01. Ngôi trường xưa nhất
Trường Lê Quý Đôn được xây vào năm 1874, hoàn tất năm 1877 do người Pháp quản lý. Lúc đầu trường có tên Collège Indigène (Trung học bản xứ), rồi đổi thành Collège Chasseluop Laubat. Năm 1954, trường mang tên Jean Jacques Rousseau. Năm 1967, trường được trả cho người Việt quản lý mang tên Trung tâm giáo dục Lê Quý Đôn. Từ năm 1975 đến nay đổi tên là trường Trung học phổ thông Lê Quý Đôn. Hơn một thế kỷ qua trường vẫn giữ được kiến trúc ban đầu.
Bài đăng Phổ biến
- Vài cảm nhận qua chuyến du lịch New York (Qx)
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- Về Đất Mũi (Quang Việt)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- KỶ NIỆM ĐỜI LÍNH (Phần II) (Việt Dũng)
- Gặp gỡ của 4 lính Trỗi KGU (Chu Kì Minh)
- Thăm tư gia của Nhất Trung
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- Vui cuối tuần: Còn 9 tháng nữa... con ạ! (ST: Viên Thạch)
- Sự kiên A60: Các đoàn khách trong và ngoài nước
Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015
Những Cái Cổ Xưa Nhất Ở Sài Gòn... (ST: KC)
"HOA KHÔI ĐÊM ẤY LÀ EM ĐÓ/ MẮT LIẾC ĐƯA TÌNH ĐÁ CŨNG MÊ"
Tâm sự (Trần Quốc Việt)
Kính gửi anh chị em bantroik5
Đã lâu lắm rồi, mình không tham gia blog vì mắt bị kém, không thể tra cứu tư liệu được.
Muốn tham gia với anh chị em để blog thêm phong phú, cứ đăng mãi tin buồn thì... mệt mỏi.
Gửi anh chị em bài thơ của ông thân mình bàn về cuộc đời mà nhiều người tự huyễn hoặc hay ảo tưởng.
Bài thơ gồm 4 tứ, phần mở nói về con cá nhầm tưởng mặt trăng là miếng mồi, phần dẫn nói đến bức tranh cá chép đớp trăng, phần thực gồm 2 khổ thơ, từ bức tranh cá nói lên ảo tưởng của một số người và cuối là phần kết, nói tới sự ảo tưởng đó còn tồn tại đến nay.
Trong dòng tranh "Đông Hồ", bức "Lý ngư Vọng Nguyệt" là nổi tiếng nhất với tài vẽ Chân và Ảo kì vĩ, vậy mà các cụ nhận ra cái ảo ảnh cuộc đời để răn dạy cháu con thì thật lạ.
Đã lâu lắm rồi, mình không tham gia blog vì mắt bị kém, không thể tra cứu tư liệu được.
Muốn tham gia với anh chị em để blog thêm phong phú, cứ đăng mãi tin buồn thì... mệt mỏi.
Gửi anh chị em bài thơ của ông thân mình bàn về cuộc đời mà nhiều người tự huyễn hoặc hay ảo tưởng.
Bài thơ gồm 4 tứ, phần mở nói về con cá nhầm tưởng mặt trăng là miếng mồi, phần dẫn nói đến bức tranh cá chép đớp trăng, phần thực gồm 2 khổ thơ, từ bức tranh cá nói lên ảo tưởng của một số người và cuối là phần kết, nói tới sự ảo tưởng đó còn tồn tại đến nay.
Trong dòng tranh "Đông Hồ", bức "Lý ngư Vọng Nguyệt" là nổi tiếng nhất với tài vẽ Chân và Ảo kì vĩ, vậy mà các cụ nhận ra cái ảo ảnh cuộc đời để răn dạy cháu con thì thật lạ.
Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015
Sông Hương Có Nói Chi Mô (Tác Giả: Đoàn Thạch Biền) - ST: Đạt Bột
Tôi đã đến Huế hai lần, lần nào cũng vội vã vì bận công việc nên chỉ ở lại một hai ngày. Huế vốn thâm trầm, thầm lặng, nên chẳng thể hiểu vội vã được. Tôi đã liều viết cái phần mình chưa hiểu về Huế nên không tránh khỏi sự hiểu lầm. Rất mong bạn đọc gốc Huế lượng thứ.
