Thứ Năm, 1 tháng 5, 2014

Những nữ chiến binh xinh đẹp ‘chết người’ của quân đội Ukraina (ST: QV)

Được các chuyên gia Liên Hợp Quốc đánh giá đang làm rất tốt vấn đề bình đẳng giới trong lĩnh vực quân sự, Ukraine có số lượng nữ quân nhân lớn nhất trên thế giới với tổng số nữ binh sĩ chiếm tới 13% tổng số quân.
 
Nữ binh sĩ Ukraine đang tập bắn tỉa
Nữ binh sĩ Ukraine đang tập bắn tỉa

Xem phim 'Lực hấp dẫn'

Mời xem!

NHỮNG THẰNG BẠN CÙNG LÀNG (Duy Đảo)

Câu chuyện tôi kể cho các bạn nghe về thân phận của lớp thanh niên nông thôn sinh vào những năm 1953-54, lứa tuổi tôi. Họ đã đã đi qua chiến tranh, là nhân chứng... Chiến tranh đã qua lâu nhưng nỗi buồn thì cứ mãi mãi. Nhân ngày 30-4 tôi gửi các bạn câu chuyện về những năm tháng ấy.

... Chúng tôi sàn sàn tuổi nhau sinh ra và lớn lên ở vùng quê bốn bề sông nước. Quê tôi là vùng đất bãi nên quanh năm làng xóm ẩm ướt lụt lội. Làng tôi có tên hẳn hoi nhưng thiên hạ có việc tới thăm khi tìm đường chỉ hỏi tên tục của làng, làng “Lằn”. Chả biết vì sao làng tôi lại có tên như thế. Theo các cụ cao niên thì “ Làng Lằn ” đã có từ lâu lắm, từ cái thời mà cụ tổ đầu tiên của chúng tôi tới mảnh đất này khẩn đất.
Chiến tranh đã qua tự lâu thằng chết đã yên phận thằng sống cũng ngót nghét trên dưới 60. Chơi với nhau từ thuở cởi truồng chăn trâu cắt cỏ mài đít ở trường làng, may mắn “Ơn Đảng, ơn chính phủ” hầu như chúng tôi đứa nào cũng học được tới lớp 5. Đa phần học tiếp đến lớp 7, chỉ có tôi và Vinh là leo được đến cấp 3. Đại học ư! Hai từ đại học ngày ấy đối với chúng tôi, những đứa trẻ ở một vùng quê hẻo lánh, nghèo khó sao nó xa xôi thế, giống như ngôi chùa Cao trên đỉnh Yên Tử mà chiều chiều đi dậm cáy, dậm tôm đứng trên con đê bên dòng sông Văn Úc ngước nhìn qua lớp lớp mây xám.
Tất cả lứa chúng tôi trừ những thằng quặt quẹo, không đủ tiêu chuẩn lý lịch, năm 70-72 sau trước đều nhập ngũ trở thành người lính. Cuộc đời mỗi đứa sướng khổ hình như trời đất đã sắp đặt cả, chả đứa nào thoát được số phận

CẢM XÚC TRƯỜNG SƠN (Nguyễn Thành Dũng)

        Chúng tôi đến Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn vào một ngày đầu xuân. Ở nơi nằm lại của hơn 10.000 người con ưu tú của đất Việt, cảm giác ấm cúng với những hồn chiến sĩ thiêng linh đã làm cho bất kỳ ai đến đây, dẫu là lần đầu tiên đều tràn ngập xúc cảm yêu thương, gần gũi đến lạ.
       Ở Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, chúng tôi ghi nhận nhiều chuyện cảm động về nghĩa tình của người đang sống với người đã khuất. Trong rất nhiều câu chuyện thấm đẫm ân tình ấy, điều lạ là có những người dẫu chẳng phải thân nhân của người nằm xuống nhưng chẳng ngại vượt dặm đường xa tìm đến, lặng thầm thắp hương, nguyện cầu cho biết bao linh hồn chiến sĩ được ngủ yên.

