài là ngắt, bất chấp đúng sai! Ngay trên báo chí chính thống của ta cũng có thể tìm được những lỗi ngữ pháp, chính tả không đáng có. Vậy mà lũ trẻ học lớp bẩy lại viết được một cách mạch lạc, lưu loát đến vậy. Thật đáng nể. Tôi nghĩ có lẽ không chỉ riêng các bà mẹ, mà cả các ông bố, đọc những bài viết này cũng rất hữu ích, và hữu ích không chỉ trong việc điều chỉnh hành vi ứng xử với con cái, mà hữu ích cho cả việc tu dưỡng tâm tính của chính mình. Xin chia sẻ cùng các bạn một số bài viết của các cháu.
(Muốn đọc lớn, hãy nháy vào hình). 



(còn tiếp)

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

CÁM ƠN (ST)



Có hai người cùng đi gặp Thượng đế, để xin vào thiên đàng. Thấy họ đói lả, Thượng đế cho mỗi người một suất cơm. Một người nhận suất cơm, cảm động lắm, cứ cám ơn rối rít. Còn người kia nhận phần ăn mà không hề động lòng, cứ làm như Thượng đế có bổn phận phải cho anh ta. Sau đó, Thượng đế chỉ cho người nói “cám ơn” lên thiên đàng. Còn người kia bị từ chối. Kẻ bị từ chối đứng ngoài cổng tỏ vẻ bực tức:
- Chẳng lẽ chỉ vì tôi quên nói hai chữ “cám ơn”?

ĐỌC CHUYỆN THẬT VỀ ÔNG NGHỊ TÉ GIẾNG HH.PHƯỚC (ST)


C.L.T có ý kiến : Chuyện lùm xùm của ông nghị Té giếng HH Phước tưởng đến màn  xin lỗi cá nhân ông Dương Trung Quốc là xong, ai ngờ trò "xin lỗi đểu" của ổng bị cư dân mạng phát hiện, "ném đá" khiếp quá. Không chỉ có thế, người ta còn tiếp tục "khai quật " ông này và tìm ra khối điều bất ngờ  mà tôi đoan chắc tất cả các cử tri phần thì không biết, phần vì quá tin vào "ban vận động" mà dồn phiếu cho ông để ông trở thành ông nghị một cách ngon lành ! 
Một bạn học cũ của ĐBQH Hoàng Hữu Phước  lên tiếng sau vụ bê bối 

Mấy bữa nay tui đọc báo và nghe chuyện của ông Hoàng Hữu Phước đại biểu Quốc hội mà lòng rầu vô cùng. Không rầu sao được khi tui với Phước là hai thằng bạn nối khố từ nhỏ, từ thủa còn chơi bi đánh đáo. Biết chuyện của Phước, má tui tuy gần 90 rồi cũng rầu lòng. Bữa hôm bà già kêu tui lại và bảo "Mày đi kiếm thằng Phước về cho má. Má có chuyện bảo nó". Nhà của Phước mãi bên Phú Nhuận, còn má con tui giờ ở mãi quận 12 chạy đi kiếm nó đâu có dễ, lâu nay gọi vào điện thoại mà Phước đâu bốc máy nghe bao giờ đâu. Tôi không dám nói với má sợ bả giận. Vậy mà bà già tui bà hổng có quên, bữa tối bà lại nhắc lại chuyện này, làm tui buộc phải nói thiệt với bả là không liên lạc được. Bà giá tui biểu vậy mày phải tìm cách thanh minh giúp thằng Phước đi chứ, tội cho nó. Nghe bà già nói tui cũng nghĩ lắm, tui là dân kỹ thuật có bao giờ viết cái gì cho người khác đọc đâu ngoài mấy lá thơ từ thời xưa. Giờ thì còn ai viết thơ từ gì nữa, có chuyện thì bốc máy phôn cho nhau là xong. Nhưng vì nghe má và thương thằng Phước thì tôi đành ngồi viết và sẽ nhờ ai đấy sửa lại cũng được.

Sôi nổi việc đóng góp sửa đổi Hiến pháp 1992

Mời xem điểm tin:
- Ý kiến ông Trần Trọng Tân về "Đảng trị".
- Cùng 1 số ý kiến khác tại blog Luson.Quelam.

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Giai điệu đẹp ngày chủ nhật (ST: HP)

Mời nghe Claydrman thể hiện "Wedding of Love"!

Năm ngày hấp hối của Stalin 2


Trong 1 datra của Stalin.

Hoa được đặt trước căn nhà nơi Stalin
sinh ra ở Gori ngày 05/03/2013.













