Bài đăng Phổ biến
- Vài cảm nhận qua chuyến du lịch New York (Qx)
- 7 triệu chứng không ngờ của bệnh tim (ST: ĐB)
- Về Đất Mũi (Quang Việt)
- Bài hát chế "HN - niềm tin và hy vọng"
- KỶ NIỆM ĐỜI LÍNH (Phần II) (Việt Dũng)
- Gặp gỡ của 4 lính Trỗi KGU (Chu Kì Minh)
- Thăm tư gia của Nhất Trung
- Vài suy nghĩ về ngày 17-2-1979 (Trần Kháng Chiến)
- Vui cuối tuần: Còn 9 tháng nữa... con ạ! (ST: Viên Thạch)
- Sự kiên A60: Các đoàn khách trong và ngoài nước
Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015
Sảng khoái (ST)
Nhân Quả 4
Câu chuyện thứ tư xảy ra tại Đại học Stanford vào năm 1892.
Thời đó có một học sinh 18 tuổi gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Là một trẻ mồ côi anh ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền, anh bèn nảy ra một sáng kiến. Anh cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.
Thời đó có một học sinh 18 tuổi gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Là một trẻ mồ côi anh ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền, anh bèn nảy ra một sáng kiến. Anh cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.
Họ đến mời Ignacy J Paderewski, một nghệ sĩ dương cầm đại tài. Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản tiền là $2000 cho buổi biểu diễn. Sau khi họ thỏa thuận xong, hai người sinh viên bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị buổi trình diễn. Ngày ấy cuối cùng đã đến. Paderewski đã tới biểu diễn tại Stanford. Nhưng không may là vé không bán được hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé họ chỉ có được $1600. Họ thất vọng, đến để trình bày hoàn cảnh của mình với Paderewski. Họ đưa cho ông toàn bộ số tiền bán vé, cùng với một check nợ $400 và hứa rằng họ sẽ cố gắng trả số nợ ấy thật sớm.
Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2015
TIẾNG SÁO (Đào Duy)
Một buổi chiều chạng vạng, đang ngồi
đọc sách trong nhà tôi bỗng nghe tiếng sáo trúc. Hay thật! - Tôi nghĩ. Giữa chốn
phố phường đô hội, giữa thời đại của điện tử, của keyboard bỗng dưng được nghe
tiếng sáo quê, quý quá. Tôi dừng đọc chăm chú lắng nghe. Nhưng càng nghe tôi
càng khó chịu.
Vốn mù tịt về âm nhạc nhưng tôi cũng có thể khẳng định là tiếng
sáo không chuyên của một tay đang tập tọe, sai be sai bét về giai điệu. Bỗng tiếng sáo câm bặt, tiếp theo là một giọng đàn
ông nằng nặng nói vọng vào, nghe giọng nói, tôi đoán người đàn ông này nguyên
quán ở cái tỉnh có cầu Hàm Rồng bắc qua thì phải, không “nhớ rõ” nó thuộc
tỉnh nào!???
-
Anh gì ơi! Làm ơn cho em hỏi.
Nhân Quả 3
Câu chuyện thứ ba kể về một cậu bé nhà nghèo tên là Howard Kelly.
Quá nghèo nên hàng ngày cậu thường phải đến gõ cửa từng nhà để bán báo trên đường đi tới trường học của mình.
Quá nghèo nên hàng ngày cậu thường phải đến gõ cửa từng nhà để bán báo trên đường đi tới trường học của mình.
Một hôm cơn đói nổi lên thình lình, cậu thò tay vào túi thì thấy chỉ có một đồng duy nhất cuối cùng. Đồng tiền này cậu định dành lại để mua thức ăn cho mấy đứa em ở nhà. Sau vài giây phút lưỡng lự cậu quyết định đi tới ngôi nhà ở phía trước để xin chút đồ ăn. Nhưng người mở cửa cho cậu lại là một cô bé xinh đẹp và dễ thương. Cậu tỏ ra bối rối và ngại ngần, nên cậu chỉ dám mở miệng xin một cốc nước để uống mà thôi.
Cô bé trông thấy cậu có vẻ nghèo nàn và đang mệt lả đi vì đói nên thay vì mang nước cô lại đem cho cậu một cốc sữa lớn. Cậu từ từ uống một cách ngon lành rồi mới rụt rè khẽ hỏi cô gái: "Tôi nợ cô bao nhiêu?" Cô gái trả lời: "Bạn không nợ nần gì tôi cả. Mẹ tôi đã dạy là không bao giờ làm điều tốt mà còn chờ được trả công." Cậu cảm động nói: "Tôi thành thực biết ơn cô".
Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2015
Một thời ấu trĩ 2 (Đỗ Thành Hưng)
MỘT NGÀY ĐÔNG HÀ NỘI (Việt Dũng)
Tiếng
dương cầm gợi kỷ niệm trong veo
Xôn
xao nhớ những mùa đông Hà Nội
Phố
nhỏ mơ màng như không biết vội
Tiếng
rao đêm ủ ấm giấc mơ êm…
Hà
Nội mùa đông những con phố thân quen
Trong
sương sớm ảo mờ như tranh lụa
Gánh
hàng hoa Nhật Tân thêm rạng rỡ
Chở
niềm vui thanh khiết một ngày đông…
Tiếng
chuông chùa man mác giữa thinh không
Như
xoa dịu bao buồn đau trần thế
Những
mái ngói rêu phong – trang sách kể
Chuyện
ngàn xưa, bao năm tháng vui buồn…
Một
ngày đông, Hà Nội chợt mưa tuôn
Đôi
bạn trẻ dừng xe Ô Quan Chưởng
Mái
đầu xanh nép vào trong vòm cuốn
Cổng
thành xưa lắng đọng biết bao tình…
Một
ngày Đông tôi dậy đón bình minh
Hàng
phố cũ co ro trong sương sớm
Nơi
quán nhỏ, ly cà-phê thơm đượm
Đón
tuổi thơ trong tiếng vọng dương cầm…
Thành
phố mộng mơ trong một ngày Đông…
Phố cổ Hà Nội, một ngày Đông
- 2015
---
Đôi dòng gửi bạn Trỗi phương Nam, để nhớ Hà Nội ngày đông này - VD.
Nhân - Quả 2
Câu chuyện thứ hai liên quan tới vị danh tướng Dwight Eisenhower.
Ông là một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ và là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34 từ năm 1953 đến 1961. Trong thời Đệ nhị Thế chiến, ông phục vụ với tư cách là tư lệnh tối cao các lực lượng đồng minh tại Châu Âu, có trách nhiệm lập kế hoạch và giám sát cuộc tiến công xâm chiếm thành công vào nước Pháp và Đức năm 1944–45 từ mặt trận phía Tây.
Ông là một vị tướng 5 sao trong Lục quân Hoa Kỳ và là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 34 từ năm 1953 đến 1961. Trong thời Đệ nhị Thế chiến, ông phục vụ với tư cách là tư lệnh tối cao các lực lượng đồng minh tại Châu Âu, có trách nhiệm lập kế hoạch và giám sát cuộc tiến công xâm chiếm thành công vào nước Pháp và Đức năm 1944–45 từ mặt trận phía Tây.
Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2015
Cười cay đắng từ câu chuyện ‘Lái xe cho ông sếp Nhật dở hơi’ (ST: Đạt)
Công ty tôi vừa có một tên người Nhật sang làm dự án trong khoảng 3 tháng, và tôi được giao nhiệm vụ lái xe cho hắn. Lâu nay toàn lái xe cho các sếp Việt Nam, giờ lần đầu tiên được lái cho sếp Nhật nên tôi thấy hứng thú lắm! Tôi tức tốc ra vỉa hè mua quyển sách “Tự học tiếng Nhật cấp tốc” về để nghiên cứu. “Mình lái xe cho sếp Nhật thì cũng phải biết vài ba câu giao tiếp tiếng Nhật chứ!”. Từ khi mua sách về, tôi nghiên cứu và tự học rất miệt mài, gần như không lúc nào tôi rời quyển sách (chỉ trừ lúc ăn cơm, lúc tắm, lúc ngủ, lúc xem tivi, lúc đi chơi và đi làm). Bởi thế, hôm gặp sếp Nhật tôi tự tin lắm, chủ động bắt tay rất thân thiện và chào hỏi cực kỳ trôi chảy bằng tiếng Nhật:
– Mi đua ku ra, ta xoa ku mi!
Có vẻ như tên Nhật đó không hiểu tôi nói gì thì phải, hắn lắc đầu ngơ ngác rồi hỏi lại:
– Xoa ku ta chi? Ngu chi cho xoa, xa ku ta ra, xoa ku mi đi!
TÌNH BẠN (Tiếp theo và hết) - Duy Đảo
Mấy ngày đầu Vân có ý tránh tôi nhưng thấy thiện chí của tôi mấy ngày sauVân đi chậm có ý chờ, không còn “trốn chạy” nữa. Tôi an ủi động viên bạn và cho Vân biết tôi không bao giờ tin chuyện mọi người nghi ngờ Vân. Suốt mấy ngày Vân không hề nói một câu ngoại trừ lời chào khi chia tay và lời cảm ơn.
Cho đến mấy ngày sau, hôm ấy trên đường về, bỗng dưng Vân nói:
- Mình muốn nói với Nam một điều, chỉ một mình Nam biết thôi. - Giọng Vân buồn bã - Đã có
bao giờNam nghĩ tới cái chết chưa? Đã có bao giờ Nam nghĩ tới chuyện bỏ học? ... - Im lặng một lúc rồi tiếp - Thế mà đã có lúc Vân đã nghĩ tới điều đó.
bao giờ
Nhiều cựu quân nhân Pháp tham gia Thánh chiến
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015
NHÂN QUẢ (Tâm Minh Ngô Tằng Giao) - ST: Hồ Bá Đạt
Câu chuyện thứ nhất xin kể về ông Gandhi.