- o O o -
Tường dắt tôi đi thăm lăng Tự Đức. Vốn là dân Huế nên Tường rành rọt, chỉ cho tôi biết nơi nhà vua xem hát bộ, nơi cung nữ ở... Khiêm Lăng to lớn này được xây dựng trong ba năm và vua thường đến đây vừa nghĩ ngơi vừa chiêm ngưỡng nơi sẽ chôn cất mình.
TẢN MẠN CUỐI TUẦN (Đào Duy)
Tôi nghiện thuốc
lào nặng cũng là vì do anh em họ quý mến. Chả là ngày xưa tôi có người lính
cùng đơn vị quê Tiên Lãng Hải Phòng. Tháng nào chú ấy cũng dúi cho một gói
thuốc to ngoài quê gửi vào. Lính tráng đói ăn, ngoài giờ luyện tập chỉ còn biết
ngồi tán phét, uống trà “búp sim” và hút
thuốc lào vặt.
Sau này mất bao
nhiêu tiền vì cái anh kẹo chống nghiện “Bumin” chết tiệt vật vã lên xuống mãi
mới cai được. Thật đúng là
vướng vào cái gì là khổ cái ấy. Vậy nên có ông
trót thích rượu, thích bia, vợ cứ nghĩ là miếng ăn, miếng uống được “đổ” vào
người cho chồng, cho con là mừng. Nhưng các bà, các cô đâu có hiểu được nỗi khổ
của cánh đàn ông. Hễ cứ thấy chúng
tôi tụ năm, túm bảy xoàng thì chén cuốc lủi dăm ba viên lạc rang, sang hơn thì
tí bia hơi, con mực nướng và hơn thế nữa … nghĩ chúng tôi sướng.
Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015
Học tiếng Anh qua blog
Người bản xứ thường hay sử dụng cách nói nhấn mạnh, ví dụ như khi viết một bản báo cáo, e-mail, khi đang thuyết trình, trình bày trong một cuộc họp, hay đưa ra quan điểm, lời đề nghị, vv... Có nhiều cách để nhấn mạnh ý trong tiếng Anh.AROMA Tiếng Anh Cho Người Đi Làm chia sẻ một số cách phổ biến dưới đây, anh/chị cùng tham khảo và vận dụng hợp lý vào các tình huống thực tế của bản thân.
Using lists of three – Liệt kê 3 ý
Đây là kỹ thuật có tác dụng khá tốt trong việc tạo ấn tượng và làm cho câu văn dễ nhớ hơn. Đối với các ý dài, ta có thể sử dụng các từ nối như: First(ly), Second(ly), và Third(ly) hoặc Finally.
Ví dụ:
- The training programme was a great success. Firstly, it was practical; secondly, it was effective; and thirdly – and most importantly – it gave us the best value for our money.
Chương trình tập huấn đã thành công tốt đẹp. Thứ nhất, nó rất thực tế, thứ hai, nó hiệu quả và thứ 3 – cũng là cái quan trọng nhất, tiền của chúng ta đã được sử dụng có giá trị nhất.
Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015
Sảng khoái (ST)
Nhân Quả 4
Câu chuyện thứ tư xảy ra tại Đại học Stanford vào năm 1892.
Thời đó có một học sinh 18 tuổi gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Là một trẻ mồ côi anh ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền, anh bèn nảy ra một sáng kiến. Anh cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.
Thời đó có một học sinh 18 tuổi gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Là một trẻ mồ côi anh ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền, anh bèn nảy ra một sáng kiến. Anh cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.
Họ đến mời Ignacy J Paderewski, một nghệ sĩ dương cầm đại tài. Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản tiền là $2000 cho buổi biểu diễn. Sau khi họ thỏa thuận xong, hai người sinh viên bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị buổi trình diễn. Ngày ấy cuối cùng đã đến. Paderewski đã tới biểu diễn tại Stanford. Nhưng không may là vé không bán được hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé họ chỉ có được $1600. Họ thất vọng, đến để trình bày hoàn cảnh của mình với Paderewski. Họ đưa cho ông toàn bộ số tiền bán vé, cùng với một check nợ $400 và hứa rằng họ sẽ cố gắng trả số nợ ấy thật sớm.
Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015
TIẾNG SÁO (Đào Duy)
Một buổi chiều chạng vạng, đang ngồi
đọc sách trong nhà tôi bỗng nghe tiếng sáo trúc. Hay thật! - Tôi nghĩ. Giữa chốn
phố phường đô hội, giữa thời đại của điện tử, của keyboard bỗng dưng được nghe
tiếng sáo quê, quý quá. Tôi dừng đọc chăm chú lắng nghe. Nhưng càng nghe tôi
càng khó chịu.
Vốn mù tịt về âm nhạc nhưng tôi cũng có thể khẳng định là tiếng
sáo không chuyên của một tay đang tập tọe, sai be sai bét về giai điệu. Bỗng tiếng sáo câm bặt, tiếp theo là một giọng đàn
ông nằng nặng nói vọng vào, nghe giọng nói, tôi đoán người đàn ông này nguyên
quán ở cái tỉnh có cầu Hàm Rồng bắc qua thì phải, không “nhớ rõ” nó thuộc
tỉnh nào!???
-
Anh gì ơi! Làm ơn cho em hỏi.
Nhân Quả 3
Câu chuyện thứ ba kể về một cậu bé nhà nghèo tên là Howard Kelly.
Quá nghèo nên hàng ngày cậu thường phải đến gõ cửa từng nhà để bán báo trên đường đi tới trường học của mình.
Quá nghèo nên hàng ngày cậu thường phải đến gõ cửa từng nhà để bán báo trên đường đi tới trường học của mình.
Một hôm cơn đói nổi lên thình lình, cậu thò tay vào túi thì thấy chỉ có một đồng duy nhất cuối cùng. Đồng tiền này cậu định dành lại để mua thức ăn cho mấy đứa em ở nhà. Sau vài giây phút lưỡng lự cậu quyết định đi tới ngôi nhà ở phía trước để xin chút đồ ăn. Nhưng người mở cửa cho cậu lại là một cô bé xinh đẹp và dễ thương. Cậu tỏ ra bối rối và ngại ngần, nên cậu chỉ dám mở miệng xin một cốc nước để uống mà thôi.
Cô bé trông thấy cậu có vẻ nghèo nàn và đang mệt lả đi vì đói nên thay vì mang nước cô lại đem cho cậu một cốc sữa lớn. Cậu từ từ uống một cách ngon lành rồi mới rụt rè khẽ hỏi cô gái: "Tôi nợ cô bao nhiêu?" Cô gái trả lời: "Bạn không nợ nần gì tôi cả. Mẹ tôi đã dạy là không bao giờ làm điều tốt mà còn chờ được trả công." Cậu cảm động nói: "Tôi thành thực biết ơn cô".
Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015
Một thời ấu trĩ 2 (Đỗ Thành Hưng)
MỘT NGÀY ĐÔNG HÀ NỘI (Việt Dũng)
Tiếng
dương cầm gợi kỷ niệm trong veo
Xôn
xao nhớ những mùa đông Hà Nội
Phố
nhỏ mơ màng như không biết vội
Tiếng
rao đêm ủ ấm giấc mơ êm…
Hà
Nội mùa đông những con phố thân quen
Trong
sương sớm ảo mờ như tranh lụa
Gánh
hàng hoa Nhật Tân thêm rạng rỡ
Chở
niềm vui thanh khiết một ngày đông…
Tiếng
chuông chùa man mác giữa thinh không
Như
xoa dịu bao buồn đau trần thế
Những
mái ngói rêu phong – trang sách kể
Chuyện
ngàn xưa, bao năm tháng vui buồn…
Một
ngày đông, Hà Nội chợt mưa tuôn
Đôi
bạn trẻ dừng xe Ô Quan Chưởng
Mái
đầu xanh nép vào trong vòm cuốn
Cổng
thành xưa lắng đọng biết bao tình…
Một
ngày Đông tôi dậy đón bình minh
Hàng
phố cũ co ro trong sương sớm
Nơi
quán nhỏ, ly cà-phê thơm đượm
Đón
tuổi thơ trong tiếng vọng dương cầm…
Thành
phố mộng mơ trong một ngày Đông…
Phố cổ Hà Nội, một ngày Đông
- 2015
---
Đôi dòng gửi bạn Trỗi phương Nam, để nhớ Hà Nội ngày đông này - VD.