QLB 

Đến ba giờ sáng, tức hơn 20 tiếng đồng hồ sau khi Stalin bị tai biến, Beria và Malenkov mới đến nơi. Ông ta có vẻ như đang ngủ, những tiếng thở dốc của ông có thể bị lầm tưởng là tiếng ngáy. Đến nỗi Beria ngỡ (hay làm ra vẻ như thế) là người ta đã quấy nhiễu ông ta vô ích. Beria quát mắng các cận vệ đang nài nỉ gọi bác sĩ… và bỏ đi, với Malenkov vạm vỡ luôn theo chân. Có thể Beria đã hiểu rằng chúa tể của Liên bang Xô Viết sẽ không qua khỏi nếu không được chạy chữa. Nhưng nếu không cố gắng cứu chữa cho Stalin thì vẫn hơn. Quyền lực đang bỏ trống, và tốt nhất nên nắm lấy. Trong những ngày tiếp theo, Beria và ba ủy viên “Bộ Chính trị cơ động” tranh luận gay gắt để phân chia quyền hành, củng cố vị trí mình và giữ cho các đối thủ tiềm năng phải đứng ngoài cuộc. Do có bốn con cá sấu trong cùng một đầm nước thì cũng đã quá đủ, các cận vệ và người hầu cận ở Kountsevo nhận lệnh 
không được tiết lộ những gì đã xảy ra… và để cho đồng chí Stalin yên ngủ.

Hồ Xuân Hương và bài thơ Vịnh cái quạt (Huỳnh Văn Úc)




Ảnh: Hồ Xuân Hương trong tranh Bùi Xuân Phái
Hồ Xuân Hương (1772-1822) là nhà thơ Nôm nổi tiếng. Bà sống vào cuối thời Lê Mạt nên đã tận mắt chứng kiến sự suy tàn của nhà nước phong kiến. Thời ấy vừa có cung vua Lê, vừa có phủ chúa Trịnh.  Năm 1782 Trịnh Sâm mất, Đặng Thị Huệ và Huy quận công Hoàng Đình Bảo lập Trịnh Cán mới sáu tuổi lên ngôi chúa với tước hiệu Điện Đô vương. Tuyên phi Đặng Thị Huệ nắm quyền điều khiển triều chính giúp con khiến quân lính và nhân dân bất bình. Vào thời của bà Lê Chiêu Thống (1765-1793) lên ngôi trị vì từ năm 1786 đến năm 1789. Thời Lê Chiêu Thống chính sự đổ nát, lòng người ly tán, loạn thần lộng quyền, những sự kiện diễn ra trên sân khấu chính trị đều như những trò hề. Đệ nhất gian hùng đất Bắc là Nguyễn Hữu Chỉnh đuổi chúa, hiếp vua tự mình chuyên quyền trong chính sự. Vũ Văn Nhậm ra Bắc diệt Nguyễn Hữu Chỉnh, rồi đến lượt Nhậm bị Nguyễn Huệ giết chết, vua Lê bỏ kinh thành trốn thoát. Lê Chiêu Thống đã cầu viện nhà Thanh đem quân sang đánh Quang Trung, để lại trong lịch sử một vết nhơ muôn đời không rửa sạch. Vào thời của bà vua không ra vua, chúa không ra chúa mà quan cũng chẳng ra quan. Đó là bối cảnh xã hội cho sự ra đời của bài thơ Vịnh cái quạt.

10 cty đáng ngưỡng mộ nhất thế giới (ST: Việt Khôi)

Mời đọc!

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Bốn lính Trỗi ở rừng Nam Cát Tiên (Chu Kì Minh)

Theo kế hoạch đã lên, vợ chồng anh Chu Kì Minh k2 có chuyến xuyên Việt. Hôm nay thứ bảy, 9/3/2013, có mặt ở Nam Cát Tiên. Trần Bắc Hải k5 từ Úc về, Thu Hồng k7 và Hoàng Anh k6 từ TpHCM cũng có mặt. Vậy là thời điểm này ở Nam Cát Tiên có đến 4 Trỗi (chưa kể k9 - vợ Trỗi).
Đây là chương trình đã lên kế hoạch của 'Hội bạn cũ Tổng hợp Kirshinhev' (Liên Xô cũ). Nghe đâu có cả vấn đề ngăn chặn xây dựng đập thủy điện trên sông Trị An, phần chảy qua Nam Cát Tiên gây tàn phá môi trường, môi sinh, làm giàu cho ít người, làm nghèo đại đa số dân ta.
Hoan hô các anh chị, các bạn đã dũng cảm làm việc đó!

MỘT QUAN NIỆM VỀ TUỔI GIÀ (ST)



"Ở tuổi hiện tại, chúng ta đừng nghĩ đến đồng tiền, đừng nghĩ đến giàu hay nghèo nữa và.... Tứ khoái của tuổi già là: Ăn, ngủ, thể dục và du lịch".

Đọc 2 câu trên thì phải cười 3 tiếng rồi... lắc đầu 3 cái. Không nghĩ đến tiền ư? OK. 

Nhưng trong cái tứ khoái được liệt kê thì hết 50% là cần tiền: Ăn và Du Lịch. Ăn thì cần tiền còn ít nhưng món du lịch thì đúng là "không tiền, đố mày làm nên" và càng già thì càng nghiệm ra rằng: "Tiền không làm nên tất cả"  nhưng  "không có tiền thì tất cả đều không nên làm"!!!