Những kỉ niệm không quên về anh Vũ Lập

THAM MƯU TRƯỞNG QUÂN KHU TÂY BẮC – NGƯỜI ĐÔNG CHÍ KEO SƠN- NGƯỜI BẠN THÂN THIẾT:

Những năm 60 của thế kỷ trước  Quân khu Tây Bắc  được thành lập trên địa bàn của 3 tỉnh thuộc Khu tự trị Thái Mèo là Sơn La, Lai Châu và Nghĩa Lộ. Khi đó tôi là Trưởng phòng Cán bộ thuộc bên Chính trị. Anh Vũ Lập làm Tham mưu trưởng Quân Khu nhưng anh còn trong thường vụ Đảng ủy Quân khu nên tôi vẫn thường được làm việc với Anh .
Tôi là Trưởng phòng cán bộ nên có điều kiện tham khảo ý kiến các cán bộ và chiến sỹ trong Quân khu để làm cơ sở quản lý cán bộ của mình. Hầu hết anh em cán bộ chiến sỹ tôi đã từng tiếp xúc đều có những nhận xét rất tốt về anh Vũ Lập! Anh không những gương mẫu trong tác phong sinh hoạt mà còn rất thông cảm với cuộc sống khó khăn của các cán bộ và chiến sỹ của mình. Anh Lập được mọi người yêu mến bởi tác phong giản dị và thái độ trân thành, và rất dễ gần của anh.

Thứ Ba, 29 tháng 4, 2014

Thời khắc 11g30 trưa ngày 30/4/1975 bạn ở đâu? (KQ)

Sớm ngày 24/4/1975, đoàn cán bộ Đại học KTQS tiếp quản kĩ thuật hệ thống thông tin ICS của Mỹ ngụy, do thầy Lê Khôi làm trưởng đoàn và thầy Ngô Hai làm phó, xuất phát từ Trạm giao liên số 1, Thường Tín. 

Lính Quân sự ở Đài Tropo Sơn Trà: Kiến Quốc, Đỗ Khôi, Hoàng Sơn, Phạm Văn Kỉnh, Lê Chí Hòa.

Katyn – Giải mã bí ẩn lịch sử Ba Lan – Liên Xô (Nguyễn Thị Mai Hoa; ST: Đạt)

Trong những năm tháng tồn tại, Liên Xô đã có không ít bí mật, trong đó, có những bí mật có khả năng ảnh hưởng đến uy tín và an ninh quốc gia; vì thế, được che chắn, bảo vệ một cách hết sức cẩn trọng với nỗ lực của cả hệ thống chính trị. Chỉ sau khi Liên bang Cộng hòa XHCN Xô-viết sụp đổ, với độ lùi thời gian và dưới tác động của các yếu tố khách quan, chủ quan, những bí mật đó mới dần được hé lộ. Một trong những bí mật như vậy có tên gọi “Sự kiện bi thảm Katyn”.

Về 1 bạn Trỗi (Uttroi)

Mời xem phóng sự đương thời về người từng thủ vai em Phước trong phim "Em Phước" cách đây gần 50 năm.
Vào đây!

Ta về, rồi “Đến hẹn lại lên” (Quang Việt)



Mới sắp xa thôi, đã nhớ rồi.
Dù chẳng muốn xa, Đà Lạt ơi,
Vẫn phải chia tay, về ngoài ấy.
Sẽ nhớ về Đà Lạt khôn nguôi.

Nhớ Xuân Hương - viên ngọc lung linh,
Lăn tăn gợn sóng dưới trời xanh.
Nhớ sớm tinh mơ, sương trắng phủ,
Rồi mặt trời lên, rạng bình minh…

Nhớ làn nước bạc thác Pren,
Xuống tới nơi rồi, chẳng muốn lên,
Cứ muốn hòa trong làn nước ấy.
Khen ai khéo thế, dệt đăng ten.

Thung lũng Tình yêu đẹp ngất ngây,
Gió thổi, trông reo, lòng đắm say.
Hương thơm man mác ngàn hoa cỏ,
Cứ muốn lang thang mãi chốn này.

Khắp nơi, rực rỡ muôn sắc hoa,
Tỏa hương thơm ngát khắp gần xa.
Rập rờn, đôi bướm đùa trong nắng,
Ríu rít, trong ngần tiếng chim ca.

Còn bao nhiêu thứ làm ta nhớ,
Những nụ cười, ánh mắt cao nguyên,
Trái tim nhân hậu, lòng mến khách…
Gặp một lần, nhớ mãi, không quên.

Chưa xa đã nhớ ơi là nhớ,
Bao giờ ta lại gặp nhau đây?
Lại thấy rừng thông xanh Đà Lạt?
Lại ngắm Xuân Hương đẹp đắm say?