Ông là một vị anh hùng của dân tộc Ấn Độ, ông đã chỉ đạo cuộc kháng chiến chống chế độ thực dân của Đế quốc Anh và giành độc lập cho Ấn Độ với sự ủng hộ nhiệt liệt của hàng triệu người dân. Ông được dân Ấn Độ gọi một cách tôn kính là "Linh hồn lớn", "Vĩ nhân", "Đại nhân" hoặc là "Thánh Gandhi".
TÌNH BẠN (Đào Duy)
(Thân tặng B)
Ngồi làm việc ở cơ quan thấy tin nhắn trên
máy, tên người, số máy và nội dung đều
lạ. Chắc có lẽ ai đó lộn số chăng? Vốn tính “cẩn thận” tôi bấm số máy đã nhắn và
“a lô”:
- Xin lỗi! chị vừa
nhắn vào số máy của tôi?
- Vâng
ạ! Xin lỗi anh có phải là Nam ?
Nguyễn Nam
không? - Giọng một phụ nữ đã trung tuổi ở đầu máy bên kia.
- Dạ! Đúng rồi. - Tôi
trả lời.
Sau khoảnh khắc im lặng, giọng người phụ nữ ngập ngừng:
Sau khoảnh khắc im lặng, giọng người phụ nữ ngập ngừng:
- Chắc
Nam đã quên, mình là Vân, Khánh Vân, học cùng lớp với cậu hồi cấp ba ở trường
Hồng Quang. Cậu còn nhớ không?
Câu hỏi quá đột ngột, “bất
động” đến mấy giây tôi mới ấp úng:
- Ờ!… ờ… ờ… mình… mình… à… mình… nhớ
rồi! - Tôi trả lời “đại”, sợ làm buồn lòng “người bạn cũ"!!!
Triển lãm "Ký ức sắc màu" của thầy Phạm Lực
Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015
Chúng tôi làm báo Vệ Quốc Quân (Trần Độ)
Học tiếng Anh qua blog
1, Salutation – Chào hỏi
Dear Mr. …./ Ms… (Nếu bạn biết tên người nhận)
Dear Sir or Madam (Nếu bạn không biết tên người nhận)
2, Body:
a, Starting – Mở đầu
I am writing – Tôi viết e-mail nhằm…
to inform you that … – thông báo với bạn rằng…
to confirm … – xác nhận…
to request/ enquire about … – yêu cầu
I am contacting you for the following reason… – Tôi liên hệ với bạn vì…
b, Content (nội dung)
I recently read/heard about ….. and would like to know …. – Tôi được biết rằng…. và tôi muốn biết…
Referring to previous contact – Khi muốn nhắc tới việc liên lạc trước đó
Thank you for your e-mail of March 15. – Cám ơn e-mail bạn gửi ngày 15 tháng 3.
Thank you for contacting us. – Cám ơn đã liên hệ với chúng tôi.
In reply to your request, … – Tôi xin trả lời về yêu cầu của bạn…
Thank you for your e-mail regarding … – Cám ơn e-mail của bạn về việc…
With reference to our telephone conversation yesterday… – Như chúng ta đã trao đổi qua cuộc điện thoại ngày hôm qua,…
Further to our meeting last week … – Như cuộc họp của chúng ta vào tuần trước,…
3, Conclusion:
It was a pleasure meeting you in London last month. – Tôi rất vui vì có cuộc gặp gỡ với bạn ở London vào tháng trước…
I would just like to confirm the main points we discussed on Tuesday. – Tôi muốn xác nhận về các nội dung chúng ta đã thảo luận vào thứ 3.
Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015
“ÔNG CHỦ TỊCH” (Duy Đảo)
Những năm cuối thập kỷ 80 thế kỷ trước, ông Chủ tịch Câu lạc bộ bóng đá “Những người bạn” - một dân Trỗi chính hiệu.
Khi đó phong độ lắm, tóc tai đen bóng, dầy dặn chứ chả “tóc gió thôi bay” như
bây giờ. Tuổi tác mới ngoại băm. Ăn uống tiêu chuẩn sĩ quan Nga điều độ. Đá
bóng như điên ngoài ra “chân phụ” còn tham gia vài môn thể thao khác.
Thỉnh thoảng ngày nghỉ, hay khi bài vở đã “hòm
hòm” ông bạn còn tự nguyện tham gia giúp
ban lãnh đạo thành phố phương bắc nơi ông đang học điều tiết hàng hóa và phân phối
lại sản phẩm. Cánh “Cộng” ta gọi công việc này đơn giản là “chạy chợ”. Cụ thể
là phân chia váy áo, đồ lót, tất lưới, vòng cổ, mỹ phẩm, chì kẻ mắt… nhằm giúp
đàn bà con gái thành “Len” giàu, hèn, ai ai
cũng có tí chút, để chị em cải thiện
nhan sắc.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)