Đinh Tiến Hậu: Tôi không đòi quyền tác giả


Thứ Hai, 25/06/2007 17:14

Trước hết tôi xin cảm ơn nhà báo Nguyễn Lưu và nhạc sĩ Nguyễn Cường đã nêu vấn đề Ai là tác giả của bài hát Ngôi sao ban chiều của tôi. Cách đây 7 năm, trên báo Đầu Tư, nhà báo Nguyễn Lưu đã có bài Ngôi sao ban chiều - bài hát Nga hay sáng tác của một người Việt Nam. Trong bài báo này, ông nêu lên một số nét đặc trưng của bài hát và cho rằng đó là kết quả của sự giao thoa giữa các nền âm nhạc trên thế giới, ta thường gặp trong các sáng tác không cứ gì ở ca khúc mà trong khí nhạc cũng có. Vấn đề này là dễ hiểu, không có gì phải bàn thêm. Cuối bài báo, ông Nguyễn Lưu kết luận: Tác giả của nó không đặt vấn đề kiện bản quyền, không ồn ào về những gì đã qua.

Năm ngày hấp hối của Stalin (1)


LND: Nhân kỷ niệm 60 năm ngày mất của Stalin (05/03/1953), xin giới thiệu với bạn đọc bài viết của Thierry Lentz, giám đốc Quỹ Napoléon trong tập sách “Những ngày cuối cùng của các nhà độc tài” do nhà sử học tên tuổi Diane Ducret và nhà báo Emmanuel Hecht của tuần báo L’Express chủ biên, xuất bản tại Paris tháng 10/2012. Bài viết mang tựa đề “Chiếc trường kỷ của quỷ sứ - Năm ngày hấp hối của Joseph Stalin”.Độc đoán, tàn bạo và xảo quyệt, nhà độc tài của đất nước xô-viết chết đi trong cô độc, như ông ta đã sống. Đây là sự trả thù của số phận cho những tội ác khủng khiếp mà ông ta đã gây ra.

BS Nguyễn Khắc Viện và bài tập thở (ST: Đạt)



Bị lao phổi, sau 7 lần mổ,
BS.Nguyễn Khắc Viện chỉ còn một góc phổi, mất 8 xương sườn.
Thế nhưng ông đã sống đến tuổi 85 chỉ nhờ một bài thở.

Ông sinh năm 1913 tại Hà Tĩnh, học Đại học Y khoa Hà Nội rồi sang Pháp tiếp tục học, tốt nghiệp bác sĩ Nhi khoa năm 1941. Năm 1942, ông bị lao phổi nặng, điều trị ở Bệnh viện Saint Hilaire du Touvet, Grenoble. Thời đó, bệnh lao chưa có thuốc chữa. Từ năm 1943 đến 1948, ông phải chịu mổ bảy lần, cắt bỏ tám xương sườn, cắt bỏ toàn bộ lá phổi bên phải và một phần ba lá phổi bên trái. Các bác sĩ Pháp bảo ông chỉ có thể sống được hai năm nữa. Trong thời gian nằm chờ chết, ông đã tìm ra phương pháp thở để tự chữa bệnh cho mình. Và kết quả là ông đã sống đến tuổi 85 mới mất (1997), nghĩa là sống thêm được 50 năm nữa. Ông là bác sĩ, đồng thời là một nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động xã hội rất nhiệt tâm. Ông là cố vấn của bộ môn tâm lý - xã hội học, tại Trung tâm Đào tạo và bồi dưỡng cán bộ y tế TPHCM (nay là Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch). Trong lúc nhiều người giảng bài, nói chuyện, hội họp, làm việc… thấy uể oải, hụt hơi, thì một người chỉ còn hai phần ba lá phổi, chỉ còn gần một nửa “dung tích sống” như ông lại vẫn ung dung, thư thái.

Khu tập thể cũ ở HN

Mời xem!

ĐẰNG SAU... (ST)



Đằng sau nụ cười là nước mắt...
Đằng sau nước mắt là niềm đau...
Đằng sau tình đầu là tan vỡ...
Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu...
Đằng sau lời yêu là dối trá...
Đằng sau lạnh giá là khát khao...
Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng...
Đằng sau biển rộng là bão giông...
Đằng sau cảm thông là thương hại...
Đằng sau khép lại là mở ra... đằng sau chúng ta là quá khứ... đằng sau quá khứ là......
Mệt quá... nói túm lại là phải coi chừng sau lưng ...

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Ca khúc Ngôi sao ban chiều của tác giả nào? (ST: Hạnh Phúc)


Bài hát Ngôi Sao Ban Chiều của tác giả Đinh Tiến Hậu sáng tác vào năm 1963 đã được phổ biến rộng rãi ở Việt Nam vào thập kỷ 60, 70. Hầu như các cuộc hội diễn, liên hoan văn nghệ thời bấy giờ đều có tiết mục đơn ca, song ca Ngôi Sao Ban Chiều với giai điệu, lời ca đằm thắm và da diết. Đây cũng là một trong những bài tủ của ca sĩ Mạnh Hà. Nhưng trong tất cả những lần trình diễn, bài hát đều được giới thiệu là ca khúc của Nga. Và trong mấy chục năm trời nhạc sĩ Đinh Tiến Hậu nghiễm nhiên bị mất quyền tác giả.

Mời cùng nghe lại!