Chia tay nhau, Đà Lạt sụt sùi,
Bâng khuâng,  lưu luyến, hạt mưa rơi,
Mưa như muốn níu chân du khách.
Vẫn phải xa thôi, Đà Lạt ơi.

Ta về, rồi “đến hẹn lại lên”
Với chốn ngàn hoa, chốn thần tiên.
Dù xa muôn dặm, lòng không cách,
Sẽ lại gặp nhau, nếu “hữu duyên”.

28/4/2014




Ưu tư ngày 30-4 (CCB Nguyễn Minh Hòa)


         Cuộc chiến đã lùi rất xa, 39 năm là thời gian đủ lâu để người ta quên đi nhiều thứ, những người trẻ nghe chuyện chiến tranh như cổ tích, 39 năm sau trên mặt đất không còn hố bom, không còn dấu tích những trận chiến đẫm máu, thù hận đã có phần phôi phai, nhưng sao có những điều cứ day dứt mãi khôn nguôi ở trong trái tim những người bước ra từ cuộc chiến.
Bia tưởng niệm các liệt sĩ cầu Rạch Chiếc do dân lập
1.    Mỗi ngày hàng triệu người đi qua cầu Rạch Chiếc (nay đã là cây cầu đôi mới toanh), hầu như không còn ai biết nơi đây đã từng diễn ra một trận đánh sinh tử của một tiểu đoàn đặc kông thuộc lữ đoàn biệt động 316 với lực lượng tinh nhuệ của Việt Nam Cộng Hòa vào đêm 28 rạng ngày 29, qua ngày 30, một bên muốn phá cầu còn một bên phải giữ bằng được cho xe tăng quân chủ lực đi qua, sau 2 ngày đêm kịch chiến, cây cầu giữ được, nhưng hàng chục chiến sĩ ta đã hy sinh, thân xác các anh bị cá rỉa, bị mục rữa ra thành bùn đất ở đâu đó dưới lòng sông hay là đã trôi ra biển không một ai biết nữa. Nhưng điều đáng trách là cho đến nay không ai trả lời chính xác bao nhiêu chiến sĩ hy sinh ở cây cầu đó? 52, 57 hay nhiều hơn?. Không cơ quan, tổ chức nào của Quân đội hay cơ quan công quyền đưa ra được danh sách đầy đủ hay gần đủ họ tên, quê quán những người hy sinh (gần 100% là người Bắc), ngoài một ước đoán cho có lệ được đưa ra trong các báo cáo nhân ngày lễ lạt. Điều tệ hại là trong khi cả một chính thể có đầy đủ các bộ, ban ngành, hội đoàn đồ sộ, hoành tráng mà không làm nổi việc đơn giản này, hoặc giả là không ai muốn làm và cho đến nay cũng không có được một tấm bia kỷ niệm cho xứng tầm (tấm bia nhỏ bé hiện nay là của một vài cựu binh và dân tự dựng lên).

CÁI UY CỦA NGƯỜI CHỈ HUY (KHÁNH TƯỜNG)


Tướng Nguyễn Hữu An.
Làm chỉ huy, đặc biệt là chỉ huy trận mạc, phải có uy-điều này ai cũng biết. Cái khó là ở chỗ “uy” mà không gia trưởng, không quân phiệt. Tức “Quan mà không cách. Để tránh lý thuyết chay, tôi xin kể một câu chuyện cụ thể về Nhà quân sự tài ba Nguyễn Hữu An khi ông được Bộ cử sang Bắc Lào, làm Phó cho ông Vũ Lập.


***
Cuối mùa mưa năm 1971, Tổng hành dinh quyết định mở chiến dịch lớn ở chiến trường Cánh đồng Chum-Xiêng Khoảng. Sau Đường 9-Nam Lào thì đây là một chiến dịch lớn, triển khai trên diện rộng của liên quân Lào-Viết, quy mô cỡ Quân đoàn tăng cường, tác chiến hợp đồng binh chủng. Khu chiến sự chủ yếu diễn ra tại trung tâm Cánh đồng Chum, rất thuận lợi cho tank-pháo phát huy uy lực. Để bảo đảm thắng lớn, Bộ tăng cường cho Mặt trận 959 hai cán bộ tầm cỡ là Tông Tham mưu phó, Thiếu tướng Lê Trọng Tấn và Đại tá Nguyễn Hữu An. Bạn Lào cử hẳn Tổng Tham mưu trưởng Xì-xà-vạt Kẹo Bun-phăn về trực tiếp phối hợp.
Ở đây xin nói về ông Nguyễn Hữu An, và chỉ nói một khía cạnh nhỏ thôi: Cái uy của ông.