Nhân - Quả 2
Câu chuyện thứ hai liên quan tới vị danh tướng Dwight Eisenhower.
Ông là một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ và là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34 từ năm 1953 đến 1961. Trong thời Đệ nhị Thế chiến, ông phục vụ với tư cách là tư lệnh tối cao các lực lượng đồng minh tại Châu Âu, có trách nhiệm lập kế hoạch và giám sát cuộc tiến công xâm chiếm thành công vào nước Pháp và Đức năm 1944–45 từ mặt trận phía Tây.
Ông là một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ và là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34 từ năm 1953 đến 1961. Trong thời Đệ nhị Thế chiến, ông phục vụ với tư cách là tư lệnh tối cao các lực lượng đồng minh tại Châu Âu, có trách nhiệm lập kế hoạch và giám sát cuộc tiến công xâm chiếm thành công vào nước Pháp và Đức năm 1944–45 từ mặt trận phía Tây.
Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015
Cười cay đắng từ câu chuyện ‘Lái xe cho ông sếp Nhật dở hơi’ (ST: Đạt)
Công ty tôi vừa có một tên người Nhật sang làm dự án trong khoảng 3 tháng, và tôi được giao nhiệm vụ lái xe cho hắn. Lâu nay toàn lái xe cho các sếp Việt Nam, giờ lần đầu tiên được lái cho sếp Nhật nên tôi thấy hứng thú lắm! Tôi tức tốc ra vỉa hè mua quyển sách “Tự học tiếng Nhật cấp tốc” về để nghiên cứu. “Mình lái xe cho sếp Nhật thì cũng phải biết vài ba câu giao tiếp tiếng Nhật chứ!”. Từ khi mua sách về, tôi nghiên cứu và tự học rất miệt mài, gần như không lúc nào tôi rời quyển sách (chỉ trừ lúc ăn cơm, lúc tắm, lúc ngủ, lúc xem tivi, lúc đi chơi và đi làm). Bởi thế, hôm gặp sếp Nhật tôi tự tin lắm, chủ động bắt tay rất thân thiện và chào hỏi cực kỳ trôi chảy bằng tiếng Nhật:
– Mi đua ku ra, ta xoa ku mi!
Có vẻ như tên Nhật đó không hiểu tôi nói gì thì phải, hắn lắc đầu ngơ ngác rồi hỏi lại:
– Xoa ku ta chi? Ngu chi cho xoa, xa ku ta ra, xoa ku mi đi!
TÌNH BẠN (Tiếp theo và hết) - Duy Đảo
Mấy ngày đầu Vân có ý tránh tôi nhưng thấy thiện chí của tôi mấy ngày sauVân đi chậm có ý chờ, không còn “trốn chạy” nữa. Tôi an ủi động viên bạn và cho Vân biết tôi không bao giờ tin chuyện mọi người nghi ngờ Vân. Suốt mấy ngày Vân không hề nói một câu ngoại trừ lời chào khi chia tay và lời cảm ơn.
Cho đến mấy ngày sau, hôm ấy trên đường về, bỗng dưng Vân nói:
- Mình muốn nói với Nam một điều, chỉ một mình Nam biết thôi. - Giọng Vân buồn bã - Đã có
bao giờNam nghĩ tới cái chết chưa? Đã có bao giờ Nam nghĩ tới chuyện bỏ học? ... - Im lặng một lúc rồi tiếp - Thế mà đã có lúc Vân đã nghĩ tới điều đó.
bao giờ
Nhiều cựu quân nhân Pháp tham gia Thánh chiến
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015
NHÂN QUẢ (Tâm Minh Ngô Tằng Giao) - ST: Hồ Bá Đạt
Câu chuyện thứ nhất xin kể về ông Gandhi.
Ông là một vị anh hùng của dân tộc Ấn Độ, ông đã chỉ đạo cuộc kháng chiến chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của hàng triệu người dân. Ông được dân Ấn Độ gọi một cách tôn kính là "Linh hồn lớn", "Vĩ nhân", "Đại nhân" hoặc là "Thánh Gandhi".
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)