Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011

Tình cảnh nước Nam (ST: Đỗ Quang Việt)

Dân khí bạc nhược
Nước Nam độ bốn mươi năm nay, vận nước ngày một suy, suốt từ trên đến dưới chỉ biết chuyện lười biếng vui chơi. Pháp chế luật không còn có cái gì ra trò, nhân tài cũng tiêu diệt đi mất cả. Người trên thì lâu lâu được thăng trật(1), chẳng qua như sống lâu lên lão làng; người dưới thì đem của mua quan , thật là tiền bạc phá lề luật. (…). Suốt cả thành thị cho đến hương thôn, đứa gian giảo thì như ma như quỷ, lừa gạt bóc lột, cái gì mà chẳng dám làm; đứa hèn yếu thì như lợn như bò, giẫm cổ đè đầu, cũng không dám ho he một tiếng.
(1) trật: cấp bậc phẩm hàm.

Nhặt nhạnh (Dương Minh)

Ở cơ quan nọ, anh ta kiêm nhiệm bí thư chi bộ. Sắp đại hội nên phải lo nghị quyết. Trằn trọc thức mấy đêm để viết; thậm chí bỏ bê cả chuyện vợ con. Vợ giận lắm, liền lục xem chồng viết gì.
- Quái lạ viết gì thế này? ... Nếu CU có khỏe thì ĐU mới khỏe. Thế mà cũng phải tốn thời gian, bút giấy để viết. Cái ấy mà không khỏe thì ấy khỏe thế quái nào được? Ông ơi!
- Đâu, sao? Cây này á? Cô chả hiểu gì cả. Đấy là "Nếu chi ủy có khỏe thì Đảng ủy mới khỏe". Không là đảng viên có khác!!!

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2011

TƯ LIỆU: Ngày Khrushchev chôn Stalin (Nina L. Khrushcheva)


Bài đăng trên Los Angeles Times, 19/02/2006. Phạm Nguyên Trường dịch

Bản dịch được thực hiện nhằm kỉ niệm 55 năm (25/02/1956-25/02/2011) ngày Khrushchev công bố báo cáo: Về tệ sùng bái cá nhân và những hậu quả của nó.

Khi Nikita Khrushchev (1894-1971) mất vào năm 1971, tôi còn rất nhỏ, nhưng tôi vẫn nhớ rất rõ. Những ngày cuối tuần chúng tôi thường tới khu nhà an dưỡng gọi là Petrovo Dalnee, cách Moskva chừng 30 dặm, để thăm ông. Tôi thường cùng ông chăm sóc mấy luống cà chua hay mấy thùng ong. Mặc dù đối với tôi, ông chỉ là một cụ cố hiền lành, trong gia đình tôi, cả lúc đó cũng như sau này, mọi người đếu nói rằng ông là một người vĩ đại, một trong những lãnh tụ thế giới, chiến sĩ giải phóng, tóm lại một người mà tôi có thể tự hào.

Tếu táo cuối tuần (ST: Đạt)

Giấy tờ tuỳ thân
Trước nghĩa địa có hai con ma đang đi dạo, chợt thấy có một chiếc ô tô đỗ gần đó và trong xe là một cặp tình nhân đang âu yếm nhau. Hai con ma bàn nhau cướp xe đi chơi một chuyến.
Thực ra hai con ma cũng chẳng phải tốn công lắm vì vừa thấy hai con ma là đôi tình nhân bỏ của chạy lấy người luôn.
Chợt một con ma bảo:
- Chờ tao chút- rồi hớt hải chạy vô nghĩa địa, một lúc lâu sau nó mới quay trở ra vác theo hai tấm bia mộ
- Mày vác theo mấy cục bia này làm gì vây?- Con ma kia ngạc nhiên hỏi - Thế mày định đi ô tô mà không mang theo giấy tờ tuỳ thân à?!?

Kỷ niệm HV: Trò “Đi đưa ma” ở Tam Lộng (Đỗ Quang Việt)

          Tháng 4 năm 1974, đang công tác ở Cục Kỹ thuật quân chủng PK-KQ, tôi được triệu tập lên Đại học KTQS (nay là HV) ôn thi NCS. Cùng đợt đó có một số bạn Trỗi khóa 2: Bùi Thanh Châu, Nguyễn Tăng Cường, Trần Sơn Tùng, Trịnh Minh Tuấn,  Nguyễn Việt Hải, Vũ Nhật Minh… Mấy anh em đều mới tốt nghiệp ở Liên xô về trước đó 1 năm.
Gặp lại nhau, lại được ở với nhau như hồi trường Trỗi, thích vô cùng. Đại đội NCS được bố trí ở Tam Lộng – cách Vĩnh Yên chừng 5 km. Những trận bóng đá, bóng chuyền sôi nổi, những tối ngồi nghêu ngao hát hết bài này sang bài khác, hết tiếng Việt, tiếng Nga rồi lại tiếng Tàu. Có cả bài hát tiếng Anh nữa. Hồi đó, tất cả còn đang trẻ trung, vô tư. Lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười.