NHỮNG KỶ NIỆM KHÔNG QUÊN VỀ TƯ LỆNH VŨ LẬP


Đại tá: NGUYỄN VIỆT CƯỜNG
Nguyên Trưởng Phòng Cán bộ Quân khu Tây Bắc
Nguyên Trưởng phòng Dân quân Tự vệ - Quân khu Tây Bắc.
%%%
Gặp anh Vũ Lập ngày đầu vào Việt Minh :
Sau ngày Nhật đảo chính Pháp (3/1945) thì tôi và chú em Việt Dũng đã được Thống sứ Bắc Kỳ  ký đặc cách tốt nghiệp trường trung cấp y ở Hải Dương. Cũng khoảng thời gian đó, chúng tôi được biết  tin Việt Minh đã vào đến tận bản Khu Trù, xã Đông Viên, Chợ Đồn, Bắc Kạn quê tôi. Tuy chưa biết Việt Minh là thế nào, nhưng nghe nói Việt Minh là những người đánh Pháp đuổi Nhật mà cụ Nguyễn Ái Quốc cũng là người của Việt Minh thì chúng tôi liền rủ nhau về quyết đi theo Việt Minh !
Tư lệnh Vũ Lập.
Trước lúc “thoát ly” khỏi gia đình theo Việt Minh, hai anh em tôi bàn nhau phải có thứ gì làm “quà” cho họ tin và chắc sẽ được nhận vào (Hồi đó chúng tôi nghĩ như một món quà đầu tay vậy ! ).

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Xa trông (Ngô Hạnh - Quang Việt)




Mẹ ngồi vọng tới xa xôi
Nước non chữ S biển trời mênh mông
Thằng Cả nằm tận Miền Đông
Thằng Hai ở mãi chiến trường Tây Nam
Út nằm Bản Giốc Cao Bằng
Cả ba chúng nó chưa từng thăm quê
Có ai đi đón chúng về
Thôi thì đất mới làm quê được mà.
Ba thằng Mẹ hiến cả ba
Để nay cùng với tuổi già cô đơn.
Ơn trời giữ được nước non
Tiếc thay phải gánh đau buồn sâu xa
Cái thời ta chẳng vì ta
Hy sinh xưa ắt nhạt nhòa hy sinh.
Mẹ chờ một sáng bình minh
Liệu chăng còn kịp tuổi mình chín mươi!
         ...
Đau lòng con quá mẹ ơi,
Bao năm vẫn dáng mẹ ngồi, xa trông.
Mẹ ơi, mẹ có biết không?
Bao năm dáng mẹ, trong lòng, con mang.
Chúng con lăn lộn chiến trường,
Mẹ luôn nâng bước chặng đường hành quân.
Tuổi xanh vì nước, vì dân,
Chúng con ngã xuống, nào cần chi đâu?
Chỉ thương mẹ bạc trắng đầu,
Sớm hôm tần tảo nương dâu, bãi bồi...
Bao năm vẫn một dáng ngồi,
Nhớ con, mẹ suốt một đời, xa trông.

                                    
                                            



Đà Lạt TP mộng mơ (Quang Việt)

Mời ngắm TP qua những bức ảnh mới gửi về.
Bình minh.

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

Nghe cụ bà Nguyễn Thị Nhung 78 tuổi hát (ST: KC)

Mời thưởng thức!

BÍ MẬT DỰ ÁN CHIẾN TRANH THỜI TIẾT CỦA MỸ Ở VIỆT NAM (ST: VD)

         Trong chiến tranh Việt Nam, bên cạnh bom đạn là những vũ khí sát thương trực tiếp, Mỹ còn sử dụng một vũ khí khác không kém phần nguy hiểm là “vũ khí thời tiết”.


Chiến tranh thời tiết.