Hậu trường Trỗi: LÀM BÁO QUÂN TÌNH NGUYỆN Ở LÀO (Phạm Đình Trọng)

                                                     
Mùa hè năm 1970, kết thúc sự tồn tại trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi, trường về lại Lạng Sơn, chiêu sinh cán bộ quân đội học bổ túc văn hóa hoặc học ngoại ngữ. Số lượng ít hơn xưa, khá nhiều giáo viên chuyển khỏi quân đội hoặc chuyển đơn vị. Tôi và thầy Trần Quí Đạm thuộc diện ở lại. Lúc ấy cả hai chúng tôi còn trẻ, lại chưa vợ con nên rất hăng hái ra chiến trường. Chúng tôi gặp thẳng vị Hiệu trưởng kiêm Chính ủy mới về tên là Tâm, đề đạt nguyện vọng. Để tăng sức thuyết phục, tôi xin đổi cho anh Võ Trí Mật, bởi anh Mật có vợ con từ Nghệ Tĩnh mới chuyển lên Lạng Sơn. Thượng tá Tâm đồng ý. Nhưng thực tế cả hai rời trường này lại vào trường kia trong quân đội: Anh Đạm về Học viện Hậu cần còn tôi về trường Xuân Thành thuộc Mặt trận 959, đóng ở Bá Thước, Thanh Hóa, chuyên dạy văn hóa cho bộ đội Lào. Từ đây, tôi đã tìm được cách sang chiến trường Cánh đồng Chum – Xiêng Khoảng.
(Còn nữa)

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Chuyện HN: Tháp Rùa nguyên là ngôi mộ (VNN)

Mời xem!!!

Dịch giả Phạm Văn Thiều - lính HVKTQS

Tốt nghiệp ĐH Tổng hợp (Lý) nhưng đam mê dịch thuật sách KHKT - loại khó nhằn nhất. Vậy mà...

Tuấn "Trâu vàng" (Đỗ Quang Việt k2)


Sống trên đời, không phải ai cũng có được một niềm đam mê, và kể cả khi đã có đam mê thì không phải ai cũng thành danh được với niềm đam mê ấy.
Khóa 2 HV KTQS (1967-1972) có một số học viên là dân Trỗi K2, trong số đó có Nguyễn Quang Tuấn mà về cuối đời nổi tiếng toàn quốc với “thương hiệu” Tuấn Trâu vàng.

20 người giàu nhất hành tinh (VNEx)

Họ là ai???

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2011

45 năm HVKTQS: 28/10/1966 - 28/10/2011

HVKTQS (xưa là ĐHKTQS) được thành lập ngày 28/10/1966; mà cái tên đầu tiên là "Phân hiệu 2 ĐH Bách khoa". Có 1 điều trùng hợp thú vị là k1 đào tạo chính quy của ĐHKTQS đón học sinh k1 tốt nghiệp TSQ Nguyễn Văn Trỗi vào nhập học. Vì thế từ k1-k8 của HV trùng với k1-k8 của trường Trỗi. Đến 50% bạn Trỗi về đây học tập, rèn luyện trong 5 năm để trở thành sĩ quan, kĩ sư phục vụ QĐ.
Mời xem 1 số hình ảnh tiêu biểu của HV qua web dhktlequydon!

HVKTQS: Thông báo!!!

Mời vào trang web của HV đọc thông báo!!!

“CỐC NHỔ CỦA ÔNG ĐẤY” (Tiến "gù")

( Chuyện vui - kinh dị trong đời lính )

Hồi ấy bọn tôi đang trong thời kỳ rèn luyện . Đơn vị đóng quân ở vùng trung du cằn khô , đồi toàn sỏi ruồi , phần lớn là những bụi cây xấu hổ mọc lúp xúp , thỉnh thoảng mới có cây to . Khổ cho chúng tôi là khoa mục “bôn tập” đến vào lúc mùa hè nóng oi nhất .

Chuyến đi Hòa Bình cách đây hơn 30 năm

Hè 1978, đội bóng ĐHQS tham gia giải toàn quân. Cùng bảng có TCKT, Sư 308 (QĐ 1). Sau trận đá ở Sơn Tây với TCKT, hòa 1-1 trong trời mưa như trút nước (sẽ có chuyện kể), trưa thứ 6 tuần sau, đội hành quân lên Hòa Bình. Sư 308 chả đóng quân ở Xuân Mai nên chọn “sân nhà” ở đây.
Tài xế Bật (còn gọi là Dương Cần Bật) lái chiếc Robur của Đức, 30 chỗ ngồi, chở đội đi. Ngày ấy, thủ trưởng Bảo xin cho nhà trường được chiếc xe này đã là oách. Cánh văn nghệ, thể thao hay được “ưu tiên” sử dụng. Xe vòng qua HN rồi đi Hà Đông, Xuân Mai, trực chỉ Hòa Bình.