             Vũ khí thời tiết là phương thức tác động vào sự biến đổi của thời tiết để tạo ra những kiểu thời tiết gây bất lợi cho các hoạt động của đối phương thậm chí là phá hủy cơ sở hạ tầng, tiêu diệt hệ sinh thái trong khu vực mà nó được sử dụng. Mượn bàn tay của thiên nhiên để tiêu diệt đối phương, nên thời tiết được liệt kê vào một dạng vũ khí khi nó được sử dụng cho mục đích chiến tranh. Kỹ thuật tác động vào môi trường để phục vụ cho các mục đích quân sự được phát minh bởi một nhà toán học người Mỹ John von Neumann vào cuối những năm 1940.
         Lúc đó ông Neumann nhận thấy rằng việc sử dụng kỹ thuật “gieo hạt vào đám mây” bằng tinh thể iốt bạc trộn lẫn với carbon dioxide có thể làm tăng sự ngưng tụ của hơi nước của các đám mây và gây mưa. Đỉnh điểm của công nghệ này được phát triển mạnh trong những năm chiến tranh lạnh và Việt Nam chính là nạn nhân đầu tiên của thứ vũ khí đáng sợ này.
          Vào cuối năm 1965 khi những nỗ lực nhằm ngăn chặn tuyến chi viện chiến lược trên đường mòn Hồ Chí Minh của Mỹ không đem lại kết quả mong muốn họ đã áp dụng một chiến lược vô cùng thâm hiểm là sử dụng thời tiết như một thứ vũ khí nhằm làm tê liệt tuyến đường chiến lược này.
         Quân đội Mỹ đã ứng dụng kỹ thuật của Neumann với mục đích kéo dài và làm trầm trọng thêm mùa mưa trên đường mòn Hồ Chí Minh đặc biệt là ở khu vực đi qua Lào. Chương trình được đặt mật danh là Dự án Popeye.

Bàn việc nghỉ hưu (ST: Phúc Học)

Mời đọc!

Bà ngoại thời @ (ST: KC)

Mời ngắm bà nhảy!

Khánh Ly: Đa đoan một kiếp cầm ca - Đoàn Thạch Hãn (ST: VD)

       Khánh Ly hát hay, Khánh Ly nổi tiếng, nhưng cuộc đời thì sao? Câu trả lời là: Tài hoa cũng lắm, đa đoan cũng nhiều! Tài hoa thì do thiên phú. Còn đa đoan thì hầu như do Khánh Ly chọn lựa.
        Khánh Ly là nghệ danh được ghép từ tên của hai nhân vật lừng lẫy trong truyện "Đông Chu Liệt Quốc": Khánh Kỵ và Yêu Ly. Nhưng xem ra, cách sống và xử sự của Khánh Ly chẳng giống chút nào với hai con người khí khái này.
Trịnh và Khánh Ly.


        Chào đời tại Hà Nội vào năm đói Ất Dậu (1945), theo gia đình vào Sài Gòn từ nhỏ, tên cúng cơm của Khánh Ly là Nguyễn Thị Lệ Mai, bạn bè thương gọi là "Mai Đen". Được trời ban cho một chất giọng đặc biệt, 9 tuổi Khánh Ly đã bước lên sân khấu tham gia một cuộc thi ca hát với ca khúc "Ngây thơ", nhưng chẳng nhận được một thứ hạng đáng kể nào cả. Năm 1956, sau khi theo gia đình vào định cư tại Đà Lạt, Khánh Ly đã tham gia cuộc thi hát nhi đồng, do Đài phát thanh Pháp Á tổ chức tại Sài Gòn. Với nhạc phẩm "Ngày trở về" của Phạm Duy, Khánh Ly đoạt được giải nhì. Mãi đến năm 1962, Khánh Ly mới thật sự bước vào đời ca hát chuyên nghiệp tại phòng trà Anh Vũ trên đường Bùi Viện, Sài Gòn. Chưa có tiếng tăm gì, khó cạnh tranh, chỉ một thời gian ngắn, Khánh Ly phải quay về Đà Lại hát cho một vài hộp đêm tại đó.

Tranh của nữ họa sĩ TQ Hồ Minh (ST: Quốc Việt)

Dưới đây là một số bức tranh sexy về nữ quân nhân Trung Quốc của nữ Nghệ sĩ Trung Quốc Hồ Minh. Trong xã hội khắt khe Trung Quốc, việc miêu tả sinh hoạt của nữ quân nhân thường là điều cấm kỵ, nhưng cũng có những trường hợp ngoại lệ như các tranh của Hồ Minh. Cô là một nghệ sĩ Trung Quốc nổi tiếng thế giới nhờ một phong cách độc đáo; các bức tranh của cô thường thu hút sự chú ý của nhiều người. Phụ nữ trong tranh của cô vừa sexy, vừa mạnh mẽ.

Thêm chú thích