Chuyện HN: Bà cụ suốt 50 năm Làm cơm dâng cụ Rùa (tiếp)

Làm cơm dâng cụ rùa
Cụ Gái khẳng định: Hồi Pháp còn bảo hộ, cá Hồ Gươm được cho ăn thường xuyên. Lúc ấy, ở ven hồ có hai nhân vật ai cũng biết. Đầu tiên là một người đầu trọc lông lốc, suốt ngày cầm con dao bổ cau sắc lẻm cạo móng tay. Nhân vật này chuyên bắt người đái bậy quanh Bờ Hồ. Không xin xỏ, mắt trắng dã cứ gườm gườm, dao cạo sồn sột vào móng tay, khôn hồn thì bỏ tiền ra nộp phạt.

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Nhìn lại mấy tháng qua

Ngày 28/10/2010, Bantroik5(3) thử "test" đầu tiên. Từ đó đến nay, "báo tuờng BT5(3)" đã tồn tại 4 tháng rưỡi. Với thời gian quá ít ỏi (so với nhiều blog Bantroi khác) nhưng trên BT5(3) đã có sự góp bài vở, tư liệu, hình ảnh của các bạn Trỗi từ k1-k8, bạn bè của Trỗi - lính Trỗi k9; không chỉ anh chị em trong nước, mà cả bạn Trỗi ở nước ngoài; không chỉ bạn Việt mà cả bạn TQ; không chỉ cha mẹ mà cả con cháu Trỗi... tham gia. Nói không ngoa, BT5(3) đúng là sân chơi của nhiều thế hệ Trỗi.
Thử điểm danh:
- "Bậc lão thành" có thầy Phạm Đình Trọng cùng các đàn anh: Huỳnh Văn Úc (cựu giáo viên HVKTQS), Trần Đình Ngân (BRD), Nguyễn Viết Tiến (Tiến "gù"), Trần Kháng Chiến, Nguyễn Thanh Sơn...
- Bạn TQ có Cao Cẩm Quỳ (Phật Sơn), Lạc Tiến Vinh (ĐHSP Quảng Tây)...

Câu chuyện buồn đằng sau bức ảnh (Karolin Schneider)

Dịch nguyên văn từ Bild am Sonntag 6-3-2010. (N.TV, BRD)
Tặng chị em nhân ngày 8-3
Câu chuyện này có một kết cục buồn, nhưng đẹp. Đó là câu chuyện của một người phụ nữ vô tình đã đọc một dòng tin trên báo về một em bé bị bệnh ở Nepal và sau đó là một chuyến đi rất đặc biệt.
Dòng tin gồm 88 chữ in trên báo vào một sáng chủ nhật tháng 9 đã động tới trái tim Cecilie Hansen : "Ở phòng chứa đồ của một nhà hộ sinh ở Kathmandu, Nepal người ta đặt một em bé gái trên một cái ghế. Em bé gái 18 tháng tuổi và còn chưa có tên.
Đấy là không có tên chính thức thôi. Còn các y tá ở đây gọi em là Ghane , có nghĩa là " đầu to". Bé gái được sinh ra với bộ não bị nước tràn vào. Mẹ em đã bỏ em ngay sau khi sinh ra em. Trại mồ côi không muốn nhận em. Các bác sỹ thì không thể làm được gì.

CHỌN HOA GÌ, CHIM GÌ, RƯỢU GÌ...???

Trần Việt Trung k9 đã đưa ra ý kiến: Quốc hoa - Hoa hồng, Quốc chim - Cò.
Nay bác Đoàn Mạnh Thanh k2 mới nêu ý kiến táo bạo hơn: Dâm bụt và Chim ri.
Suy ngẫm những đề nghị này đều thấy gí đó "rất VN".
Còn Quốc tửu sẽ là "Cuốc lủi" hay R Làng Vân (Bắc Ninh), Bàu đá (Quy Nhơn), Gò đen (Long An)...???
Đề nghị các bạn góp ý kiến vào Comment dưới bài!

Đã sang 9/3 mà chị em ta vẫn được nhiều người nhắc đến (ST: Đạt)

Thể hiện cho từng cung bậc cảm xúc... của các đấng "liền anh", "liền chị" trong ngày 8/3:

Lại.. CHIẾC LÓN KÌ DIỆU (ST: Trần Đình Ngân BRD)

Sau các thủ tục chào đón giới thiệu,... anh Long Vũ vào đề thẳng:
- Bây giờ đến vòng thi đoán ô chữ, ô chữ gồm 2 chữ cái, từ này mô tả cái gì đó mà các cô gái nghe đến là cảm thấy NHỘT và BỦN RỦN TAY CHÂN. Nào mời em Lan quay số.
Cô gái quay được 600 điểm, thẹn thùng, nhưng cố lấy hết can đảm:
- Em đoán chữ C.
Long Vu:
- Chữ Cờ, có 1 chữ Cờ, còn 1 ô, em muốn quay hay đoán?
Cô gái quay số, không may bị mất lượt.